Thứ Năm, 31 tháng 7, 2025
Ngày xuân về đếm bậc cầu ao
Có lần về công tác ở một vùng quê, tôi nghe ai đó hát ru trong tiếng võng đưa kẽo kẹt: “Giã ơn cái cọc cầu ao/đi sớm về tối có tao có mày…”. Tôi nhớ ngày bé, bà tôi cũng thường hát ru anh em tôi câu này. Qua câu hát, cái cọc cầu ao hay cái cầu ao đã gắn liền với thân phận người nông dân xưa. Và tôi cũng có biết bao kỷ niệm vui buồn bên cái cầu ao ở ao nhà.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trần Hữu Dũng và Thời gian, là… con đường Cây đinh thời gian vẫn lắc đều. Để tiến dần đến cái lúc 0 giờ, dù đấy chỉ là ảo vọng. Như hành...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét