Thứ Năm, 31 tháng 7, 2025
Cánh đồng bình yên
Mặt đất cao hơn nền nhà rất nhiều. Cánh cửa, như một họng núi lửa đã nguội lạnh, toả vào ánh sáng mờ mờ màu trắng. Cánh cửa ấy nối liền với mặt đất, với cánh đồng, với những bánh xe, với cả mặt biển rộng lớn nàng chưa từng được thấy. Còn căn nhà thụt sâu vào lòng đất, phần mái chìa ra cửa cũng lún vào trong đất ẩm thấp. Sáng nào nàng cũng bước lên mấy bậc cửa cao để mở cánh cửa nhận ánh sáng đầy hai mắt. Việc ấy, đối với nàng, trở nên tự nhiên hơn nghi lễ của con người dành cho thánh thần.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trần Hữu Dũng và Thời gian, là… con đường Cây đinh thời gian vẫn lắc đều. Để tiến dần đến cái lúc 0 giờ, dù đấy chỉ là ảo vọng. Như hành...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét