Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2025
Một ngày vừa chớm thu
Con đường về nhà hôm ấy như dài vô tận. Thư mải mốt đi. Đi mãi, mà cái cổng sơn màu xanh nhà mình vẫn chưa ló mặt. Mọi thứ cứ mờ dần, nhòe nhượt, chìm khuất trong làn nước mờ đục. Không biết đó là sương trời, hay nước mắt người đang ứa ra. Thư không muốn chết, chưa muốn chết, khi cuộc đời tươi đẹp mới ở tuổi ba tám, mặn nồng sức thanh xuân…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét