Thứ Hai, 14 tháng 12, 2020
Nguyễn Bắc Sơn - Kỳ nhân ngang tàng một thuở
Nguyễn Bắc Sơn
Nghe nói ông thường lang thang đây đó, trong thành phố hay
bên bờ biển, hàng dương. Những câu thơ trỗi dậy bất ngờ, tưởng như trên trời đậu
trên vai ông. Ông ghi lại rồi cho lại bạn bè, hay đổi lấy rượu uống. Thế là ông
say. Ông đọc thơ, vừa đọc vừa ứa nước mắt, ngất ngưởng trở về nhà khi trời đã tối.
Chính vì thế mà thơ ông bị thất lạc và có nhiều dị bản trong dân gian. Nhưng
người đời lại không thể quên ông là một nhà thơ phản chiến trước năm 1975, khi
còn cầm súng ở miền Nam, phía bên kia chiến tuyến, qua tập thơ “Chiến tranh Việt
Nam và tôi” (NXB Đồng Dao, Sài Gòn, năm 1972). Một giọng thơ ngang tàng, độc
đáo và thật kỳ dị, nhưng lại chan chứa tình đời. Đó là nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét