"Tôi" và "Cổ tích"
trong truyện ngắn Nguyễn Một
Đến nay người ta biết nhiều đến Nguyễn Một qua hai tiểu thuyết “Đất trời vần vũ” và “Ngược mặt trời”, nhưng với hơn 30 năm văn nghiệp Nguyễn Một đã viết nhiều thể loại nhưng trong đó truyện ngắn là thế mạnh đáng kể của anh. Tập truyện ngắn này được tuyển chọn từ khá nhiều truyện ngắn viết trong nhiều năm của Nguyễn Một, người đọc bắt gặp một cái “Tôi” và “cổ tích”. Tuy nhiên những gì hiện ra trên mặt chữ chỉ là phần lộ ra của một mệnh đề bí mật…
Tôi và…
Đó là một cái Tôi bằng nghĩa đen, làm người dẫn chuyện (trong
truyện Lửa bên sông), là nhân vật phụ (Thị trấn thiếu dòng
sông), hay một thân phận con người tủi nhục đi tìm hạnh phúc (Miền
Đông)… Nhân vật Tôi xuất hiện khi xa, khi gần trong nhiều truyện ngắn, đủ để
làm nên một phong cách viết văn hiện thực và hiện đại. Bởi sự hóa thân của những
nhân vật Tôi trong truyện ngắn của Nguyễn Một thực ra chỉ là một với những Anh,
Gã, Hắn – những con người “không tên” nhưng nét đời rất thật.
Nhân vật trong truyện ngắn của Nguyễn Một là những con người
từng trải. Đói rét, chiến tranh, mồ côi, thất tình… đủ cả. Xét về nội dung, thì
nhiều truyện ngắn của anh khá hấp dẫn, lâm ly, có thể lấy nước mắt của người đọc.
Những con người ấy bị cuốn theo dòng chảy của cuộc đời, trở nên lầm lì, chai sạn,
có khi độc ác. Nhưng sâu xa bên trong từng số phận, vẫn là sự nhận biết rõ ràng
cái Thiện – cái Ác, tiếc nuối, ân hận, mơ ước, nhớ nhung. Những cái tên phiếm
chỉ là những vỏ bọc cho những thân phận ngang trái trước xã hội loài người.
Truyện “Kẻ vô học” mô tả khá sắc nét bản chất cái Tôi ấy, khi nhà văn
kể về cuộc đời của một kẻ trượt dài trong tội ác, hận đời, giết người. Nhưng y
vẫn nâng niu mối tình và đứa con gái tội nghiệp, kết quả của mối tình ấy, để chấp
nhận trả giá chính cuộc đời của y.
Nhưng đối lập hoàn toàn với những “Kẻ vô học”,
“Đồ phàm phu” còn có những cuộc đời, những tâm hồn thánh thiện đến lãng mạn,
khó tin. Đọc “Hương bưởi”, “Tiếng chim sẻ trong thánh đường”, “Như là cổ
tích”, người đọc sẽ gặp những “thiên sứ” hiện diện giữa đời sống trần tục
tuy ngắn ngủi, nhưng hồn nhiên và đáng yêu. Họ có vẻ xa rời thực tế, thậm chí
cách ly hẳn với đời sống đầy những trái ngang, ô trọc. Đây lại là những nét đời
đang chạm đến những câu chuyện cổ tích mới lạ, tưởng không thể có thật.
Truyện ngắn của Nguyễn Một cũng hay dùng đến cái chết như là
một “thi pháp ngược”. “Tiếng chim sẻ trong thánh đường”, “Đồi mặt trăng”,
“Hương bưởi” với những Hương, Múi, Hoàng… dường như đã chết, nhưng cái chết
của họ lại kéo ngược lại thời gian, gợi cho người đọc nỗi khắc khoải về tình
yêu, về cuộc sống. Sự tồn tại của những con người ấy chuyển vào một nhân vật
Tôi nào đấy, đúng hơn, đó chính là sự lan truyền của những mối dây tình cảm và
ước vọng.
Chung quy lại, cái Tôi ấy đang tìm kiếm hay trốn chạy thực tại
giữa một miền cổ tích nửa thực nửa hư?
… Cổ tích của dòng sông
Có lẽ đó là một truyện ngắn chưa viết của Nguyễn Một. Hình ảnh
dòng sông như một cái bóng theo mãi trong những truyện ngắn của anh, trở
thành một sự ám ảnh không thể nào quên. Có biết bao nhiêu dòng sông trên đất nước
này? Bàn chân dầu dãi phong trần của anh đã vượt qua bao nhiêu bến bờ những
dòng sông, và giờ đây đang ngụp lặn, vùng vẫy trên những con sông của miền Đông
nắng lắm mưa nhiều. Nhà văn Lê Minh Khuê nhận xét: “Có thể nắng gió và
phong cảnh nên thơ của miền Đông cũng tạo cho người ta nhiều tưởng tượng và đôi
khi cái hư cái thực hòa trộn trong cuộc sống chung quanh trong truyện ngắn Nguyễn
Một”.
Đối với Nguyễn Một, hình như những dòng sông chất chứa nhiều
đau thương bất hạnh hơn là hạnh phúc. “Sông xưa” với những tiếng rì rầm
không nguôi đã gợi nhớ về câu chuyện thần thoại bao đời, về tình yêu ngắn ngủi
và cái chết của cha mẹ, những xung khắc của dòng họ. Dòng sông như đã hóa giải
quá khứ bi thảm thành ân tình sâu nặng, thay cho bao kiếp người. Dòng sông cũng
là một ẩn dụ khi “Thị trấn thiếu dòng sông” lại xuất hiện một kẻ
“không tên”, và khi dòng sông không có thực ấy được vẽ vào một bức tranh, được
chảy vào tâm hồn của một kẻ gây tội ác chiến tranh, nó đã trở thành một sự tự
nhìn lại chính mình. “Trước mặt là dòng sông”, “Miệt mài sông
trôi” cũng là những truyện ngắn mang sức nặng của quá khứ và hiện tại, mở
ra một hướng nhìn, một con đường mới mẻ.
Con người và dòng sông, lúc như hòa nhập làm một, lúc lại tách rời nhau như để đong đếm lại cuộc đời mình. Và không chỉ có dòng sông, bên cạnh đó, Nguyễn Một nhắc nhiều đến tuổi thơ ở quê hương Quảng Nam và tuổi trưởng thành ở quê hương thứ hai là Đồng Nai nơi đã cưu mang đời anh… Chỉ có điều, mỗi một kỷ niệm đều có bóng dáng của dòng sông, mặc dù hình ảnh con sông không rõ ràng, cụ thể. Mà làm sao có thể tìm thấy tính cụ thể giữa những lớp đời sống, tình cảm, tâm tình? Vì vậy, người đọc có thể cảm nhận dòng sông như là một khái niệm được đưa vào phạm trù “Cổ tích” của nhà văn.
20/12/2022
Trần Thu Hằng
Theo https://vanvn.vn/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét