Thứ Ba, 14 tháng 4, 2026
Thiên nhiên nơi ký thác tâm hồn
Có một điều thú vị, sau khi đọc xong 3 trường ca của nhà thơ Hữu Thỉnh, tôi bỗng nhớ tới lời “căn dặn” của thi hào Nguyễn Du “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, mà ngẫm tới cách mà nhà thơ ứng đáp với lời dặn của tiền nhân. Thiên nhiên đã vì ông mà phó thác hồn mình vào hồn người và Hữu Thỉnh như cũng tan chảy cảm xúc cùng với sự rung động của thiên nhiên. Không còn thụ động “Cho vui mới được vui, cho buồn mới được buồn”, thiên nhiên trong trường ca Hữu Thỉnh ở tầng nấc cao hơn, vận động đầy biết hóa, đầy sắc thái… Thiên nhiên là sinh mệnh thứ hai là sự hóa thân của con người.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nhà thơ Tế Hanh: Lạt mềm buộc chặt Có một thời, nếu chọn 5 gương mặt tiêu biểu của nền thơ đương đại Việt Nam, các nhà phê bình thường n...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét