Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2025
Lối thoát
Nhàn trải tấm nilon nằm nép ở vỉa hè, lấy nón úp lên mặt để tránh muỗi. Đôi quang gánh để ngay bên cạnh. Tài sản trong mấy ngày qua đi nhặt rác ở Hà Nội là mấy lon bia và một xấp báo cũ một ông cán bộ về hưu cho không. Đôi chân Nhàn rã rời. Cả ngày qua chỉ có nửa cái bánh mì và một chai nước cũng vẫn còn một nửa. Cô không dám nghĩ đến chuyện bỏ ra mười lăm ngàn mua một hộp cơm bình dân mà ăn. Mấy hôm nay chưa ngày nào Nhàn kiếm nổi hai mươi ngàn bạc bởi tiền nhặt rác, làm sao cô dám bỏ tiền ngồi ăn cơm bụi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét