Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2025
Bến trăng
Được về đến bến đò thì trăng đã lên giữa đỉnh trời. Cô
độc và lẻ loi, trăng tròn xoe như chiếc cúc áo, bé nhỏ khảm vào thăm thẳm nền
đêm đặc quánh, hồn nhiên trải màu bàng bạc trong suốt dãi dề xuống dải sông
cũng thăm thẳm và mênh mông phía dưới. Được ngồi xuống thềm quán nhỏ dưới gốc
đa. Vẫn hai chiếc cột gỗ đã lên nước bóng loáng đỡ mái quán, nhưng mái rạ ngày
Được còn bé đã được thay bằng những tấm lợp xi măng lượn sóng. Đêm im gió.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét