Thứ Ba, 15 tháng 12, 2020
Hình tượng nắng trong thơ ca Việt Nam
1. “Mưa, nắng” là hiện tượng tự nhiên. Tuy nhiên, tùy theo tình cảm của mỗi người mà sự cảm nhận về chúng khác nhau. Nếu “mưa” thường
mang đến nỗi buồn man mác, sự ảm đạm, cô đơn,... thì “nắng” lại gợi lên nét
trong trẻo, tươi vui, hy vọng, chói chang nhất là sau chuỗi ngày đông ảm đạm.
Ánh nắng do mặt trời chiếu rọi được nhận thấy bằng mắt và cho dù có biến dạng đổi
hình bởi tứ thời, lúc vầng dương ló dạng hay khi chớm hoàng hôn thì vẫn là nắng
như... nắng mà thôi! Nhưng trong văn chương nghệ thuật thì khác. Khả năng liên
tưởng cùng độ rung cảm của người nghệ sĩ ngôn từ đã khắc họa hình tượng “nắng”
với nhiều góc độ khác nhau. Bài viết này dõi theo ánh nắng được thi nhân tái hiện
để tìm hiểu xem chúng vận động ra sao, có màu sắc, dáng vẻ thế nào mà có thể
tác động, hấp dẫn lòng người đến thế.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét