Thứ Tư, 9 tháng 12, 2020
Quê hương là chốn thần tiên
Suốt bao nhiêu năm lăn lộn ngoài cuộc đời, lúc nào tôi cũng
nhớ về vùng quê ấy. Nơi thủa nhỏ, tôi cùng lũ trẻ con trong làng thường lui tới
một cái hồ nằm tít phía chân núi để câu cá. Cái hồ rộng lớn nước xanh ngắt
quanh năm, thỉnh thoảng có chỗ hơi nước bốc lên, nom mờ ảo, mong manh như những
làn khói mỏng. Ba phía ranh giới của mặt nước hồ uốn lượn theo núi non trùng điệp,
phía còn lại là một con đập ngoằn ngoèo, xây bằng đá từ đời nảo đời nào. Con đập
giữ nước trên núi chảy xuống làm thành cái hồ. Ngày nào bầu trời cũng đi qua
đây, thản nhiên soi xuống mặt hồ cái dung nhan lồng lộng của mình. Bóng mây làm
cho mặt hồ như thể luôn luôn chuyển động, không lúc nào giống lúc nào. Tôi vẫn
nhớ cái hồ ấy đến nôn nao, kể cả những khi phải chứng kiến những câu chuyện buồn.
Ước gì sẽ có một lần, một giấc mơ nào đó sẽ đưa tôi trở lại với vùng quê thủa ấy...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu Trong tập Giọt trời trên lá sen của Quang Hoài, phần thơ thể hiện những suy tư trăn trở về nhân tình,...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét