Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2021
Chòng chành con sóng
1. Nhà tôi ở phía lở con sông Dinh, trên miếng đất vườn của
ngoại. Thuở ấy, mỗi năm, sông có ba mùa: xâm xấp, trơ đáy và ngập lụt. Mỗi chiều
đi học về, bọn tôi thường ra ngồi trên bến hay trải chiếu dưới gốc me già để
đón gió thổi hắt từ phía bên kia sông, làm dịu đi cơn nóng cháy. Mùa lũ tràn bờ,
dòng nước đục ngầu phù sa từ thượng nguồn đổ về, hung hăng cuốn phăng nhà cửa,
cây cối, đất đai, khoét sâu thêm vào mảnh vườn của ngoại. Nói ra thì sợ lụt, vậy
mà năm nào lũ không về, ai cũng lo, cũng nhớ. Thèm được xắn quần đi giẫm nước bạc,
nằm trong nhà nghe mưa hú ngoài kia, nhìn phù sa bồi lấp bãi bờ, để vụ mùa thêm
tươi tốt.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nhà thơ Thanh Thảo: Vụt sáng cùng con ngựa thơ bất kham của mình XXXXX
Nhà thơ Thanh Thảo: Vụt sáng cùng con ngựa thơ bất kham của mình Thanh Thảo là một trong những nhà thơ xuất sắc dù xuất hiện hơi muộn so v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét