Thứ Tư, 1 tháng 1, 2025
Một chỗ ngồi cho kẻ mơ mộng
Tôi luôn chọn một góc hẹp nào đó. Lúc bên mảng tường gạch cũ, khi cạnh ô cửa sổ có bệ gỗ tróc sơn với cọng hoa khô. Mặt hồ gợn vài bông súng tím, mưa rây nhè nhẹ nữa thì thật tuyệt. Không đều đặn vào một giờ nhất định, chỉ là vài ba chục phút lúc sáng sớm, khi chiều buông, thi thoảng dưới bóng đèn màu vàng cũ như ánh sáng trăm năm về trước...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét