Mùa thu thần tiên - Trăng chiều
Chỉ riêng một chữ CHIỀU
thôi, đã gieo vào tâm tưởng mỗi con người một nỗi niềm khó tả. Vào cái thời khắc
mặt trời lặn ấy, cả đất trời, cây cỏ, cùng những vật vô tri cũng như có linh hồn.
Tôi nghĩ: có lẽ cái cảm xúc bồn chồn, lo lắng, cô đơn khi chiều xuống của ta là
biến tướng nỗi sợ bóng đêm của tổ tiên loài người chăng?
Vì vậy, cảm xúc về buổi chiều,
có thể gọi là nỗi buồn bản năng của loài người, và là nguồn cảm hứng vô tận của
các thi nhân từ muôn thuở.
Chẳng thế mà bao đời nay,
người ta cứ viết mãi, viết mãi những bài ca, bản nhạc về buổi chiều. Trong
chúng ta ai mà chẳng nhớ “Nhạc chiều, Serenade” của Schubert, ”Serenade
melancolique” của Tchaikovsky, “Chiều Mat xơ cơ va” của Xê Đôi , rồi “Lý chiều
chiều” dân ca Nam bộ, v.v và v.v.
Vậy những bài ca về buổi chiều
đã xưa như trái đất rồi chăng? Không, trái đất xưa, nhưng chẳng bao giờ cũ, và
cảm xúc về buổi chiều cũng vậy… Vâng, tôi muốn nhắc đến bài “Trăng Chiều” (1986)
của Đặng Hữu Phúc với ca từ của Phan Đan.
Récital Ái Vân và Đặng Hữu
Phúc 1987
Buổi chiều trong bài hát này
thật đặc biệt, vì nó chỉ có vài ba ngày trong một tháng, cụ thể là đôi ba ngày
trước khi trăng tròn, và lại phải vào mùa thu, hẹp hơn nữa là mùa thu Hà Nội,
và chính xác nữa là trên đường Cổ Ngư của Hồ Tây. Vì chỉ có ở đây, con đường cắt
đôi hai cái hồ, bạn mới quan sát được cả hai phía: phía tây là Hồ Tây có “Nắng
chưa kịp tàn”, và hồ Trúc Bạch ở phía đông: có “Ánh sao mặt hồ, phía đông nhạt
nhoà…” và Trăng chiều lên…
Rồi bạn còn nghe thấy “Tiếng
chuông lặng dần” của chùa Trấn Quốc, nhìn những cánh dơi chập chờn trên mặt hồ,
và thoảng “mùi hoa sữa trong sương”… Bao nhiêu là hình ảnh, âm thanh, và cả mùi
vị nữa diễn ra trong cùng một khoảng khắc thời gian rất ngắn của một buổi chiều
thu Hà Nội, ai mà cầm lòng được, ai mà chẳng thấy da diết một nỗi buồn của “Chiều
thêm nhớ mênh mang”.
Récital Ái Vân và Đặng Hữu
Phúc 1987
Có lẽ các tác giả chiếu thu ấy
là những kẻ cô đơn, ngây ngất lạc vào cảnh “Mùa thu thần tiên”, nhìn vầng trăng
thanh khiết (văn học ta vẫn ví tuổi người con gái mới lớn là tuổi trăng tròn) vẫn
còn chưa tròn hẳn, ngơ ngác lên từ phía đông khi mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, tác
giả đã liên tưởng đến hình ảnh một người con gái: “Bóng em ngời sáng, đoá hoa mầu
trắng, khi trăng chiều lên”.
Paris tháng 11/1991
*** Phỏng vấn Đặng Hữu Phúc
của Hoài Thu:
Tôi thích bài Trăng chiều đã
lâu, với giọng hát dịu dàng đầy nữ tính của Ái Vân, nó đã đi vào tôi như một kỷ
niệm của thời học trò, cho tới tận bây giờ tôi vẫn còn mê say.
Lần theo địa chỉ, tôi đã gặp
nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc, và làm một cuộc phỏng vấn ngắn về bài hát này.
PV: Cái gì đã gợi cảm hứng
cho anh sáng tác bài Trăng chiều?
ĐHP: Chính là Trăng chiều.
PV: Thế còn hình ảnh người
con gái trong bài hát?
ĐHP: Ai cũng có tình yêu tuổi
học trò, tuổi chưa đầy đôi tám, toàn là mộng mơ. Có lẽ hình ảnh thanh khiết của
tình yêu học trò đã trở về trong bài hát này chăng?
Hà Nội 2002
ĐHP: Đã có nhiều người hát
như: Minh Thuý, Mỹ Linh, Thanh Lam, Lan Anh, Hiền Thục vv… Nhưng người hát đầu
tiên và cũng là người đã đưa bài hát đến với công chúng, với cuộc đời đó là Ái
Vân. Giọng Ái Vân qua “Trăng chiều” và cả “Ru con mùa đông” của tôi nữa đã
để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm trí mọi người thế hệ chúng tôi. Ái Vân đã
thu khoảng 20 bài hát của tôi.
Vì sao Ái Vân đã thể hiện
đúng nhất tinh thần của bài Trăng chiều? theo tôi có lẽ do tôi và Ái Vân
cùng có những kỷ niệm tuổi trăng tròn của những tình cảm tuổi học trò, và cùng
đưa những kỉ niệm đó vào bài hát.
Hà Nội 2006
Mời các bạn nghe Trăng
chiều qua giọng hát của Ái Vân (thu 1986):
Trăng chiều - Ái Vân
1/Lá thu
Hoài Thu







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét