Thứ Tư, 30 tháng 7, 2025
Thành phố đi vắng
Tôi viết truyện ngắn này sau một chuyến đi xa trở về. Bước xuống sân bay bất chợt thấy thời gian, không gian chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi tự hỏi đây có phải nơi chốn của mình không hay của ai khác? Tất cả trôi qua trong nháy mắt. Âm thanh vẫn còn đây mà không phải âm thanh quen thuộc ngày nào. Mùi con người đây mà không phải mùi con người ngày nào. Thực sự sợ hãi, chỉ còn tình yêu của tôi, chỉ còn anh bên cạnh nắm lấy tay tôi bảo đừng xa anh. Nhưng rồi chính trong giờ phút ấy tôi linh cảm thấy chúng tôi rồi sẽ xa nhau. Tình yêu và những cảm xúc như lớp màng mỏng phủ trùm lên mọi vật, nơi chốn thân quen, làm tất cả trở nên lấp lánh. Khi không còn tình yêu nữa con người bỗng thành cận thị bước đi trong màn mưa ướt nhòe vừa gần vừa xa. Sống mà như chết, vô cảm với bản thân, với mọi người, cảnh vật xung quanh. Không ai còn biết ai, không ai quan tâm đến ai và mỉm cười với ai. Tất cả chỉ trong nhắm, mở mắt, một thành phố đã đi vắng từ lúc nào. (Nguyễn Thị Thu Huệ)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét