Trần Đàm đi tìm một bản ngã
Đã ngoài tám mươi mà mỗi
lần theo ông, cánh hậu sinh chúng tôi cách ông cả giáp vẫn thấy hụt hơi. Đúng
là không nói ngoa cả khi leo dốc, đường trường lẫn khi viết lách, chơi bời. Cuối
năm, cuốn lý luận phê bình, đầu năm cuốn thơ. Thoắt vừa bản Lác lại đã thấy ông
tíu tít với lúa vàng, lúa xanh, với ruộng bậc thang ở Phù Luông. Cứ thế, ngắm ảnh
ông chụp, đọc sách ông viết. Hoa cả mắt. Trời phú cho ông mãnh lực, ông lướt đi
tất cả, không sợ sệt, không do dự và vì thế đích cuối cùng luôn có mặt ông.
Đi nhiều nơi, ngắm nhiều
cảnh, cảm xúc cứ thế thấm vào ông tự nhiên, đa sắc... để rồi khi ông nâng ống
kính, ánh sáng cứ thế ùa vào. Khi ông cầm lấy bút, con chữ cứ thế sinh sôi, tha
hồ ông sắp đặt, cảm tác. Thơ ông bắt đầu hình thành cách nói, một bản ngã. Cảm
hơn, đa nghĩa hơn:
Ba lần ta đến Tủa Chùa
Sương giăng kín bản, gió
lùa quắt non.
(Sương giăng Tủa Chùa)
Hay:
Bếp lửa đỏ cha ngồi hơ tuổi
tác
Tiếng khèn xa vọng lại bồn
chồn
(Bản Lát)
- Sương
giăng kín bản, gió lùa quắt non. Có nói gì đến rét mướt đâu mà thấy buốt tê
người.
- Cha ngồi hơ tuổi
tác. Cần gì phải nhiều lời, nhiều chữ về cha đâu mà vẫn thấy cuộc đời cha mồn
một.
Thơ là vậy đó. Kiệm lời,
chỉ cảm thôi.
Tìm cách nói cho thơ
mình. Nói một cách khác là đi tìm một giọng điệu riêng là khao khát của tất cả
những ai cầm bút muốn thành thi sỹ. Nó vắt kiệt trí não, sức lực nếu anh muốn
đi đến đích. Nó không có chỗ dành cho sự lười biếng, càng không có chỗ cho những
giấc mơ hỗn loạn. Người đọc sẽ quên anh sau những ồn ào, hoan hỉ, trống mở cờ
rong. Trần Đàm thoắt nhìn có vẻ như tất cả sự lích kích của ông chỉ là cớ đi
tìm thú để chơi. Nhưng gần ông một chút ta thấy ông thức khuya dậy sớm, ta thấy
ông tất bật với thời gian. Nhọc nhằn với con chữ.
Thế thì chơi nỗi gì? Hình
như trong ông không có ý nghĩ về tuổi tác, thay vào đó là suy tư, dằn vặt: Ta
làm được điều gì, khẳng định được chân lý nào giữa thế gian xô bồ, hư thực:
Đêm dài thao thức bình
minh
Tiếng con chim lạc một mình gọi khuya
Em mang câu lục tìm chồng
Cứ mong câu bát thuận
vòng chúng sinh
(Lục bát tìm nhau)
Tiếng con chim lạc một
mình gọi khuya - Chả phải là hình ảnh ông đó
ư!
Cái sự khác người, khác lẽ
tự nhiên, cứ băm ông ra ngấu ông vào con chữ. Tìm đến một bản ngã, làm ông cặm
cụi, làm ông thất thường, ăn ngủ không yên. Người đời đôi khi nhìn cảnh đó thường
buột miệng: - Lẩn thẩn mất rồi!
Ai hiểu được cho ông nỗi
lòng. Ai sẻ chia được cho ông niềm đam mê trời phú. “Tìm được câu lục rồi, lại
mơ về câu bát”. Cái lý trời đày cứ vần vũ, tiếp nối mà hành hạ thân xác, mà
khúc khích cười nhạo chân lý chúng sinh.
Tìm cho mình một cách nói
là tạo cho mình một chân dung. Để rồi, dù anh đứng ở đâu, ngồi ở đâu, người đọc
vẫn nhận ra anh không lẫn với bóng dáng người khác.
Sự khác lạ dẫn đến vẻ đẹp,
dẫn đến thẩm mỹ. Đó là cách rạch đá tìm ngọc, cách tiếp cận chân lý từ những điều
vô lý, làm cho trí tưởng tượng bay lên, làm cho chân trời trở nên vô định. Thơ
phải đi vào ngõ ngách sâu thẳm ấy mà phát lộ:
Trăng se giọt mật
Rỏ ngọt mắt lá
Tiếng đêm êm ả
Bỗng thành lời ru.
(Chiếc lá)
Bốn câu thơ như hiện lên
cùng một chớp mắt, thi sĩ cùng một lúc cảm nhận được thế giới xung quanh bằng tất
cả giác quan thiên bẩm của mình - Thị giác, khứu giác, vị giác,... Và cả con
tim nữa. Một thế giới đa cảm, óng ánh mang hơi thở của nhân thế.
Bài Chiều xuân Na
Mèo, Trần Đàm đã tìm được cho mình một cách nói, một bản ngã mà ở đó câu chữ
mang đậm tư duy thơ:
Con suối nhớ mây gõ vào
lèn đá
Gõ vào lời khặp bếp lửa
đông người.
Thiên nhiên sống động
mang hồn vía con người. Con người lại chạm vào thiên nhiên để nhận về cảm xúc,
để nhận về lửa ấm. Thơ anh nhiều câu vừa hiện sinh vừa mơ hồ đọc lên thấy nhớ,
thấy mông lung:
Dây trầu vấn vít buồng
cau
Mình ơi tận hưởng hết màu
tháng Ba
(Tháng ba).
Tôi chả biết tháng Ba có
màu gì, theo ông cứ mông lung vậy. Nhưng tôi biết cái dây trầu kia, cái buồng
cau nọ đang vấn vít, quấn quýt nhau, ắt hẳn cái màu tháng ba không thể xám được,
không thể mịt mù tăm tối được. Cái màu hạnh phúc ấy tha hồ cho trí tưởng tượng
thêu dệt, vẽ vời. Ai bảo đó không phải một câu thơ hay! Ai bảo đó không phải là
cách nói thơ giàu cảm xúc.
Gần đây, thơ Trần Đàm đã
dày lên phần cảm, ông đã biết cách gạn bớt đi phần vỏ để phần lõi có cơ tạo
vòng. Ta không khó tìm ra nhưng câu hay khi đọc thơ ông. Đó là kết quả sự mất
ngủ của lửa. Nhiều lúc tôi nhủ thầm, động viên - Cố lên anh! Nhưng lại nghĩ
mình ác quá. Phận trời đã đày rồi, thêm người đày nữa có làm ông quá sức chăng!
Nhưng mà, có gì đó cứ
mông lung trong tôi như thơ ông vậy. Nhỡ mà ông thôi không viết nữa, lấy đâu ra
đêm dài trên bàn phím với những chộn rộn, miên man:
Gió xuân thắt đáy lưng
tròn
Cánh buồm con, cánh buồm
cong cửa trời.
Đây nữa:
Những tia nắng
Thả thang xuống cánh đồng
Và đây nữa:
Chợ phiên tuần có một lần
Một lưng củi với một thung gió đầy
Có tiếng khèn núi vọng lại
mơ hồ...
Có tiếng người chộn rộn nữa!
Không đó là tiếng con tim
thổn thức:
Kiếp người chẳng phút thảnh
thơi
Chẳng ai bắt, chẳng ai
đòi dấn thân
Mấy câu lục bát lỗi vần
Ứa ra từ những nợ nần mộng
mơ
Và thế là tôi lại thao thức
với ông đến sáng.
29/5/2024
Lê Quang Sinh
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét