Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2025
Mùa hoa mugung
1. Tôi dừng lại trên con phố vắng, bây giờ có lẽ đã vào nửa khuya, chỉ còn mình tôi lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh của con phố yên bình. Mọi mệt mỏi, áp lực trong người tôi giờ này khẽ bung ra. Tôi nhìn thấy hình ảnh cậu bé vô tư, hồn nhiên là tôi khi ấy đang lon ton chạy trên con đường có lát những viên gạch màu nâu xám nhỏ, uốn lượn như gợn sóng. Mẹ tôi đi phía sau liên tục hét lớn, đi chậm thôi Han ơi. Tôi vẫn tung tăng chạy lên trước, lời mẹ nói, tôi nghe tiếng được, tiếng mất.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét