Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2021
Một ngày như mọi ngày
Xin vội vàng thưa ngay: Đây là một ngày
của một ông già Việt Nam trên xứ Mỹ, một người đang dè dặt đặt những "bước
chân âm thầm" trên con đường số 6, con đường này vốn rất xa lạ với không
ít người chứ không phải con đường của nhà văn Thanh Tịnh trong ngày khai trường:
"Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần nhưng lần này bỗng nhiên tôi thấy
lạ vì trong tôi có một sự thay đổi mới". (đại khái là ông Thanh Tịnh viết
như vậy, tôi không chắc là đã viết đúng nguyên văn của ông, nhưng đến cái tuổi
này mà còn nhớ được như vậy thì cũng chưa đến nổi gần kề căn bệnh
quái ác Alzheimer, xin quý vị cho tôi một tràng vỗ tay).
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét