1. Nhà bà cụ Tứ bữa nay có khách. Khách từ trên chiếc
xe hơi sang trọng đậu ngay đầu cổng. Lỉnh kỉnh một hồi thì giá vẽ cùng ba lô vải
dù đậm chất lính bụi bặm cũng được đặt xuống bên thềm. Bà cụ hấp háy đôi mắt ngạc
nhiên lên tiếng: – Bác tìm ai thế? Có việc gì vậy? Người đàn ông nhấc kính đen lộ ánh mắt to phảng phất nỗi buồn,
miệng sang rộng nở cười lễ phép: – Thưa cụ cháu là họa sĩ ở xa tới, nghe nói cụ ở một mình nhà
lại rộng thanh tĩnh xin cụ có thể cho cháu thuê một vài phòng làm xưởng vẽ được
không ạ? Ngần ngại nhìn khắp lượt người khách, thấy khách hiền lành lịch
lãm bà khẽ khàng gật đầu. – Chả nói giấu gì bác, nhà tôi heo hút xơ xài cũng neo đơn chỉ
có một mình, thi thoảng có đứa cháu họ chạy sang giúp đỡ. Bác có cần gì thì để
tôi gọi cháu cho bác tiện sai bảo. Họa sĩ mừng rỡ rối rít cảm ơn. Chiếc xe hơi sang trọng lại
quay đầu, để lại giá vẽ và họa sĩ bên thềm nắng lưng lưng. Họa sĩ được cụ Tứ xếp
ngay trên căn nhà ba gian cổ có hoành phi câu đối đã ngả màu thời gian. Cây đàn
đáy treo nghiêm ngắn trên vách gỗ khiến họa sĩ ngỡ ngàng như lạc vào chốn gia
phong. Vòng tay xin phép họa sĩ cất tiếng thưa: – Xin cho con hỏi chẳng hay cây đàn treo trên giá kia chắc là
của… Tiếng thở dài loang trong gió thu, ẩm nước mắt: – Vâng cây đàn này là của ông nhà tôi. Ông ấy đã ra đi khi
tôi còn xuân trẻ… biền biệt âm dương cách trở mấy chục xuân rồi. Họa sĩ rút ba cây nhang châm lửa thắp lên bát hương, rồi chắp
tay vái lạy thành kính. Bát hương trên bàn thờ bùng cháy. Như nhập đồng họa sĩ
với cây đàn đáy trên giá, gạt sơ lớp màng nhện bám thành đàn rồi so dây nắn
phím, như một nghệ nhân thuần thục kiến lão bà cũng phải ngỡ ngàng nhìn theo.
Giai âm cất lên như nước reo suối chảy: “Đưa người ta không đưa sang sông Sao có tiếng sóng ở trong lòng Bóng chiều không thắm không vàng vọt Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong”. “Tống biệt hành” của Thâm Tâm nghẹn ngào trong tiếng ngâm nga
da diết của họa sĩ. Lão bà ngỡ ngàng đưa tay gạt nước mắt. Trời ơi đã lâu lắm rồi
cây đàn đáy này có ai động vào đâu, cần đàn đã đen bóng, bầu đàn bọc da hổ mốc
trắng giờ lại rung lên những xuyến xao đứt đoạn lòng người ca nương. Hoài niệm
xưa ập òa đứt nối lòng bà. Bà bất giác thở dài, nước mắt của người già rơi làm
họa sĩ bối rối: – Cháu xin lỗi đã mạo phạm tới cây đàn, khiến làm buồn lòng
bà. Xin bà thứ lỗi cho cháu. Bối rối họa sĩ vội treo đàn vào vách trong cái xua tay nghẹn
ngào của chủ nhà. Nhìn ra khu vườn cụ Tứ trồng hoa, họa sĩ lại thẫn thờ thấy
đàn bướm trắng chập chờn trên những cánh hoa e ấp. 2. Phố huyện thiu buồn như một người đàn ông ngái ngủ bỗng
choàng dậy khi thấy một gã họa sĩ đẹp trai từ kinh kỳ đến thuê phòng mở xưởng vẽ.
Nói là xưởng nhưng thực ra họa sĩ lang thang suốt ngày nơi đầm sen cuối làng,
ngơ ngẩn ngắm nhìn những búp hồng e ấp cựa mình trên mặt nước. Họa sĩ trầm tư
say đắm bên từng khắc hoa. Ánh mắt kiêu bạc chợt thẫn thờ nhìn theo cánh chim
thiên di trên bầu trời thăm thắm. Đôi cánh tay anh chợt vẫy vẫy chấp chới mơ hồ
như cánh bướm sắp bay lên. Lũ trẻ chăn trâu từ xa nhìn thấy người đàn ông, ngồi
bên bờ đầm thầm thì cùng sen thì chúng lặng lẽ đứng xem rồi bảo nhau : Lão ấy bị
làm sao ấy chúng mày ạ? Mê mải suốt một mùa sen, cánh hồng rực rỡ kiêu sa cũng tàn lụi
vì gió heo may về. Đầm sen chỉ còn trơ trụi cọng sen già gầy úa xào xạc gió lạnh.
Người ta chỉ không thấy bóng họa sĩ vật vờ bên bờ đầm những lúc giông bão mà
thôi. Vài người hiếu kỳ nơi phố huyện mỗi khi nhìn thấy bóng họa sĩ lại chỉ trỏ
với nhau như thấy một người điên. Chiều nay phất phơ đầm nước nước bạc, có con bói cá biếc xanh
cứ lượn lờ trước khóm sen còn sót lại. Bông bạch liên hàm tiếu đang run rẩy
trong giá buốt. Con bói cá bay lên rồi lại hạ xuống, nghiêng nghiêng cái mỏ chạm
khẽ vào cánh hoa. Sen trắng rùng mình trước ánh nhìn thảng thốt của họa sĩ. Như
có người xui khiến, anh nhẹ tay bứng cả gốc sen trắng nở muộn, kéo chiếc khăn
quàng trên cổ xuống đùm lấy gốc sen nâng niu rời khói bờ đầm. Con bói cá chợt
gào lên thê thiết rồi cứ thể xòe cánh bay theo khóm sen trên tay họa sĩ. Chỉ
khi khóm sen được họa sĩ cẩn trọng đặt vào chiếc ang sứ nhỏ xinh cuối phòng thì
con bói cá mới lặng lẽ bay vụt khỏi căn nhà cổ lợp ngói âm dương. Đêm ấy căn phòng của họa sĩ sáng đèn suốt thâu canh. Bao bức
tranh sen cứ lặng lẽ ra đời. Bạch liên e ấp trong gió sớm dưới bàn tay tài hoa
đã hiện lên tinh khôi rạng ngời trên nền giấy dó. Hồng liên rực thắm như mỹ nữ
trăng tròn đang mơ màng tỏa sáng dưới đôi bàn tay gầy trắng xanh thanh tú của họa
sĩ. Lá sen ngọc thạch thấp thoáng mặt đầm hiện lên trong tranh. Búp sen non mởn,
mơ màng trong giấc điệp cứ hiện lên ấp iu quấn quýt như tình lang. Thật kỳ lạ
bông sen trắng trong ang gốm trên bàn trà lúc nào cũng tươi tắn nơi phòng vẽ. Cả
những khi ngoài trời rét buốt, họa sĩ phải khoác chiếc áo dạ thật dày, cho tay
bút khỏi run. Nhưng sen trong phòng vẫn không tàn úa. Nhìn hoa như nhoẻn cười với
mình, lòng họa sĩ lại tràn ngập hân hoan. Đêm bồng lên da diết bóng mỹ nhân như
từ cánh sen bước ra. Gió đông lạnh khiến họa sĩ rùng mình thiếp đi giữa hương
sen ngào ngạt. Tay lụa mềm ngan ngát hương thơm thoảng mùi đầm nước quen thuộc,
gần gụi ấm nồng mời gọi. Bàn tay mỹ nữ nâng đầu họa sĩ đặt vào cánh tay ngọc
ngà của mình. Họa sĩ rùng mình ôm chặt nàng trong vòng tay rồi chìm vào hoan
ca. Tiếng thỏ thẻ mình ơi…Mơ hồ đẫm sương khói quấn quýt lả lơi, âu yếm thoát tục
đến tận cùng. Người ngọc ấm nồng dịu dàng, đôi gò bồng đào phập phồng như cánh
sen lả đi trong cánh tay chàng. Chàng ghì chặt lấy ngấu nghiến nàng mới sợ hãi ứa
lệ: – Em xin mình hãy thương hoa tiếc ngọc. Em yếu đuối non nớt
xin mình hãy nâng niu em kẻo khoảnh khắc hoan ca này sẽ vĩnh viễn không còn nữa. Lời van xin nhẹ như gió yêu khiến họa sĩ rung động, đưa bàn
tay gạt những giọt nước mắt trên má nàng thương cảm. Nàng lại nhẹ nhàng vùi đầu
vào vòng tay ấp yêu của họa sĩ. Đêm mơ hồ quánh ngọt nồng nàn cung bậc ái tình.
Đêm ngát sen trong vòng tay kẻ tài hoa. Tiếng gà gáy gọi vầng dương cũng là lúc
cánh tay họa sĩ lỏng dần, bóng mỹ nhân chỉ còn là sương khói. Họa sĩ thiếp đi mê mệt đầu gục xuống bàn, nhưng khuôn mặt vẫn
chìm đắm trong hạnh phúc hoan lạc. Tiếng chổi quét lá xạc xào của bà cụ Tứ ngoài sân khiến chàng
choàng tỉnh. Chàng bắt gặp khóm bạch liên trong ang sứ như kém tươi hơn mọi
ngày. Có chút gì bồn chồn lo lắng chàng chạy ra bể nước mưa của chủ nhà vục lấy
một gáo đầy tưới nhẹ xuống gốc sen. Đôi bàn tay vuốt nhẹ lên cánh sen, rồi chẳng
hiểu thế nào chàng bỗng ghé vào bông bạch liên thầm thì: – Mình ơi… Tiếng gọi da diết âu yếm. Đóa bạch liên rùng mình. Trưa hôm ấy
họa sĩ vùi đầu vào tranh không còn có cảm giác thích ra đầm sen tàn như mọi khi
nữa. Lúc ngẩng lên trời đã chuyển sang chiều. Ngạc nhiên thấy khóm bạch liên
tươi rói nhuận sắc đẹp lạ lùng như chưa bao giờ tươi mới như thế. Lòng họa sĩ
tràn ngập âm thanh ánh sáng. Niềm vui ùa dậy khiến chàng huýt sáo một bản tình
ca nga vui nhộn. 3. Chiếc xe hơi sang trọng lại quay lại phòng tranh của họa
sĩ. Thiếu phụ đài các bước xuống. Cặp kính đen ôm lấy khuôn mặt sắc sảo, cập
môi đỏ như miếng tiết, chiếc váy đen bó lấy thân hình khêu gợi, mỗi bước đi
nhún nhảy theo nhịp giầy cao gót khua trên sân gạch. Bước vào phòng vẽ chiếc
kính đen được tháo ra. Đôi mày xăm sắc lạnh, quầng mắt tô xanh nhíu lại khi
nhìn những bức tranh sen trong phòng. Có chút gì u uẩn giận hờn được toát ra từ
giọng nói khàn khàn dỗi hờn mà đầy quyền uy: – Vẫn chỉ là tranh sen thôi ư? Trong bao sắc hương bao đề tài
anh cứ chọn mãi những bức sen tàn khổ hạnh ư? Anh không vẽ những gì tươi mới
cho em sao? Anh cứ lặng thầm đeo đuổi mãi giấc mơ bướm trắng về nơi thôn dã này
ư? Sen thì có gì cao quý mà anh si mê để em tàn tạ giữa chợ đời tanh tưởi này?
Anh có biết là em chờ anh bao lâu rồi không? Em chờ đợi một lễ cưới, em cần
tình yêu của anh. Sao anh tàn nhẫn lảng tránh em hết lần này sang lần khác. Em
sắp biến thành một bà già rồi anh biết không? Than vãn một hồi mà không thấy họa sĩ đáp lại… thiếu phụ bực
mình lại gần ang sen trắng. Nàng hằn học nhìn đóa sen óng nuột tỏa hương thanh
khiết t khắp căn phòng. Không kìm hãm được uất hận nàng hét to: – Suốt ngày sen… Sen là yêu tinh hay sao mà bỏ bùa anh thế
này? Mẹ em đã cho chúng mình một biệt thự để anh mở phòng tranh, em sẽ hầu hạ
anh như một ông hoàng… Sao anh cứ từ chối em. Này thì sen này… Không kìm hãm được sự tức giận, thiếu phụ bưng ngay ang bạch
liên trên bàn giáng mạnh xuống nền gạch. Chậu hoa vỡ tan. Tàn nhẫn hơn nàng còn
đưa mũi dày cao gót đạp nát bét bông sen trắng đang run rẩy trên nền nhà. Họa sĩ chết lặng không kịp phản ứng thì gót dày cao nhọn đã
chạy qua sân gạch cùng tiếng xe hơi gầm lên đi mất hút để lại vệt khói mờ xa
loang trên ngõ nhõ. Gió lạnh ùa về, con bói cá xanh biếc ở đâu xuất hiện, bay vụt
vào nhà liệng trên chậu sen vừa bị dẵm đạp. Bói cá gào lên thảm thiết. Họa sĩ gục
xuống như hóa đá, tay run rẩy nâng cánh sen trắng nhàu nát. Đất trời sụp đổ, sấm
chớp gào lên dữ dội. Trời tối đen như mực, mưa gió ào ào như vũ bão giáng xuống.
Đầu bỗng đau nhức họa sĩ cố lê tới giường nằm thiếp đi. Trong bão giông mịt mù
trời nước có một bông sen trắng tàn dập lênh đênh bị nước cuốn trôi đi. Họa sĩ
đuổi theo chới với giữa biển nước, đưa tay muốn níu lấy bông sen trắng lại.
Nhưng nước như cánh tay bạch tuộc rùng rợn cứ xoắn lấy bông sen và cuốn theo.
Nhìn theo cánh sen trắng chới với họa sĩ òa khóc tuyệt vọng. Thoắt cái, như có
một lực giữ vô hình, từ bông sen trắng tỏa ra khói sương mờ áo thấy một người
con gái áo trắng mặt đẹp như ngọc, nước mắt đầm đìa chắp tay vái lạy họa sĩ: – Đa tạ tình chàng, thiếp là bông sen tu luyện thành tinh,
nhưng nghiệp chướng của thiếp còn quá nặng nề. không cưỡng được lòng yêu sen của
chàng nên đêm đêm thiếp đã làm vợ chàng. Mình ơi! Nếu thương em thì mình buông
em ra cho em thành quả phúc. Xin mình đừng níu kéo em nữa. Em bị người đời vò
xé giẫm đạp thế đủ rồi mình ạ ! Mình hãy về với bức tranh sen còn dang dở của
mình đi. Nếu có duyên ta gặp nhau ở kiếp sau… Cuộc đời này cũng chỉ là sương
khói mà thôi. Nói đoạn người con gái biến mất chỉ còn lại một làn hương
ngào ngạt. Họa sĩ giật mình tỉnh giấc, thấy toàn thân nóng ran, tim đập dồn dập
đau thắt, nước mắt còn đẫm trên gò má. Nhìn đồng hồ mới hơn chín giờ tối, anh lặng
lẽ nhặt bông sen rũ ấp vào ngực. Bà cụ Tứ ngạc nhiên vì đã hơn một tuần họa sĩ cứ ngồi bất động
nhìn đàn bướm trắng chập chờn trên vườn cải nhà bà, hỏi gì cũng không thấy người
khách thuê phòng trả lời. Họa sĩ như cái xác không hồn. Một ngày… Hai ngày… rồi ba ngày và nhiều ngày nữa căn phòng của
họa sĩ vẫn khép hờ nhưng không thấy bóng dáng chàng trở lại. Chàng đã bỏ ra đi
vào một chiều hoang lạnh, cái bóng mảnh liêu xiêu nơi đầm sen tàn cuối làng rồi
mất hút vào sương khói… Chủ nhà đợi hoài chẳng thấy họa sĩ quay lại. Nỗi buồn lại ngập
tràn lòng bà. Đêm khuya chuỗi tràng hạt trên tay người ca nương ngày xưa lại mỏi
mòn lần mãi tới canh khuya cùng lời kinh cầu bình an cho kẻ thuê nhà của bà đừng
gặp điều bất hạnh. Chiếc xe hơi sang trọng từ kinh kỳ quay lại. Người đàn bà môi
đỏ như miếng tiết và gót giày quyền uy lại xuất hiện nhưng lần này kèm theo một
thiếu nữ xinh đẹp thanh thoát trong chiếc đầm màu trắng. Ai nhìn nàng cũng ngơ
ngàng như gặp bông bạch liên trắng giữa đầm. Cánh cửa phòng tranh bao ngày khép
hờ giờ được mở rộng ra. Gió đông lạnh buốt ùa vào căn phòng làm bụi tranh bay lả
tả. nhưng kỳ ạ thay tranh sen treo trên tường dường như động đậy và hương sen tỏa
ra ngào ngạt từ những bức tranh. Thiếu nữ mặc đầm trắng xúc động mắt rơm rớm
khi nhìn thấy bức tranh tự họa của chủ nhân trên giá vẽ. Có cảm giác bức chân
dung như vừa với vẽ xong.. Màu mực còn tươi trên tấm toan. Khuôn mặt như quen
như lạ nhìn thiếu nữ đau đáu xót xa. Ánh mắt của họa sĩ trong bức tranh như đọc
được tất cả tâm tư của người đối diện. Một nỗi buồn ập ào trong lòng nàng chợt
dâng lên như chiều biển động. Nàng nhớ cánh rừng phong đỏ thắm nơi xứ người đã
đã quấn chân nàng mê mải vẽ những giấc mơ không có thật. Nàng xa xứ bao năm như
một cuộc trốn chạy vì đã trót đa mang một bóng hình và những tranh sen tàn khổ
hạnh. Hương sen vẫn ngát thơm tỏa ra từ bức tranh. Căn phòng bừng
sáng hương sắc. Gót giày sắc lạnh bước vào căn phòng. Thiếu phụ thở dài nhìn
phòng tranh và tấm chân dung, nét đau khổ dường như bị đè nén mà cuộc bán đấu
giá tranh lại được lập trình trong đầu nàng. Tranh của họa sĩ nhanh chóng được gom lại cùng bức tự họa
cũng được phủ trên lụa bạch và vận chuyển hết về Hà Nội. Thiếu phụ làm nhanh
thoăn thoắt, bàn tay quen đếm tiền giờ hối hả trong việc thu tranh. Bà cụ Tứ gạt
nước mắt thở dài. Nhìn theo chiếc xe hơi đem những bức tranh sen về nơi phố thị.
Căn phòng mênh mang hương sen vẫn phảng phất đâu đây. Gió đông toang hoác phòng
tranh hoang vắng như một nỗi niềm thân yêu vừa rời xa khỏi nơi này. Cuộc bán đấu giá tranh ở Galaxy Hồng Ngọc diễn ra một cách
nhanh chóng. Người trong giới mỹ thuật đến xem tranh rất đông. Các chủ buôn
tranh cũng lũ lượt kéo đến. Những bức tranh sen tàn cà phê giấy dó treo trong
phòng vẫn lặng lẽ tỏa hương. Người ta tranh nhau mua những bức tranh đó giá
phát khởi điểm đã đẩy lên rất cao. Ai cũng mừng ra mặt vì mua được tranh sen của
họa sĩ danh tiếng. Bức chân dung chủ nhân của những bức tranh sen được bày
nghiêm ngắn nơi trang trọng nhất trong phòng tranh. Rất nhiều người muốn mua bức
tranh tự họa đó, nhưng chẳng hiểu sao khi nhìn bức chân dung tự họa họ lại lặng
lẽ lùi xa. Có cái gì đó như diễu cợt trong ánh mắt của họa sĩ. Kẻ tới xem tranh
như bị bóc trần những xấu xa tị hiềm tanh tưởi được phơi bày. Cảm giác con người
và phần hồn của kẻ xem tranh hiện nguyên hình. Họ lặng lẽ giật lùi quay ra khỏi
phòng tranh mà chẳng ai nói với ai câu nào. Gã chủ buôn tranh tướng ngũ đoản
béo thấp, cổ đeo xích vàng nặng trịch, chiếc nhẫn cẩn viên kim cương khá to
lóng lánh trên tay y. Người ngoài nhìn vào thấy y giống như một tên khoe của hợm
hĩnh chứ không thể xếp y vào giới hội họa đẳng cấp được. Bà chủ Hồng Ngọc xun
xoe quanh y với lời chào ngọt như mật: – Cơn gió lành nào đưa anh tới đấy thế? Thật hân hạnh cho
phòng tranh của em quá! Mời anh xem tranh và đấu giá cho vui ạ! Y mím miệng gườm gườm nhìn bà chủ tranh, rồi tiến lại gần bức
chân dung tự họa. Con mắt ti hí của y ngước nhìn bức chân, bỗng y lạnh xương sống
thối lui bà bước rồi lẩm bẩm: – Ma hiện hình hay sao? Ánh mắt diễu cợt và sắc lạnh của họa sĩ như móc hết tâm can
y, vạch trần cái gian manh lừa đảo của y trong vụ áp phe tuần trước. Gã béo rời
phòng tranh không dám quay đầu lại. Trời bắt đầu tối dần, khách tới xem tranh cũng lũ lượt ra về.
Tranh sen cũng đã bán hết mọi bức. Thiếu phụ Hồng Ngọc nhìn bức tự họa rồi nói
với cô gái đã đi cùng nàng hôm trước vẫn còn bàng hoàng đứng xa lặng ngắm bức
tranh: – Cô mua bức chân dung này đi! Tôi để rẻ cho cô đấy. Cô muốn
trả bao nhiêu cũng được. Như một sức mạnh vô hình thúc đẩy. Thiếu nữ mở ví đặt hết mọi
đồng tiền vào tay Hồng Ngọc rồi lặng lẽ lấy lụa trắng bao lấy bức chân dung ôm
ra xe đem về nhà. Bức chân dung họa sĩ được thiếu nữ âu yếm đặt ngay trong
phòng khách ngôi biệt thự mới trùng tu đẹp lộng lẫy. Nàng nhìn tấm chân dung thật
trìu mến nghẹn ngào. Đôi mắt của người trong ảnh dịu dàng tràn ngập yêu thương.
Hồng lạp thắp lên, hương sen ở đâu bỗng ùa về. Trăng mùa đông rợn lạnh lùa qua
khung cửa sổ. Tấm khăn ren trắng vắt qua bờ vai thanh nữ như ảo não hơn. Ánh nến
chập chờn hư ảo. Thiếu nữ đắm đuối nhìn người mình thầm yêu trộm nhớ rồi ôm mặt
òa khóc. Nàng lảo đảo bước về phòng ngủ nằm vật ra gối. Cảm giác như không còn
hột sức nào cả. Hương sen ngát đậm dìu nàng vào giấc ngủ mộng mị. Sáng hôm sau khi những tia nắng reo vui trên khóm hồng ngoài
ban công thì thiếu nữ mới choàng tỉnh. Nàng vội vàng ra phòng khách vi muốn ngắm
nhìn bức chân dung họa sĩ. Nhưng ô kìa bức tranh biến mắt, mà ngay dưới nơi
treo bức tranh chỉ có một lớp bụi mờ. Trên nền bụi là một cánh sen đỏ thắm như
màu máu. Căn phòng tràn ngập hương sen. Nàng sợ hãi đẩy rộng cánh cửa.
Gió đông ùa vào lớp bụi và cánh cánh sen vụt biến mất. Chỉ còn căn phòng ngập
tràn hương sen và người con gái áo trắng thẫn thờ trước một niềm yêu trân quý
đang bay lên. Mười năm sau… Người ta đồn rằng nơi xứ biển xa lắc lại xuất
hiện những bức tranh sen tuyệt bút của một họa sĩ già có khuôn mặt đẹp. Và bao
kẻ hiếu kỳ lại tìm đến mua tranh. Nhưng chỉ gặp cái xua tay và lắc đầu của chủ
nhân…Vì những bức tranh sen ấy chỉ tỏa hương trước người ngắm tranh có tâm hồn
thanh khiết. 31/9/2019 Lê Hà Ngân Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét