Thứ Tư, 1 tháng 1, 2025
Tiếng chuông
Trên nấc thang cuối trạm nghỉ của con đường sắt bắt ngang lòng sông, con sông xuôi giữa lòng thành phố, nàng chững lại khi nghe tiếng chuông được thỉnh từ ngôi chùa phía đầu nguồn. Mặt nước ráng chiều tấp vô mặt thứ ánh sáng huyền ảo diệu kỳ làm nàng chếnh choáng. Tiếng chuông cách quảng đều đặn vang ngân. Quen lắm mỗi buổi chiều thế mà bao lâu phố xá đông nghịt còi xe cuốn nàng đi, khắc này hữu duyên mới gặp.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét