Thứ Ba, 26 tháng 1, 2021
Sông nước mênh mang
Chuyến phà cuối cùng tách bến sang sông, để lại dãy cột
đèn mờ sáng trong đêm. Cơn gió lạnh tràn về, gom những gánh hàng rong vào một
góc phố. Tiếng sóng vỗ bờ, nghe đều đều như lời thì thầm của đêm lạnh. Cái rét
nhẹ cuối năm làm cho khách phương xa có cảm giác buồn nhớ, bâng khuâng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nhà thơ Thanh Thảo: Vụt sáng cùng con ngựa thơ bất kham của mình XXXXX
Nhà thơ Thanh Thảo: Vụt sáng cùng con ngựa thơ bất kham của mình Thanh Thảo là một trong những nhà thơ xuất sắc dù xuất hiện hơi muộn so v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét