Thứ Năm, 13 tháng 2, 2025
Lời thú nhận cuối cùng
Đứa con trai của Hoài đến mời tôi về gặp anh gấp bởi bệnh anh đã đến giai đoạn tuyệt vọng, bệnh viện đã phải trả anh về nhà! Thế là một người bạn thân nữa của tôi sắp sửa ra đi. Vẫn cái bệnh gan chết tiệt đáng nguyền rủa ấy. Ba mươi hai năm trời đã trôi qua tôi làm sao quên được cái vạt rừng đầy những đầm lầy hoang dại kinh người ấy! Một vách núi đá dựng đứng khiến nơi đây ban ngày ngắn lạ, chỉ hai giờ chiều là mặt trời đã khuất bóng. Rừng âm u thiếu nắng, đầy những cây dây leo, những cây gỗ khòng khèo kỳ lạ với những bộ rễ lằng nhằng chằng chịt to lớn như những thân con rắn đang trằn mình ngoi trên mặt đất rồi sau đó lại rúc sâu xuống đám bùn lầy sền sệt đen ngòm. Ở đấy chứa đầy những loài rết, sâu cuốn chiếu, bò cạp khổng lồ và muỗi vắt... Có một bệnh viện nhỏ tiền phương đóng ở đó. Nó đã hai lần chịu cảnh máy bay T28 đến bỏ bom bắn phá làm chết mất 6 nhân viên của bệnh viện và 11 thương binh. Hoài và tôi thuở đó cùng làm y tá. Chúng tôi đã từng đói cơm hàng tháng trời, chỉ ăn những củ rừng lạ rất ngứa cùng với những mớ rau môn thục, tai voi mọc ở bờ suối. Hai chúng tôi đã chịu cảnh sốt rét, da mặt vàng bủng beo, chân tay run rẩy phải chống gậy chậm chạp bước đi như một ông già, giữa tuổi hoa niên… Và bây giờ mặc dù những tháng năm dài chồng chất lên nhiều như thế mà món nợ của nơi hoang dã đó đã lên tiếng gọi bạn tôi trở về. Bệnh gan đã phát triển đến giai đoạn cuối cùng, thời kỳ xơ gan cổ chướng!.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu Trong tập Giọt trời trên lá sen của Quang Hoài, phần thơ thể hiện những suy tư trăn trở về nhân tình,...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét