Thứ Ba, 14 tháng 4, 2026
Thiên nhiên nơi ký thác tâm hồn
Có một điều thú vị, sau khi đọc xong 3 trường ca của nhà thơ Hữu Thỉnh, tôi bỗng nhớ tới lời “căn dặn” của thi hào Nguyễn Du “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, mà ngẫm tới cách mà nhà thơ ứng đáp với lời dặn của tiền nhân. Thiên nhiên đã vì ông mà phó thác hồn mình vào hồn người và Hữu Thỉnh như cũng tan chảy cảm xúc cùng với sự rung động của thiên nhiên. Không còn thụ động “Cho vui mới được vui, cho buồn mới được buồn”, thiên nhiên trong trường ca Hữu Thỉnh ở tầng nấc cao hơn, vận động đầy biết hóa, đầy sắc thái… Thiên nhiên là sinh mệnh thứ hai là sự hóa thân của con người.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trải nghiệm trong cảm nhận văn chương
Trải nghiệm trong cảm nhận văn chương Đọc văn, đọc thơ đúng và hay cũng là cách dẫn dắt quá trình tiếp nhận tác phẩm văn chương cho người ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét