Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Chuyện tình đàn tỳ bà trong mộng

Chuyện tình đàn tỳ bà trong mộng
Tên gốc: 浮梦之琵琶
Tác giả: Nại Lương
MỘT.
Đã vào canh năm, dù khí trời mùa thu có hơi lạnh nhưng ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn sáng như cũ. Một giọt lệ rơi, tiếng tỳ bà vang lên trong không gian yên tĩnh, tiếng hát não nề, lòng lại một hồi lạnh lẽo.
Em và chàng gần trong gan tấc nhưng lại cách cả chân trời, chẳng biết có thể cùng chàng tiếp tục tình duyên. Em gả vào Phó phủ đã bốn năm, mà chúng ta đã xa cách nhau tới mười thu.
Trời đã tối, lần đầu tiền tới Giang Nam em ôm đàn tỳ bà nhìn nơi sông nước xa lạ ở đây, trong lòng e sợ. Gió thu lướt qua tà váy trắng của em, giống như một con bướm trắng bay vờn, như lời chàng nói. Trong đoàn người, thân thể nhỏ gầy của em bị xô đẩy, cuối cùng rơi từ trên cầu xuống nước, chàng đã cứu em lên rồi cười nói, “Một con bướm gãy cánh, ha ha. Ta là Phó Thiều Hoa, xin hỏi cô nương tên là gì, nhà ở đâu?”
“Tấn Châu, Thiên Cổ Nguyệt.” Em hơi cúi đầu, không dám nhìn thẳng, bởi chàng thật đẹp. Khuôn mặt của chàng trông như vẽ vậy.
“Từ Tấn Châu đến Giang Nam xa như vậy, xin hỏi cô nương đến Giang Nam làm gì?”
“Mãi nghệ.”
“Hưm…” chàng cười nhạt, ánh mắt trở nên xa cách hơn. Từ đó về sau, em không gặp lại chàng lần nào nữa.
HAI.
Em đã nói dối với chàng, em không phải đến nơi này để mãi nghệ mà là tới để nhận lại tổ tông. Em vốn là thiên kim của đại phú hào lớn nhất ở Giang Nam, từ nhỏ theo mẫu thân bôn ba khắp nơi, mẫu thân bệnh nặng mà em cũng đã trưởng thành nên trở về nhận lại tổ tông, khi lão gia đường đường chính chính đưa em về phủ cũng là lần thứ hai em gặp chàng.
Ông của chàng và ông nội em là bằng hữu nhiều năm, mà chàng thì thay ông đến Thiên phủ dự tiệc. Em đứng trong bức rèm chu sa mỉm cười, chàng cười đáp lại với em.
Em ở bên trong ôm tỳ bà gãy nên một khúc, chàng nghe em đánh đàn, nói rằng ít ai có thể tạo nên âm điệu như vậy, Thiên Cổ Nguyệt thật không hỗ là nhân tài.
Em nghịch ngợm đáp lại chàng một câu, “Những điều chàng không biết còn rất nhiều.”
Sau này chàng nói cho em biết, đời đời của Phó gia đều làm tướng của nước Lê, chàng nói với em rất nhiều, rằng quân Phó gia trên chiến trường chống lại Hung Nô một cách anh dũng, khiến em phải liên tục khen ngợi.
“Chàng thấy em có giống người tập võ hay không?” Em cúi đầu hỏi chàng.
Chàng nhìn em đánh giá rồi cười nói, “Thiên cô nương ốm yếu đến mức không chịu nổi một đòn, sao có thể là người tập võ?”
“Mẫu thân của em chính là nữ đại tướng Tào Nguyên của nước Lê, em từ nhỏ sống ở Tấn Châu cũng coi như nhà con cháu tướng gia.” Em lầm bầm.
“Hóa ra là con gái của Tào đại tướng quân. Trước kia vào triều ta đã gặp, bà vẫn trấn thủ nơi biên cương, lập được không ít chiến công thật khiến cho ta bội phục.”
Tiệc rượu đã tàn, những ngày trong khuê phòng không ngừng nhớ đến chàng, từ lâu em đã biết lần đầu tiên gặp chàng đã khiến em phải tương tư. Ông nội nhận ra tâm tư của em nên đến nhà chàng làm mai cho hôn sự này, đến ngày thứ hai chàng mang sính lễ đến Thiên phủ.
BA.
Tiệc cưới rất náo nhiệt, chàng uống say lảo đảo bước vào phòng. Khi chàng nhấc khăn trùm đầu của em lên thì binh lính truyền thánh chỉ: Đại tướng quân Phó Thiều Hoa thành Nam tiếp chỉ, nhanh chóng đưa quân tới biên giới Tây Vực tiếp viện Tào tướng quân ở Tấn Châu.
Ông ngoại bị quân địch đột kích, người tuổi cao trên chiến trường đã từng một thời dũng mãnh thiện chiến, tư thế oai hùng nhưng nay giặc tới liên tiếp bị đánh bại. Binh sĩ Tào gia mất hết ý chí, phải phái binh về kinh thành xin chi viện.
Em ngã xuống đất, nước mắt không nén nổi mà tràn ra, thay ông ngoại mà lo lắng, sợ người sẽ gặp biến. Từ nhỏ em đã mất đi cha, sau này lại mất mẹ, em không muốn lại mất đi ông ngoại của mình.
Chàng ôm lấy em an ủi rằng mọi chuyện sẽ ổn, chờ chàng quay lại sẽ đưa ông ngoại về cùng, cho chúng ta cùng vui vẻ.
Chàng hôn nhẹ lên môi em rồi xoay người rời đi. 
Hỉ phục cởi ra thay vào đó là áo giáp nặng trịch, tay cầm cây thương Hồng Lăng đứng trên thành nam, từ trên nhìn xuống ba vạn binh mã, khí thế hiên ngang, oai dũng.
“Hôm nay là ngày cưới của bản tướng, nhưng vẫn đến nơi chiến trường khốc liệt quyết một trận sinh tử. Toàn quân Phó gia nhất định phải chiến thắng mà quay về!”
Ba vạn quân đồng loạt hô lớn, “Thề sẽ tận lực vì tướng quân đến chết! Thề sẽ đi theo tướng quân!”
Chàng ngồi lên ngựa, giơ cao Hồng Lăng thương, quay đầu lại nhìn phía trên thành cao, em khoác lụa hồng cười vẫy tay với chàng. Em chưa kịp tháo trang sức, hỉ phục còn chưa thay mà chàng đã phải xông đến nơi chiến trường ác liệt.
Qua một tháng, đứng trên thành nam nhìn ra xa nhưng lại không thấy bóng dáng của quân Phó gia. Hàng ngày em ngồi trong bóng đêm ở chỗ cao nhất thành nam gãy tỳ bà, chàng nói chàng rất thích nghe em chơi đàn, không biết ở nơi xa kia liệu chàng có nghe thấy hay không?
Tiếng tỳ bà não nề, em dùng sức gãy một khúc hát dân gian, giai điệu chỉ có chàng mới hiểu được trong đó chứa bao nhiêu bối rối.
“Cổ Nguyệt.” 
Em nghe thấy tiếng chàng gọi em, mừing rỡ quay đầu lại tìm chàng thế nhưng xung quanh chỉ có những bức tường bằng đá. Đó chỉ là tưởng tượng của em mà thôi, một lần mộng cũng giống như hoa quỳnh, sớm nở tối tàn.
Xoay người, phía sau lưng chỉ có sự cô tịch. Em nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên cảnh chàng chém giết trên chiến trường, lòng lại thêm một tảng đá đè nặng.
BỐN.
Thời gian trôi qua như dòng suối, em gả vào Phó phủ đã hơn ba năm, mãi đến ngày đông giá rét năm thứ tư, kinh thành truyền đến tin tức: Quân Phó gia chiến thắng trở về thì bị quân địch gài bẫy, toàn quân bị diệt, không ai sống sót mà quay về, xin nén đau thương.
Em ngây cả người, nước mắt lại nhịn không được mà rơi, lòng giống như bị dao cắt nát. Cơ thể không ngừng run rẩy, mọi thứ xung quanh trở nên mơ hồ, trước mắt như xuất hiện một hố xoáy cuốn lấy em. Em không tin, đứng dậy đi ra cửa, chân đã không còn nghe theo sai khiến của bản thân, đi nửa đường thì ngã, viền mắt đỏ gay. Em không tin những gì họ nói, đây không phải là sự thật. Phải không chàng?
Mẹ chồng ra lệnh đưa em về phòng nghỉ ngơi, em nằm trên giường, đôi mắt trống rỗng vô hồn. Em không biết phải làm sao cả, bây giờ đến khóc cũng không nổi nữa rồi.
Đứng trên thành nam nhìn xuống, tuyết trắng xóa một mảng làm cảnh hùng chí ngày xưa tan đi nhiều.
“Phó Thiều Hoa, chàng không phải đã nói với em sẽ bình an quay về sao? Chàng trở lại cho em! Xin chàng, trở về đi, có được không?” Em ôm đàn tỳ bà khóc lớn, phát tiết hết những cảm xúc của những ngày qua. Nhưng chàng có biết không?
Tiếng khóc khàn đi nhưng em vẫn cứ khóc thật to.
Đêm đến, thừa dịp mọi người ngủ say. Khoác trên mình áo giáp, trái đeo một đoản đao, phải giắt một trường tiên, em sải bước lên ngựa, nắm chặt dây cương thúc ngựa chạy thẳng đến chiến trường.
Tuyết ở biên giới lạnh gắt, em nhiễm lạnh từ trên ngựa ngã xuống, cho đến khi cơ thể mất hết cảm giác. Em nằm ở đó một ngày một đêm.
“Cổ Nguyệt.”
“Cảnh xuân thật đẹp, em nhớ chàng. ”Em khóc lớn muốn ôm chàng, nhưng không cách nào chạm vào được.
“Nhanh lên chút…”
Em khẽ mở hai mắt, hóa ra là mộng, bị tuyết chôn vùi, tiện tay bốc một nắm tuyết nhét vào miệng. Cảm giác lạnh lẽo trong miệng lan ra giống như tiếp thêm sức lực, từ trong tuyết bò dậy. Chờ em tìm được ngựa thì nó đã chết vì rét.
NĂM.
Cảm ơn ông trời đã thương xót để em tìm thấy chàng, đáng liếc thi thể chàng đã lạnh từ lâu, máu đã đông cứng rồi.
Nếu em có thể đến sớm một chút thì chàng có thể sống rồi, em gượng cười. Đáng tiếc là số mệnh đã định, em ôm chàng ngẩng đầu nhìn trời cười trào phúng: Vì sao Thiên Cổ Nguyệt tôi không thể cùng chàng chết cùng một chỗ!
Em dùng mây kết thành giường, kéo chàng về Giang Nam, đến khi tới cửa Giao phủ thì trông em chẳng khác gì một người điên, đầu tóc rối bời, cả người bẩn thỉu. Sức lực đã đến giới hạn, em ngất xỉu.
Vào canh năm, tiếng tỳ bà của em dừng lại, em tham lam mong muốn ông trời trả chàng lại cho em, nhưng tất cả đều quá xa vời.
“Thiếu phu nhân, đã đến lúc mai táng thiếu gia rồi, mời người…” một nhà hoàn dè dặt nói, chỉ sợ chạm phải vết thương trong lòng em.
“Để ta nhìn chàng lần cuối…”
Vẫn tình
Theo http://nammainguyenthi.blogspot.com/


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tính nhân văn trong tác phẩm của Taras Shevchenko và Nguyễn Du

Tính nhân văn trong tác phẩm của Taras Shevchenko và Nguyễn Du Taras Shevchenko và Nguyễn Du – hai nhà thơ lớn ở hai đất nước xa nhau về đ...