Thứ Hai, 27 tháng 1, 2025
Đỉnh cao chói lọi 4
KÝ ỨC (4)
Phía sau bờ cây, ồn ào tiếng các đoàn quân đổ tới. Cửa rừng hẹp
nên khi các đơn vị chen lấn một cách vội vã, mọi thứ tiếng động đều dội đi bốn
phía và các hồi âm cũng ném trả từ bốn phía vách núi lẫn rừng cây. An biết rằng
tiểu đoàn 209 từ bên kia núi Gấu trúc đã sang và giờ biểu diễn sắp tới. Anh đứng
dậy, quay lại trảng. Nắng đã tắt từ lâu. Rừng đen thẫm vây bốn bề khiến trảng cỏ
trở nên lung linh dưới ánh đèn như nơi chốn nào đó trong thần thoại. Dưới những
tấm bạt khổng lồ can nối lại thành một mái nhà mênh mông để bảo đảm an toàn cho
cuộc biểu diễn, những ngọn đèn lớn sáng rực. Chiếc máy nổ hai mươi nhăm ngựa của
sư đoàn đặt không đủ xa sân khấu khiến tiếng nổ của nó vọng lại, chen lẫn tiếng
đàn sáo và tiếng hát. Đám lính mới tới đã tập hợp ở một góc, chờ lệnh, anh nào
anh nấy mặt nhễ nhại mồ hôi và hớn hở như trẻ được quà. Các tốp văn công thu
quân, tập trung về phía sau cánh gà. Lính tráng rời các hội đồng hương lại tập
hợp theo phiên chế. Tiếng còi, tiếng gọi nhau í ới vang khắp nơi.
Anh nghe tiếng đáp trả vọng từ đám đông phía trước. Mã Lỳ dừng
lại, tách khỏi hàng quân đứng sang mép lối đi để chờ anh. Chẳng bao lâu, họ tìm
thấy nhau. Cùng là dân miền núi, rừng cây làm thành một phần đời của họ. Đuổi bắt
nhau trong cảnh tối tăm này chẳng phải là điều quá khó đối với An. Khi chợt đến,
An thấy Mã Lỳ đang đứng với một người khác nên anh nép mình sau một gốc cây, chờ.
Trong bóng đêm, nghe anh chàng Mèo nói:
Tiếng hoan hô đột nhiên ào ào vang lên, vượt qua các bờ cây vọng
đến tận bờ suối. Tiếng lính huýt còi miệng, tiếng hét cuồng nhiệt vang khắp rừng
lẫn trảng:
Nhưng phải chăng nó là một con người?...Anh tự hỏi một cách
ngờ vực bởi cái sinh vật gây tiếng động kia cũng có thể là chồn hay cáo. Nó biến
đi trong chớp mắt, hoàn toàn mất tăm mất dạng như hoà nhập thành một khối với rừng
cây. Tuy nhiên, anh vẫn tiếp tục đuổi theo hướng tiếng động cho đến sát cửa rừng.
Tới đó, An buộc phải dừng lại. Dù con mồi kia là người, là ma, hay là chồn cáo
anh cũng đành để nó chạy thoát. Nếu không, chính anh cũng có nguy cơ bị bắt gặp
trong bộ dạng kẻ sát nhân ướt rượt từ đầu xuống chân.
Điếu thuốc chuyền đi theo hàng quân, đốm lửa đỏ lập loè. Sau cùng nó mất hút trong khi các cánh tay còn tiếp tục giơ lên chờ đón. Mấy hơi thuốc giúp An chống lại cơn buồn ngủ đang muốn kéo anh đổ sập. Anh đưa mắt nhìn lên sân khấu nhưng tai anh lại vang lên tiếng động ầm và đục khi cái xác nặng nề của sư trưởng rơi xuống nước.
- Báo cáo tiểu đoàn trưởng, đồng chí cho gọi tôi?
Quay lại, An thấy đám lính đang chằm chằm nhìn anh và Nhã. Họ là những khán giả của một vở tuồng thần bí không có cốt truyện cũng chẳng có phông màn. Nhân vật chính không xuất hiện. Chỉ duy nhất vài mẩu trang phục và dăm thứ đạo cụ ném ngổn ngang. Nhưng vở tuồng này kích động tâm trí biết bao người vì nó liên quan cùng lượt đến cái chết hữu hình và cái chết vô hình. Nếu không hẳn là cái chết tuyệt đối thì cũng là sự thương tổn nghiêm trọng đến danh dự các cấp lãnh đạo. Chưa đầy ba tháng trước, toà án binh vừa xử bắn hai cậu lính hiếp một người đàn bà Vân kiều đốt than trong núi. Cuộc xử tử được thông báo khắp bốn sư đoàn quần thảo nơi chiến trường để làm gương răn đe. Vậy mà giờ đây, sư trưởng sư đoàn danh tiếng nhất, nhiều thành tích chiến đấu nhất khắp miền biến mất tiêu với một gã Mèo, trong đêm khuya, không một lời nhắn nhe, và vào buổi sáng hôm sau người ta tìm thấy hai chiếc quần trôi dạt trên bờ suối. Hẳn không cần thông minh lăm lắm cũng có thể mường tượng được tất thảy những gì xảy ra trong óc não đám lính đang xúm đông xúm đỏ kia.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Ngô Phan Lưu với triết lý nhân văn đậm chất lão nông trong Xoa tay và cười
Ngô Phan Lưu với triết lý nhân văn đậm chất lão nông trong Xoa tay và cười Ngô Phan Lưu là một nhà văn nhưng ông sống giữa làng quê như mộ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét