Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2021
Bóng ngày qua
Tôi đứng bên vòm cửa. Cơn mưa rào kéo qua thành phố như một buổi
chạy loạn. Sầm sập, ra rít, ơi ới, đó là những âm thanh vừa giống như trống vỗ
lại vừa ồn ào như lúc tan tầm. Nước chảy xuôi trên mặt lộ hối hả xua nhau đẩy
rác rưới, bụi bặm xuống lỗ ga ở phía bên đường. Chếch đằng kia, dưới mái hiên của
ngôi nhà đóng kín, một cặp vợ chồng trẻ trú mưa. Chỉ có một chiếc áo nhỏ mà người
vợ được ưu tiên mặc nên anh chồng ướt như chuột lột. Anh chồng xoa xoa mái tóc
ướt rồi ghé mặt vào tai vợ nói những gì không rõ, nhưng có lẽ là một chuyện
vui, bởi cô vợ trẻ cười như nắc nẻ, gục đầu vào vai chồng. Họ đứng như vậy vừa
mỉm cười vừa nhìn mưa trôi qua mặt đường nhựa, nổi lên hàng trăm cái bong bóng
nước.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nhà thơ Thanh Thảo: Vụt sáng cùng con ngựa thơ bất kham của mình XXXXX
Nhà thơ Thanh Thảo: Vụt sáng cùng con ngựa thơ bất kham của mình Thanh Thảo là một trong những nhà thơ xuất sắc dù xuất hiện hơi muộn so v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét