Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2020
Quê nhà chiều cuối năm
Quê nhà chiều cuối năm
Cuối năm gió lạnh buốt tê tái, nghe đài báo đâu đó trên núi
cao Sa Pa hay Mẫu Sơn suối còn đóng thành băng và tuyết phủ trắng xóa. Xóm núi
Vằng Mạ quê mẹ ẩn mình dưới chân núi, bên con suối Pác Cung của đất cam Hà
Giang không lạnh đến mức có tuyết rơi nhưng cũng cắt da cắt thịt, đủ để làm cho
ai nấy đều phải co ro, xuýt xoa kêu lên lạnh quá. Hình như mùa đông này trời
nghe có vẻ rét ít hơn nhưng khi rét là rét đậm rét hại. Đã vậy, những ngày sau
lễ Noel tiết trời thêm lây rây mưa. Cơn mưa tiễn mùa khiến cho cái mọi vật đều
se sắt lại, cái lạnh nghe như càng lạnh hơn. Những cơn mưa thất thường, đến rồi
lại đi với hàng ngàn hạt li ti không đủ làm cho ướt sũng áo quần nhưng vương lại
trên tóc, bám vào làn da cũng đủ làm cho cái lạnh ngấm sâu hơn trong thớ thịt khiến
gân xương cũng phải tê buốt. Cái gió rét, giá lạnh của xóm núi vùng cao cực Bắc
là thế. Lạnh đến nỗi ngồi bên bếp củi đỏ lửa mà đôi bàn tay vẫn không khỏi cứng
đơ, lóng ngóng, run rẩy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét