Truyện ngắn, một thể
loại văn chương ra đời từ rất lâu, tưởng chừng có sự ổn định, thống nhất, nhưng
chưa hẳn vậy…
Những thay đổi của truyện ngắn
Trong lĩnh vực văn xuôi, bên
cạnh bút ký, tản văn… thì với văn chương nghệ thuật phải kể đến hai thể loại
chính là Truyện ngắn và Tiểu thuyết. Nhưng từ thực tế lại có những truyện mà độ
dài vượt xa truyện ngắn nhưng chưa đạt đến độ để gọi là tiểu thuyết. Vậy là
khái niệm Truyện dài, Truyện vừa ra đời,Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc
Tư là một ví dụ.
Về dung lượng chữ trong truyện
ngắn lâu nay thường được xác định khoảng 5000 từ. Đây cũng là số từ thường được
quy chuẩn trong các cuộc thi văn chương lớn.
Cuộc thi truyện ngắn năm
2007 của báo Văn nghệ vinh danh hai truyện ngắn Buổi sáng biến mất và Cơm
chiều của Ngô Phan Lưu ở giải thưởng cao nhất - giải nhất. Điều đáng chú ý
là hai truyện ngắn này khá “kiệm lời” như lời nhận định của ban tổ chức cuộc
thi năm đó, chỉ trên 2000 từ một ít. So với các truyện ngắn dự thi cùng năm và
các truyện ngắn đoạt giải cao trước đó thì hai tác phẩm giải nhất của Ngô Phan
Lưu gần như chỉ ngắn bằng… một nửa. Đây là sự khác biệt khá rõ.
Sau khi cuộc thi kết thúc,
đã có nhiều người đặt câu hỏi, liệu xu hướng truyện ngắn kiệm lời sẽ chiếm lĩnh
văn đàn? Độc giả sẽ ưu ái hơn? Nhất là trong bối cảnh văn học kinh điển với số
trang quá nhiều không còn được là những tác phẩm gối đầu giường của số đông. Rồi
cuộc sống quá nhiều thứ quan tâm, giải trí, nên văn học cũng vì thế mà co lại,
bị chia nhỏ, độc giả hướng đến những tác phẩm ngắn, dễ đọc.
Từng duy trì nhiều năm nay,
mục truyện 1200 chữ trên báo Tuổi trẻ đã trở thành “thương hiệu” riêng và được
đông đảo tác giả trên cả nước hưởng ứng. Có người xếp truyện 1200 chữ là truyện
ngắn, cũng có người cho rằng nó là truyện ngắn ngắn hoặc truyện rất ngắn.
Cũng ở phía Nam, cuộc thi
truyện ngắn Con người và cuộc sống của báo Sài Gòn giải phóng và Hội
Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh cũng chỉ hạn định số từ không quá 1800. Tức là chỉ
hơn 600 từ so với truyện 1200 của báo Tuổi trẻ nhưng ban tổ chức gọi đích xác
thể loại tác phẩm là: Truyện ngắn. Cuộc thi kết thúc với 1255 tác phẩm tham dự,
cho thấy đó là một con số không nhỏ.
Từ những ví dụ trên, phải
chăng truyện ngắn đang có xu hướng “co lại” khi càng tiến về phương Nam - nơi
báo chí phát triển?
Hình thành từ rất lâu cả ở
trong nước và ngoài nước là truyện siêu ngắn, rất ngắn, từ độ dài vài chục chữ,
đến một trăm chữ, rồi vài trăm chữ, một nghìn chữ. Những truyện ngắn nhỏ xinh
này thường lược đi nhiều yếu tố, nghe như kể tóm tắt một câu chuyện và thường
mang một thông điệp, có dáng dấp ngụ ngôn ở cái kết mở, chứa đựng nhiều yếu tố
bất ngờ.
Sự “co duỗi”- có thể ngắn
hơn hoặc dài thêm ở thể loại truyện ngắn là có nhiều lý do. Do tác giả khi đặt
bút viết cho đến khi hạ dấu chấm cuối cùng kết thúc, không thể thêm bớt, sữa chữa
được, với câu chuyện này, cách viết này phải như thế này nên nó được ấn định số
chữ cụ thể. Nghĩa là, hoàn toàn vô thức - tác phẩm ra đời trước khi phân chia
thể loại nào. Còn lý do nữa là có sự can thiệp của ý thức ngay từ ban đầu khi
viết. Mà điểm xuất phát có lẽ một phần từ nhu cầu của độc giả, từ yêu cầu khuôn
khổ hạn định của báo chí hay đơn vị đăng tải. Nhưng dù từ chủ quan hay khách
quan thì đó là một sự ra đời mang tính thực tiễn.
Đã có nhiều tác giả - cả tác
giả trẻ và cả những nhà văn đã thành danh bày tỏ với tôi rằng, không thật thoải
mái khi viết truyện phải luôn tự nhắc mình rằng, chỉ được viết 1200 hay 1800 chữ
thôi. Hoặc là họ viết theo kiểu giản lược - coi như một dạng tóm tắt từ một tác
phẩm mà trong đầu nghĩ là dài hơi để đáp ứng số chữ, để… đi dự thi, hoặc để đăng
báo. Cuộc thi kết thúc, tác phẩm đăng báo đã xong thì tha hồ ngồi triển khai lại
theo hướng dài hơi đã ấp ủ như trường hợp nhà thơ Vương Tâm từng công bố. Và chắc
chắn, còn không ít trường hợp tương tự như nhà thơ Vương Tâm, chỉ có điều họ
không muốn và không tiện công bố ra.
Ngược lại với cách làm trên,
là tác giả cứ viết thoải mái thành một tác phẩm hoàn chỉnh dài rộng theo ý tưởng
của bản thân. Sau đó copy ra một bản khác để thực hiện công việc giản lược cho
đến khi “chân đã vừa giày” thì gửi đi. Cái truyện cắt ngắn ấy cứ đăng báo. Còn
cái bản đầu tiên nguyên vẹn lại đàng hoàng đăng chỗ khác, đáp ứng được số chữ
dài, hoặc là giữ lấy để sau này in vào sách riêng.
Cũng có tác giả không làm
“nước đôi” như vậy là xác định rõ ràng, cái nào ngắn hẳn hơn nghìn chữ thì là
ngắn hẳn, cái nào năm nghìn chữ là năm nghìn chữ. Hoặc sòng phẳng hơn, có người
cũng chỉ viết được dạng truyện hơn nghìn chữ mà không thể viết được dạng truyện
ngắn năm nghìn chữ. Có người dứt khoát không viết thể loại truyện hơn nghìn chữ
vì thấy… phí, chỉ chuyên tâm viết truyện ngắn năm nghìn chữ.
Những cuộc thi của dòng truyện
hơn một nghìn từ nói chung cho đến nay vẫn chỉ mang tính “nội bộ”, mà chưa bứt
ra xa hơn. Bởi chưa ai trở thành “tác giả” từ những dòng truyện kiệm lời này.
Và hàng năm, trong hệ thống giải thưởng văn chương từ trung ương tới địa phương
chưa thấy truyện ngắn kiệm lời được đứng ở vị trí cao nhất.
Các nhà văn từng được giải
Nobel văn chương như Kawabata, Hemingway… được cho là đã từng viết truyện rất
ngắn, nhưng khi liệt kê những tác phẩm tiêu biểu trong đời văn của tác giả thì
không thấy xuất hiện.
Ở ta, từ sau cuộc thi năm
2007 với sự hiện diện truyện ngắn hai nghìn chữ (2136 chữ) của Ngô Phan Lưu, cuộc
thi truyện ngắn mới đây nhất, vừa kết thúc cho thấy “hiện tượng” này không lặp
lại. Phần lớn các truyện được giải có độ dài kéo sát năm nghìn từ.
Định nghĩa ngắn gọn giữa
truyện ngắn và tiểu thuyết, nhà văn và nhà phê bình Pháp thế kỷ 20 -
Paul Bourget, cho rằng: “Truyện ngắn là độc tấu. Tiểu thuyết là giao hưởng". Quan
điểm cho rằng, truyện ngắn có không gian và thời gian hẹp hơn tiểu thuyết. Điều
này luôn đúng. Nhưng không vì thế mà cứ nhất nhất nghĩ rằng, khi viết truyện ngắn
người viết không được mở cho mình rộng hơn không gian và thời gian. Hiện nay,
có khá nhiều truyện ngắn dày dặn, hiện tại, quá khứ cùng tái hiện, nhân vật,
nơi chốn cùng đan xen đồng hiện để chuyển tải. Ý tưởng của truyện ngắn nhiều tầng,
nhiều nghĩa. Nếu gói gọn tất cả những điều đó trong khoảng hơn một nghìn từ thì
rất khó, nếu không muốn nói là không thể. Vì vậy, truyện ngắn với độ dài năm
nghìn từ vẫn đã và đang là lựa chọn của nhiều nhà văn. Những truyện ngắn dày dặn
này từ lâu đã tạo nên tên tuổi của người cầm bút.
Độ ngắn dài của một tác phẩm
không phải thước đo giá trị văn chương. Càng không thể nói rằng, truyện càng ít
chữ càng nông cạn và càng nhiều chữ là chứa đựng được nhiều giá trị. Giá trị,
hay chất lượng tác phẩm đôi khi không phụ thuộc vào số lượng từ. Nhưng một chiếc
áo quá chật khó mà che hết được cơ thể, chưa kể nhìn dúm dó.
Nói về sự co duỗi của truyện
ngắn, không phải để phân định thứ hạng. Cái nào cũng có ưu điểm và cả nhược điểm.
Mỗi tác phẩm - mỗi đứa con tinh thần được chào đời phù hợp với chiếc áo có kích
cỡ bao nhiêu thì người sinh hạ ra chúng được quyền quyết định. Tôn trọng những
điều đó, văn chương sẽ thêm phần đa dạng.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét