Thứ Tư, 30 tháng 7, 2025
Làng Mới
Những bóng người âm thầm băng qua con mương nhỏ xâm xấp nước, ranh giới cuối cùng của đồng quê, rồi tập hợp lại, như thác ngầm đổ cuồn cuộn về hướng ga xe lửa. Thôn xóm sẫm đen như vết mực tàu. Trăng lưỡi liềm cong vút, bít bùng trong sương trắng. Đoàn người lầm lũi đi, xoong chậu mùng mền lỉnh kỉnh. Cơn đói ngàn năm cùng khát vọng đổi đời mãnh liệt đã dứt tung mọi ràng buộc, xô đẩy họ vào cuộc hành trình.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trần Hữu Dũng và Thời gian, là… con đường Cây đinh thời gian vẫn lắc đều. Để tiến dần đến cái lúc 0 giờ, dù đấy chỉ là ảo vọng. Như hành...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét