Thứ Năm, 30 tháng 1, 2025
Căn nhà trong hồn
Thế là thu đã tàn. Những chiếc lá cuối cùng cũng đã bị mưa gió cuốn đi đêm qua. Trận gió bất chợt đưa mưa về thật mạnh và lạnh. Cả chiếc thùng rác bằng sắt khá nặng đứng cạnh phía sau nhà cũng bị gió thổi ra đường lăn vang roang roảng. Đám lá dầy nằm dưới mấy cây phong như những tấm thảm thêu thuà đầy màu sắc từ Chủ nhật rồi đã bay biến đi hết trả lại màu xanh cho cỏ. Trời như thế là thương mình! Tôi nhủ thầm. Mỗi thứ bảy tôi phải bỏ ra cả tiếng để quét lá. Những năm trước, còn rảnh rỗi thì tôi đem lá vào sau vườn chất đống để làm phân xanh trồng hoa, trồng rau. Năm nay, bận rộn quá nên cứ quét ra đường để sáng thứ hai mỗi tuần xe hút lá thành phố đưa đi làm phân bồi ở một thung lũng nằm phiá Tây Nam thành phố. Lá, cành xay chất thành đồi, thành núi con. Phản ứng hoá học tạo hơi ấm âm ỉ có thể làm chỗ tạm trú cho điểu thú qua mùa đông lạnh lẽo, giá băng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét