Bốn ấn tượng về Chất vấn thói
quen của Phan Hoàng
Tập thơ Chất vấn thói quen của nhà thơ
Phan Hoàng được trao Giải thưởng Hội Nhà văn TPHCM và Tặng thưởng Hội Nhà văn
Việt Nam năm 2012, tái bản 2015, nhà nghiên cứu Trần Phò đã nhận định: “Cảm hứng
mạnh mẽ, cuồn cuộn làm nên tính cách của Chất vấn thói quen. Theo một định
nghĩa kiểu Mỹ, “Thơ là tiếng kêu khi được 1 triệu đôla và khi đánh mất số tiền
đó”. Nghĩa là tiếng nói của cảm xúc mãnh liệt mới là tiếng nói thật sự của thơ.
Cảm xúc trong Chất vấn thói quen là cảm xúc dâng trào, cảm xúc lan toả
và cảm xúc lắng đọng kết hợp với mạch tư duy sắc sảo”.
Cho đến nay, Phan Hoàng đã xuất bản 3 tập thơ: Tượng
tình, Hộp đen báo bão, Chất vấn thói quen. Và đứa con thứ 3 cách
đứa thứ 2 đến 10 tuổi, điều đó chứng tỏ Chất vấn thói quen là một sự
chọn lọc, hay nói chính xác hơn sự tinh lọc thận trọng của một người làm thơ
như lời tác giả tâm sự ở đầu sách: “Tôi luôn sống trong hơi thở nhịp sống thi
ca, mày mò học hỏi và khám phá, làm thơ rất nhiều mà cũng tự xoá bỏ rất nhiều.
Thơ khó tính, ma lực, linh thiêng. Thơ đòi hỏi sự khác biệt. Thơ cũng là nỗi sợ
hãi lớn nhất mà suốt hành trình sáng tạo tôi nghĩ mình khó có thể chạm đến sự
vi diệu của nó”.
Cũng đến nay, Phan Hoàng là tác giả của 4 cuốn sách Phỏng
vấn tướng lĩnh Việt Nam, Phỏng vấn người Sài Gòn, Phỏng vấn người Hà
Nội, Dạ thưa thầy!. Nếu không nhầm, 4 cuốn sách này là kết quả của một
Phan Hoàng làm báo.
Cầm trên tay “tập thơ 10 năm”, đáng lý tôi rất ngạc nhiên
nhưng sự ngạc nhiên ấy đã được giải thích từ trước vì cách đây hơn một năm, tôi
có dịp nói với tác giả: “Tôi nghĩ Phan Hoàng chủ yếu và bản chất vẫn là nhà thơ
hơn là nhà báo” và nhận được câu trả lời: “Phan Hoàng vẫn làm thơ, hôm nào sẽ
đưa anh xem”. Tôi nói thế vì trong thâm tâm và khát vọng của riêng mình, tôi rất
thích những nhà thơ đích thực. Hemingway làm báo rất sớm và với tư cách phóng
viên, ông đã có mặt ở nhiều chiến trường thời thế chiến. Nhưng ngày nay người
ta chỉ biết ông là nhà văn. Tuy vậy, chính kiến thức và tính cách nhà báo đã
góp phần một cách quan trọng và hình thành tính cách nhà văn Hemingway. Ở Việt
Nam chúng ta hiện nay, có khá nhiều nhà thơ, nhà văn làm báo. Ước ao hoàn toàn
có cơ sở hợp lý: chúng ta sẽ có những nhà văn nhà thơ xứng đáng, tầm cỡ trong số
đó.
Trở lại với Chất vấn thói quen, Nhà xuất bản Hội Nhà văn
2012, phải nói là một tập thơ ấn tượng.
Ấn tượng thứ nhất 1: Một tập thơ đẹp. Trình bày trang
nhã, giản dị, nhưng không dễ dãi, bìa sang trọng và sâu sắc. Kết cấu tập thơ gồm
3 phần: Văn bản dở dang (10 bài); Cái chết đen và vũ khúc trắng (12
bài); Bóng tối đang nuốt chúng ta (14 bài). Lúc đầu tôi cứ ngỡ những
bài thơ được sắp xếp theo thứ tự thời gian sáng tác, nhưng không phải. Có lẽ
đây là tính kết cấu nội tại của tác phẩm, đồng thời ngụ ý rằng tác giả sẽ có
nhiều sáng tác thơ hơn!
Ấn tượng thứ 2: Chất vấn thói quen là hơi thở của
cuộc sống, giàu tính hiện thực, dĩ nhiên là hiện thực xuyên qua lăng kính của ý
thức sáng tạo. Ngay trong bài đầu tiên – Mẹ gánh ước mơ, ta có thể nhận diện
được điều đó:
Mẹ quảy mẹ chạy
cắc bụp cắc đùng
người ngã sau lưng
người chúi trước mặt
Tuổi thơ tôi trên thúng gióng tản cư
mẹ gánh ước mơ chạy qua mùa loạn lạc
Đó là tiếng súng và cảnh nhân dân ta chạy giặc thời chống Mỹ.
Hình ảnh người mẹ mở đầu tập thơ thật có ý nghĩa sâu xa. Phan Hoàng không đóng
khung hình tượng người mẹ trong sân nhà, trên mảnh vườn mà mở rộng không gian
hiện thực để người đọc có thể nhận ra một thời gian khó của thời đại:
Bàn chân trần rễ tre toé máu
thúng gióng gió đánh hụt hơi
mẹ đặt con ngồi dưới hố bom khét bầm thân đất
ngoái cổ ngóng về đồng làng tan hoang mồ mả ông bà
Gỡ nón quạt mùi bom
bóng mẹ che tầm đạn
âu yếm con mẹ khóc
bập bẹ mẹ con cười
nụ cười con thơ
mạnh
hơn
tiếng
gầm đại bác
nụ cười gieo vào lòng mẹ hạt giống hy vọng
đồng làng bình yên gặt những mùa sau…
Viết về người mẹ rất dễ mà rất khó vì có nhiều hình tượng người
mẹ thành công trong thơ Việt Nam. Nhưng phải nói Mẹ gánh ước mơ là một
bài thơ hay, không dễ trộn lẫn, hình tượng người mẹ rất thật, động đạt, có hồn,
tràn đầy sức sống.
Chính tư duy mở rông biên độ đối tượng miêu tả khiến thơ Phan
Hoàng luôn giàu giẫy chất hiện thực. Dù đối tượng ấy là cái gì rất riêng rẽ của
nhà thơ. Tôi nghĩ Mặt trời trong ngôi nhà thân thuộc khởi điểm từ việc
chào đời đứa con của mình, nhưng đối tượng khởi điểm ấy không bị cô lập trong một
không gian hạn hẹp của ngôi nhà riêng tư mà được mở cửa và chuyển hoá thành
ngôi nhà của “n… tôi”, “ngôi nhà mang gien giao chỉ”.
Hơi thở cuộc sống trong Chất vấn thói quen bắt đầu
từ người mẹ, đến sự chào đời của đứa con và toả rộng tới muôn nẻo của hiện thực:
Đường cao tốc
dựng
tường bê tông
đồng vắng
gió nội ngoại tình mất trắng mùa xanh
(Ly hương gió)
Và “chữ nghĩa thị trường”:
Ai đầu tư cổ phần tri âm
văn chương tình nguyện liên doanh tri kỷ
chữ nghĩa thị trường xuống chó lên voi
(Chữ nghĩa thị trường)
Có thể nói hiện thực cuộc sống là nỗi ám ảnh trong thơ Phan
Hoàng. Phải chăng điều kiện nhà báo đã làm cho thơ anh giàu có hơn. Ta đọc thấy
ba bài thơ viết về Cần Giờ đặt liên tiếp nhau như một sự bủa vây, không thể
không nói, không thể không viết, không thể không làm thơ:
Lãnh hải ập trận cuồng phong
ngư dân tay không chống chọi từng cơn áp thấp
Các ngôi sao cao giọng chỗ ngủ thiếu tiện nghi
rừng duyên hải trầm tư không quen thuỷ triều chữ nghĩa
Nâng ly rượu trắng canh khuya
nhà thơ quèn trong tôi
bất lực tiếng gà xóm chài báo thức
(Cần giờ bất lực)
Còn đây là bài Cần Giờ ngơ ngác:
Hãy thử tưởng tượng
những con khỉ nhảy nhót bên nhau
không cần giờ
Chúng ta khác gì những con khỉ?
chúng ta khác gì những con sấu?
chúng ta khác gì những con muỗi?
chúng ta khác gì
không cần giờ…
Một bạn thơ trẻ ngơ ngác
dọc ngang rừng ngập mặn
trong mỗi mắt lá tràm
trong rễ bần rễ đước
đâu đâu cũng ngây ngây mùi máu lẫn mùi bùn
Trong ba ngày liên tiếp, Phan Hoàng có ba bài thơ về Cần Giờ
đầy ấn tượng mà Cần Giờ ngơ ngác là một bất ngờ đối với tôi. Tôi nghĩ
chỉ có tắm mình trong hiện thực cuộc sống, thở hơi thở cuộc sống, nhà thơ mới
có tứ thơ vượt lên chính mình: “Chúng ta khác gì những con khỉ?/ Chúng ta khác
gì những con sấu?/ Chúng ta khác gì những con muỗi?”.
Còn trong bài Cần Giờ lặng im, hiện thực cuộc sống lắng
đọng thành nỗi đau:
Và còn những nỗi đau mà ta không bao giờ chạm được
nỗi đau đau đến lặng im
Lịch sử tầng tầng mỏ quặng số phận
văn học lọc cọc đóng nọc thủ công
Ấn tượng thứ 3: Cảm hứng mạnh mẽ, cuồn cuộn làm nên tính
cách của Chất vấn thói quen. Theo một định nghĩa kiểu Mỹ, “Thơ là tiếng
kêu khi được 1 triệu đôla và khi đánh mất số tiền đó”. Nghĩa là tiếng nói của cảm
xúc mãnh liệt mới là tiếng nói thật sự của thơ. Cảm xúc trong Chất vấn
thói quen là cảm xúc dâng trào, cảm xúc lan toả và cảm xúc lắng đọng kết hợp
với mạch tư duy sắc sảo “làm nên giọng thơ hào sảng và nhịp thơ va động thanh
âm không theo một bài bản thói quen” (Trần Nhã Thuỵ, Tuổi Trẻ, thứ
hai 27.2.2012). Có lẽ nhờ cảm xúc ấy và ý thức sáng tạo mạnh mẽ, Phan Hoàng
thoát khỏi sự lúng túng trong hình thức thơ. Trên một số báo hiện nay, có hiện
tượng thơ lục bát bị ngắt dòng theo kiểu phi lục bát để có hình thức thơ tự do.
Đó là dấu hiệu lúng túng về hình thức của người làm thơ. Nhưng điều nguy hiểm
hơn là vô tình chúng ta phá vỡ kết cấu mỹ học của thể thơ thuần tuý Việt Nam. Nếu
thơ Đường của Trung Quốc chọn kết cấu mỹ học đối xứng, thơ Haiku của Nhật xây dựng
theo kết cấu mỹ học phản đối xứng thì thơ lục bát Việt Nam kết tinh hai vẻ đẹp
đó để làm nên mỹ học độc đáo của mình. Đó là quá trình tiếp nhận và sáng tạo, đề
kháng và phản kháng của văn hoá Việt Nam để không bị đồng hoá.
Trở lại với Phan Hoàng, cảm xúc dâng trào đã làm nên Cơn
bão ký tự mới:
Cơn bão đưa tôi vào thượng tầng khí quyển
Say điệu luân vũ thiên nga
Lá rừng hoá than trở về xanh cành lộc mới
Đá bí mật mở dần pho ký tự núi lửa
Còn cảm xúc lan toả đã viết thành Cái chết đen và vũ
khúc trắng:
Mang một vẻ đẹp khác nàng đến thế giới này
Mang một tinh thần khác nàng đến thế giới này
Mang một thông điệp khác nàng đến thế giới này
Trắng. Đồng phục trắng
Trắng. Da thịt trắng
Trắng. Năng lượng trắng
Trắng. Khát khao trắng
Trắng. Vũ khúc trắng
Trái đất không thể bảo vệ mình trước lỗ đen những nguy cơ
Bao em bé châu Phi chết đói chết khát chết đạn chết đen trên
những ngả đường không ánh sáng
Bao cụ già Nhật bản chết chìm trong sóng thần đen sạm phóng xạ
hạt nhân
Và cảm xúc lắng sâu:
Tôi đang ở đâu cây bút mang đầy danh hiệu sứ mệnh?
Cây bút vô cảm trước thân phận dân nghèo, im lặng trước lãnh
thổ đe doạ ngoại xâm, bất lực trước cái ác trá hình nhũng nhiễu!
Tôi đang ở đâu cây bút mang đầy danh hiệu sứ mệnh?
Tôi đang ở đâu?
Ở đâu?
(Tôi đang ở đâu?)
Không phải mỗi sáng tác được hình thành từ một dạng cảm xúc
mà các dạng cảm xúc trên giao thoa, hội tụ để tạo nên dòng cảm hứng định hình
bài thơ. Về phương diện này có thể nói sự ra đời của tác phẩm thơ giống như sự
chào đời của một sinh mệnh con người. Tinh trùng cảm hứng, khoái cảm gặp cái trứng
tư duy tạo nên sự thụ tinh nghệ thuật. Và “ngoại hình” bài thơ được xác lập
trong quá trình tiến triển của sự hình thành.
Ấn tượng thứ 4: Cái tôi trữ tình trong Chất vấn
thói quen rất rõ nét, sắc cạnh và rất chân thật.
Trước hết đó là cái tôi luôn luôn truy vấn, truy vấn chính
mình, đặt câu hỏi trước cuộc sống đúng như cái tên của một bài thơ dùng làm tựa
đề tác phẩm. Những đấu hỏi trùng điệp đó làm nên tính triết lý nội tại của tập
thơ. Triết lý ở đây, nếu có, không phải được biểu diễn bằng những mệnh đề mà
chính là ký hiệu văn bản dấu hỏi (?). Vì bản chất của triết học là câu hỏi, những
câu hỏi vô tận về con người, cuộc sống, vũ trụ:
Ốc đảo ngập tràn đức tin của con rồi sẽ
xanh hơn? Thế giới toàn cầu hoá của con rồi sẽ
tình người hơn? Và cả vũ trụ bí ẩn của con rồi sẽ…???
(Ốc đảo 31.8)
Cái tôi trữ tình trong Chất vấn thói quen hiện lên
góc cạnh sắc nét của sự trăn trở tìm kiếm, khám phá, sáng tạo, khát khao đi tìm
cái mới:
Giữa những cơn sóng tín hiệu
tôi tìm thấy gương mặt lênh đênh tôi
đúng tôi
đớn đau tôi
thăng hoa tôi
trong những văn bản dở dang
văn bản vô ngôn
văn bản không khuôn thước
văn bản không văn bản
Làm sao bùng lên nhiều cơn hồng thuỷ
dâng sóng tín hiệu đỉnh khoái
cuốn phăng những kho văn bản mộng mị ngủ muộn
những kho văn bản hư danh giả dối
khủng bố dòng chảy tự do ngôn từ
ám sát khát khao chồi xanh ý tưởng
đe doạ cánh rừng nguyên sinh rực hương thiếu nữ căng tràn văn
bản nhựa sống tương lai
(Văn bản dở dang)
Ý thức đó khiến thơ Phan Hoàng vận động và sống động như bản
chất cuộc sống. Nhưng chỉ một phút lơ là, mất cảnh giác thì “thói quen” sẽ lộ
diện trong những dòng thơ có vẻ quen quen, chẳng hạn như:
từ nguồn sữa bầu ơi thương lấy bí cùng ru hời của mẹ
cổ tích ăn khế trả vàng run run hơi thở của bà
thần thoại nhổ tre ngà đánh giặc những khuya biển thức của
cha ông
(Mặt trời trong ngôi nhà thân thuộc)
Đó cũng chính là trường hợp “hạt bụi vàng” trong bài Bụi
vàng Sơn Nam.
Và sau cùng là cái tôi chân thật, thèm khát không khí tự do
tuổi thơ, muốn vứt bỏ những trói buộc của máy móc, của đời sống phồn tạp:
Những bài báo đặt hàng đang truy đuổi tôi
nhuận bút ứng trước đang truy đuổi tôi
như con chuột bị lũ mèo rượt tới hang cùng ngõ tận
Gục đầu lên máy vi tính
tôi thèm đứt ruột
được làm ngọn gió không đồng phục
không
điện thoại
không
internet
bay về mái tranh vách đất của mẹ
cởi trần lăn lóc tắm mưa
Đọc mấy câu thơ này, tôi bỗng nhớ đến Goethe, con người vĩ đại
của văn học Đức và thế giới. Một lần vào công viên, thấy một người ăn mày nằm
ngủ ngon lành trên thảm cỏ xanh, ông buột miệng nói với người đi bên: “Giữa ta
và người ăn mày kia, không biết ai hạnh phúc hơn ai!?” Còn trong thơ Phan
Hoàng, cái tôi khao khát được làm ngọn gió tự do không chỉ dừng lại ở đó.
Tác giả Trần Phò là nhà nghiên cứu, dịch giả, nhà giáo,
nguyên giáo viên chuyên văn Trường PTTH Lê Hồng Phong và Lê Quý Đôn, TP.HCM.
Sài Gòn, 4/2/2012
Trần Phò
Nguồn: TT-VH
Theo https://vanhocsaigon.com/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét