Thứ Ba, 14 tháng 4, 2026
Thiên nhiên nơi ký thác tâm hồn
Có một điều thú vị, sau khi đọc xong 3 trường ca của nhà thơ Hữu Thỉnh, tôi bỗng nhớ tới lời “căn dặn” của thi hào Nguyễn Du “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, mà ngẫm tới cách mà nhà thơ ứng đáp với lời dặn của tiền nhân. Thiên nhiên đã vì ông mà phó thác hồn mình vào hồn người và Hữu Thỉnh như cũng tan chảy cảm xúc cùng với sự rung động của thiên nhiên. Không còn thụ động “Cho vui mới được vui, cho buồn mới được buồn”, thiên nhiên trong trường ca Hữu Thỉnh ở tầng nấc cao hơn, vận động đầy biết hóa, đầy sắc thái… Thiên nhiên là sinh mệnh thứ hai là sự hóa thân của con người.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét