Thứ Ba, 15 tháng 12, 2020
Khỉ trong văn hóa dân gian Việt Nam
1. Ông cha ta xưa có vẻ không mặn mà lắm với khỉ, bằng chứng
là thế giới nghệ thuật của truyện cổ dân gian rất ít khỉ. Không những thế, tư
duy suy nguyên còn hình dung khỉ như là hiện thân của cái xấu/cái ác bị trừng
phạt. Sự tích con khỉ kể rằng: “Ngày xưa có một người con gái đi ở với
một nhà trưởng giả. Nàng phải làm việc quần quật suốt ngày, lại bị chủ đối đãi
rất tệ. Cái ăn cái mặc đã chả có gì mà thỉnh thoảng còn bị đánh đập chửi mắng.
Vì thế, cô gái tuổi mới đôi mươi mà người cứ quắt lại, trông xấu xí bệ rạc hết
chỗ nói” (theo lời kể của Nguyễn Đổng Chi). Với bản tính tốt bụng thương người,
nàng được đức Phật - trong vai cụ già nghèo khổ lang thang cơ nhỡ - giúp trở
thành một cô gái xinh đẹp: “Phật bảo nàng lội xuống giếng, hễ thấy bông hoa nào
đẹp mút lấy thì sẽ được như nguyện. Khi xuống nước, cô gái chỉ mút mấy bông hoa
trắng. Tự nhiên lúc lên bờ, nàng trở nên trắng trẻo xinh xắn” (theo lời kể của
Nguyễn Đổng Chi).
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét