Thứ Năm, 12 tháng 6, 2025

Nơi cơn bão đi qua

Nơi cơn bão đi qua

Tác giả trẻ Nguyễn Thanh Thúy sinh năm 1985 hiện ở Gia Lai, có một số truyện ngắn đăng trên các báo chí văn nghệ địa phương và trung ương, được nhận những giải thưởng đầu tiên. Vanvn xin giới thiệu một truyện ngắn của chị đến bạn đọc.
5 giờ sáng…
Đất trời vẫn bịt bùng một màu xám xịt. Gió vẫn rít từng đợt, gióquần thảo chán chê trên những ngọn tràmngả nghiêng. Chốc chốc, gió lại giật sầm sập trên mái tôn góc dãy nhà công vụ. Mưa vẫn rả rích, dai dẳng. Đã bảy, tám ngày trời mưa không dứt. Mưa khiến cho cái lạnh tháng mười của Tây Nguyên thêm te tái, ủ dột, ướt át đến buồn tẻ. Liêm xoa hai tay lên gò má cho đỡ buốt, với tay vặn to chiếc radio trên bàn làm việc:
“Tại huyện Tumơrông tính đến sáng nay đã có hai mươi chín người chết. Trong đó, xã Đắc Na và Ngọc Yêu là hai địa phương thiệt hại nặng nề nhất. Lở núi đã làm hơn hai chục nóc nhà tại làng Tam Rin, xã Ngọc Yêu bị xóa sổ hoàn toàn. Bão số chín cũng khiến các tuyến đường giao thông bị sạt lở nghiêm trọng, nhiều vùng hiện đã bị cô lập”
Liêm bật dậy khỏi ghế, trùm chặt ba lô giữa lớp áo mưa, dắt vội con Win ra khỏi dãy nhà để xe. Gió phần phật, gầm rú. Vài bận gió lồng lên, phạt ngang khiến cả người và xe chao đảo. Mưa vẫn không dứt. Mưa quất ràn rạt trên mặt, tràn vào phía trong cổ áo khiến Liêm phải đôi lần dừng xe để thắt lại dây áo mưa dưới cằm. Trời sáng dần, soi rõ những quả đồi tróc lở, nham nhở suốt dọc đường đi. Từng mảng cây cối bật gốc, sạt theo triền đồi, đổ xuôi xuống phía dưới để lộ ra từng khoảng đỏ ối, trông xa tựa như từng tảng da đầu chốc ghẻ bị cạo lở, lổm chổm. Dưới chân bùn đất nhoe nhoét, bết bát. Liêm tạt vào lán tạm của tổ công tác liên ngành. Lán được dựng từ vài hôm trước tại địa bàn giáp ranh hai xã Ngọc Yêu và Văn Xuôi để chốt trực, ứng phó với bão theo chỉ đạo của huyện. A Vương, Phó trưởng công an xã Văn Xuôitrùm vội áo mưa chạy từ lán ra đỡ ba lô cho Liêm, người Vương nhỏ thó giữa mớ áo mưa lùng nhùng, suýt nữa thì Liêm không nhận ra.
“Đồng chí phó trưởng công an huyện đi một mình ạ? Anh cõng ba lô gì mà nặng?…”
“Thuốc men, cá khô và nhiều thứ linh tinh nữa. Sao chỉ có một mình em ở lán, anh em đâu?”
“Anh em đi hỗ trợ dọn đường phía bên kia dốc. Đường tắc hết cả anh ạ! Anh bỏ xe ở đây thôi, đi thêm ba trăm mét nữa là phải đi bộ rồi, xe không vào được.”
Liêm chỉnh lại chiếc áo mưa bọc ngoài ba lô, vác lên vai rồi theo Vương men theo đường chính lên phía đỉnh đồi. Gió vẫn thốc từng đợt, mưa đã nhẹ hạt, nhưng vẫn dai dẳng, ỉ ôi. Bên kia dốc, nguyên một mảng đồi lớn mang theo khối đất đá khổng lồ và những cây lớn, cây nhỏ sạt xuống, đổ ập ngang con đường. Khối lượng đất đá sạt lở ước tính đến cả ngàn mét khối. Cảnh tượng trước mắt Liêm lúc này giống như một đại công trường ngổn ngang, lở lói. Vài chục công nhân, cán bộ, đoàn viên thanh niên đang hối hả đi lại gom cây, xúc đất, nhỏ bé như đám kiến bên cạnh cái tổ vừa bị ai đó hất nước vào tan nát, ướt nhẹp.
Tiếng nú1Cắm dỗ hai em từ bên kia vách vọng sang khiến cho cơn chập chờn của A Tú vừa liu thiu đã lại tỉnh hẳn. Tiếng mưa lớn hơn đầu hôm. Mưa quật rạt rạt trên mái tranh. Tiếng nước chảy không còn tóc tóc mà xối ào ào xuống cái lu đã tràn trề. Con Lu rên ử ử vì lạnh cuối góc bếp. Giờ này mà ông A Đáo, cha Tú vẫn chưa về. Đêm trước, Tú nghe cha và già làng A Min bàn bạc việc đưa dân làng Tam Rin di dời để tránh bão. Nghe nói mưa nhiều ngày rồi, mỗi quả núi quanh làng Tam Rin bây giờ như những quả bóng nước, có thể bục nổ, sạt lở bất cứ lúc nào. Cha bảo già A Min phải đưa dân làng đến khu lánh tạm mà các cán bộ huyện, xã đã chọn sau nhiều ngày khảo sát, một vài dãy nhà tạm đã được dựng lên sẵn rồi. Bên đó bằng phẳng, vững chãi, cách xa lưng núi. Riêng gia đình A Tú cũng sẽ đi ngay trong sáng mai. Từ chiều nay, nú Cắm đã chuẩn bị, gùi ghém hết mọi thứ. Nhưng cha vẫn đi mãi cả ngày nay không thấy bóng dáng. Nghe nói còn nhiều nhà vẫn chưa chịu đi, đi sao được khi kho lúa mỗi nhà còn chưa kịp chuyển, trâu bò trên rừng còn chưa kịp dắt về. Nú Cắm nói cha đi để nói cho bà con hiểu, không đi lúc này là nguy hiểm. Khắp làng đã có dấu hiệu sụt lún. Cha nói cứ đi trước, giữ người, còn thóc gạo, trâu bò mưa bão tạnh rồi tính sau.
Ầm… Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, ở đâu đó trên không trung, ngay trên đầu Tú. Tú có cảm giác mình được nâng lên, hất văng, đổ sập về phía trước. Có thứ gì đó đập vào đầu, đổ rầm vào lưng đau điếng. Xung quanh lỉnh kỉnh cây gỗ, xà nhà, đè cả hết nửa trên người Tú. Định thần lại, Tú kinh hoàng nhận ra xung quanh mình, một thứ nhớp nháp đang tiếp tục trườn tới, ngày một nhiều hơn. Tú nằm sấp, toàn thân dưới không thể cử động được. Nó đưa hai tay vuốt thứ dính nhớp nhúa trên mặt. Cái vị trong miệng Tú lúc này, là bùn. Lở núi… Mẹ đâu, các em đâu? Xung quanh tối đen như mực. Tú dốc hết lực rút chân lên, lê thân bò ra khỏi đám bùn và cây gỗ. Nó lao ra ngoài gào thét, gọi dân làng tìm kiếm mẹ và các em rồi lại nhào trở lại, hai tay cào cấu, cật lực, miệng không ngừng hét gọi mẹ. Mẹ nó và các em chỉ nằm cách nó một bức vách. Nó biết mẹ nó ở đâu đó rất gần, nhưng trời tối quá, nó không nhìn thấy được gì. Có tiếng chân người chạy sầm sập. “Phía nhà nú Cắm. Tú, thằng Tú hả?”. Ánh sáng leo lét rọi ngay trên đầu Tú. Lúc này mọi người mới nhận ra, toàn bộ gian nhà trên của gia đình Tú đã biến mất trong đám bùn đất. Gian nhà sau, nơi mẹ con Tú ngủ bị bùn sạt đánh dạt trôi hẳn về phía sau cả chục mét. Tiếng con Lu sủa inh ỏi một góc trời. Mọi người soi đèn về phía có tiếng sủa. Nú Cắm và em lớn đang lóp ngóp bò dậy cách đó một đoạn, con Lu luýnh quýnh chạy quanh, riêng em nhỏ thì không thấy đâu. Nú Cắm yếu ớt chỉ vào chỗ chân tường vẫn còn lổn ngổn vài thanh nhà đổ, mọi người lao vào đào bới. Dở hết lớp thanh tre thì thằng út được lôi lên, người đầy bùn đất. Ông A Làng, cậu Tú và mấy người nữa xúm quanh, dốc ngược nó xuống, vỗ cho nó vừa nôn, vừa ho hết đám bùn trong miệng. Cả đám người vừa mừng, vừa khóc ôm nhau chưa được bao lâu thì tiếng ầm thứ hai vang lên, còn to hơn lượt đầu. Kéo theo đó là tiếng đất đá lăn rào rạt.
Tiếng hét thất thanh, tiếng chân nối nhau chạy rầm rập. Tú nghe loáng thoáng: “Nhà già Tong không thấy nhà đâu nữa rồi, ba bốn nhà gần nhau đều bị”, “Ba2 Cắm cũng đang ở đó trước lúc núi sập”. Nú Cắm ngồi sụp xuống. Thằng Tú nghe thấy người ta nhắc đến cha thì bật dậy như lò xo. Ông A Làng quắp ngay lưng nó lôi lại. “Tú, mày điên hả, mày đi đâu”. Người Tú đầy bùn đất, nó trôi tuột khỏi tay ông A Làng như con cá chạch trơn tuột khỏi tay người. Hai cánh tay ông A Làng như hai gọng kìm nhanh chóng chồm lên, chộp nó lại. Ông ôm đứa cháu đang gào thét chống cự lao đi cùng dân làng. Suốt đêm hôm ấy, dân làng Tam Rin không ai dám ngủ, người lớn gùi con nít, con nít cắp con gà, dẫn chó ra đứng ngoài đường. Bốn phương tám hướng thỉnh thoảng lại có tiếng ầm ầm hung dữ vọng lại. Chẳng biết chạy đi đâu, cuối cùng hơn ba trăm con người quyết định tập trung tại nhà rông lớn của làng. Tiếng người lớn cầu Giàng, tiếng trẻ con khóc, tiếng lợn kêu, tiếng la lối ầm ĩ. Già làng A Min và công an xã quyết định đưa đoàn người đi khỏi Tam Rin ngay khi trời rạng sáng. Chỉ một vài trai tráng, cán bộ ở lại hỗ trợ tìm kiếm số người bị đất đá chôn vùi.
Hơn hai giờ chiều thì Liêm đến được khu sơ tán tạm thời của làng Tam Rin. Đàn ông, đàn bà, người già, con nít đều đang tập trung xẻ, đập lồ ô để dựng lán tạm. Cứ năm sáu nhà chung nhau một lán dài. Đã có hơn hai chục lán được dựng lên giữa khu đất bằng phẳng. Một vài lán đã nghi ngút khói bếp bốc lên. Già làng A Min đón Liêm bằng cái ôm, hai tay ông nắm chặt hai bên khủy tay của Liêm lắc lắc. Bà con Tam Rin quanh đó nhận ra Liêm cũng xúm lại. Lòng Liêm quặn thắt. Già Min giục Liêm hạ ba lô. Liêm cởi áo mưa, cài cây gậy chống đường lên vách lán. Giờ Liêm mới thấy thấm mệt. Tranh thủ vừa ăn nồi củ sắn, ít cơm nóng của bà con lán bên cạnh mang sang, Liêm vừa giục già Min tóm tắt tình hình trong làng.
“Ầy dà, làng vẫn còn gạo, tạm thời không đói đâu, vài kho lúa vẫn chưa bị vùi đấy. Trong làng sụt mấy cái hố lớn lắm. Hơn hai mươi nhà bị đất chôn rồi. Người chết nhiều. Vẫn chưa tìm thấy ba Cắm đâu. Cán bộ, dân quân, thanh niên làng này nữa vẫn đang đào trong ấy. Nú Cắm khóc nhiều quá. Mấy nhà kia cũng chưa tìm thấy người, cũng khóc nhiều lắm.
Còn hơn mười nhà sáng nay vẫn chưa chịu đi khỏi làng đâu. Ở lại làm gì á, giữ kho lúa, đồ đạc nữa. Nói rồi mà vẫn không chịu đâu. Người lớn chưa chịu đi, mấy đứa nhỏ cũng không đi được, nên thầy cô giáo cũng còn ở lại trong làng. Cái trường đó sắp lở tới nơi rồi.”
“ Tôi muốn vào làng luôn già ạ”
“Bây giờ hả. Về bây giờ là tối không kịp quay ra đâu”
“Vâng”
“Tao đi với mày”.
20 giờ đêm…
Ngôi nhà nhỏ bé, xập xệ của cha con ba Vân nằm gần cuối làng, chênh vênh như một con thuyền rách nát, rệu rạo giữa cơn bão dữ. Vách nhà chằng chịt những lổ thủng, được vá víu cẩu thả bằng những thanh tre, thanh củi, bìa giấy. Già Min vừa vịn từng bước lên cầu thang kêu lạo xạo, vừa lầu bầu: Nhà này như cái răng sắp rụng rồi. Trong nhà tối om, ánh sáng yếu ớt từ bếp lửa đang cháy nơi góc sàn không đủ soi rõ hết từng ngóc ngách. Một thứ mùi hăng hắc của rượu, mùi ẩm mốc của cây, gỗ mục xộc lên khắp không gian. Chị em con bé Vân ngồi ôm nhau nơi góc bếp. Gần đó, cha nó ở trần, nằm lăn lóc giữa lổn ngổn can, lọ, cơm nguội vương vãi. Vân năm nay mười một tuổi nhưng người nó nhỏ thó, quắt quéo như đứa lên tám. Đứa em nhỏ tầm bốn tuổi không mặc quần, thấy bóng người lạ vào nhà thì khóc ré lên, túm lấy con chị. Vân trùm chiếc khăn thổ cẩm màu đen quanh đít em, cột đoạn khăn thừa trên vai, vừa dỗ em, vừa quay ra lay lay chân cha nó. Già Min bước đến, dựng ba Vân ngồi dậy, vừa lắc vừa gọi. Được một lúc thì ba Vân tỉnh thật, lừ đừ mở mắt nhìn già Min cười ngờ nghệch. Già Min bất lực quay ra nhìn Liêm: “Nó lại say nữa rồi ba Trinh à”
Liêm nhìn người thanh niên râu tóc um tùm trước mặt, lòng dâng lên nhiều cảm xúc lẫn lộn. Cách đây hơn hai năm, cũng vào giữa mùa mưa dầm của núi rừng Tây Nguyên như đêm nay, Liêm cùng anh em công an huyện đang triển khai làm chứng minh nhân dân cho bà con ở thôn Ba Tu thì đồng chí A Đáo báo tin Tam Rin xảy ra chuyện dữ. Nú Vân chuyển dạ sinh đứa con thứ ba từ đêm hôm trước, ca sinh khó khiến nú Vân mất máu quá nhiều, khi được đưa đến trạm xá xã thì không cứu được nữa. “Dân làng tập trung đông lắm, sắp sửa đưa mẹ con nú Vân ra rừng ma mà. Nhưng thằng ba Vân nó bị con ma nhập rồi. Nó không cho ai vào nhà cả. Tay nó giờ cầm con dao đi rừng, gặp ai đến gần cũng la hét đòi chém. Nó không cho ai đem nú Vân đi đâu. Hai đứa nhỏ cũng bị nhốt trong nhà. Làng hết cách rồi. Anh lên ngay đi”.
Liêm bàn giao công việc cho đồng đội rồi lập tức lên đường. Đêm ấy, người làng Tam Rin tập trung rất đông từ đầu nhà rông đến cổng nhà ba Vân. Giữa bập bùng ánh đuốc, Liêm rẽ dòng người tìm được ba Vân đang ngồi ở đầu sàn nhà, trên tay vẫn lăm lăm con dao sắc lẹm. Xung quanh đó, A Đáo, già Min và một vài cán bộ xã đang ra sức nói chuyện với ba Vân để mong thay đổi được cục diện trước mắt. Thế nhưng ba Vân lúc này như con thú bị thương sợ bóng người. Y ngồi thất thểu, lầm lì, câm lặng, hễ phát hiện bóng người đến gần chân cầu thang lại lồng lên dữ tợn, la hét, xua đuổi khắp mọi người làng. “Hai chị em con Vân bị nó nhốt trong nhà từ trưa tới giờ, lúc nãy còn nghe tiếng khóc, tiếng đập cửa, nhưng giờ chẳng còn nghe được đâu. Mấy đứa nhỏ chắc đói lả rồi…”, giọng A Đáo thì thầm bên tai Liêm rõ ràng từng chữ.
Sau cuộc bàn bạc chớp nhoáng, Liêm và công an xã quyết định vận động dân làng ai về nhà nấy. Người lớn, người bé tắt đuốc, đi xa cầu thang nhà ba Vân. Các tổ cán bộ xã cũng rút hết về các nhà dân gần đó. Riêng Liêm, già A Min và A Đáo ở lại, bày rượu uống ngay dưới chân cầu thang ba Vân đang ngồi. Càng về khuya, sương xuống càng dày, trời càng trở lạnh. Đêm hiếm hoi trời ráo hoảnh giữa mùa mưa dầm tháng tám. Giữa không gian như đông đặc lại vì lạnh, vì sương rừng, từng khoảnh khắc nặng nhọc trôi qua. Dăm ba câu chuyện từ dưới sàn bay lên, cuối cùng thỉnh thoảng cũng đã có một câu trả lời từ trên sàn nhà vọng xuống. Câu chuyện ba người từ lúc nào đã trở thành chuyện bốn người không rõ. Có lẽ, giữa không gian lạnh lẽo, ảm đạm và đầy u uẩn ấy, rượu là thứ ấm nóng duy nhất kết nối được người với người, sưởi ấm được cõi lòng người đang rào rạt những đợt sóng cồn, tan nát. Khi cuộc rượu được chuyển hẳn lên trên sàn nhà thì tay ba Vân đã bỏ cầm dao để cầm bát rượu. Lời thì thầm đều đều, tỉ tê. Tiếng ba Vân giữa trời đêm mỗi lúc một to hơn, ỉ ôi, tức tưởi. Những chén rượu vơi rồi lại đầy. Quá nửa đêm thì già Min mở được cửa nhà ba Vân để chêm thêm nước vào ghè rượu. A Đáo nhen lại bếp lửa, sưởi ấm cho mấy đứa nhỏ. Ba Vân vẫn tiếp tục gật gù hát cho Liêm nghe những bài hát nú Vân vẫn thường hay hát, kể lể về dự định trồng thêm gừng sẻ vào năm tới mà cả hai vợ chồng cùng ấp ủ. Hai vai Liêm ướt sũng sương đêm, mi mắt dính ướt, nặng trĩu những hạt sương tròn, li ti như quả cầu nước. Thế nhưng cái lạnh dường không thắng được sức nóng hơi rượu từ trong người tỏa ra, nồng nàn, nóng sực. Ba Vân ngả lưng xuống sàn, kéo tay Liêm nằm xuống. Trong cái nhìn nghiêng nghiêng qua thềm cửa, Liêm thấy bóng dáng siêu vẹo của già Min bên bếp lửa, hai tay đang xoa xoa con bé nhỏ, tiếng nó khóc quẫy vang cả trời đêm…
Liêm tỉnh dậy giữa tiếng lao xao người đi lại. Mặt trời hắt những đám nắng đầu ngày, xuyên qua lớp sương sớm, chiếu xiên trên sàn nhà. Các ba, nú và người trong họ đang sửa soạn đồ cúng và các thứ để chuẩn bị làm lễ cho người chết. Ba Vân đã bò dậy từ lúc nào, ngồi tựa lưng vào vách nhà lặng lẽ nhìn mọi người. Liêm lại gần, đặt tay lên vai ba Vân khẽ bóp nhẹ. Hắn ngước nhìn Liêm, đôi mắt ầng ậc nước, miệng méo dần rồi bật ra thành tiếng khóc. Ba Vân khóc tu tu, khóc như thể bao buồn thương kìm nén đã bật lên, bung ra ào ạt. Tiếng khóc làm cho tất thảy mọi người có mặt đều bỏ dở công việc đang làm để ngoái nhìn. Có tiếng nấc theo từ góc nào đó, xen lẫn tiếng thở dài…
“Từ sau đó thì ba Vân thành ra như này, nó uống rượu suốt, hai đứa con gái bữa no, bữa đói, người làng cho gì ăn đó”, tiếng già Min đều đều.
“Tạm thời tối nay ta ở lại đây, già ạ. Sáng mai, nếu tình hình không được nữa thì phải cưỡng chế ba Vân ra khỏi làng thôi”
Già Min gật đầu, bỏ thêm củi vào bếp lửa. Liêm cũng ngả lưng xuống sàn, đầu gối lên ba lô. Gió ngoài cửa thốc vào từng cơn lạnh buốt. Từng mảng bìa vá lỗ chỗ trên vách tường rung lên bần bật. Liêm nhẩm tính lại những công việc đã triển khai trong ngày. Chiều nay, những đoàn cán bộ đầu tiên và lực lượng bộ đội các Trung đoàn bộ đội cũng đã về đến Tam Rin. Toàn bộ hàng cứu trợ được tập kết tại khu sơ tán. Các lực lượng bắt tay ngay vào việc đào bới, tìm kiếm người mất tích, sơ tán gạo, của cải của bà con ra khỏi làng. Đến tám giờ đêm thì trời đổ mưa lớn nên việc tìm kiếm buộc phải ngừng lại. Các lực lượng thống nhất sẽ tiếp tục vào rạng sáng mai để đảm bảo an toàn. Riêng với gần chục hộ dân vẫn chưa chịu rời đi, Liêm và các tổ công tác phải đến từng nhà để vận động. Gia đình ba Vân là hộ cuối cùng. Đầu óc Liêm quay cuồng, nặng trịch. Liêm lan man thiếp đi giữa tiếng mưa lộp bộp rơi.
Một tiếng “ầm” kinh thiên động địa vang lên, xé toạc bầu trời đêm tĩnh mịch. Con bé nhỏ giật mình khóc ré lên. Liêm choàng dậy lao về phía cửa. Già Min đã ngồi ở đó, mắt nhìn ra ngoài trời như đâm thấu cả màn đêm. “Phía giọt nước”. Tiếng già Minh thì thầm. Ba Vân cũng đã bật dậy từ lúc nào. Liêm lao đến, nói như ra lệnh:
“Ba Vân, tỉnh rồi chứ? Đi ngay thôi”.
Ba Vân vẫn ngơ ngác nhìn. Liêm ôm hai bên vai ba Vân siết mạnh:
“Ba Vân, thực sự phải đi rồi, có hiểu không?… Phải đi ngay bây giờ, núi lở, không ở lâu được nữa, ở lại là chết…Có nghe không?”.
Một tràng tiếng ầm ầm nối tiếp nhau át cả tiếng Liêm đang hét bên tai ba Vân đến lạc cả giọng, kèm theo đó tiếng đất đá lăn lục ục, lần này rất gần. Ba Vân không nói không rằng, bất ngờ hất mạnh tay Liêm ra rồi quả quyết đứng dậy, hạ cái gùi trên vách xuống. Con bé Vân hiểu ý buông em nó ra, phụ cha gom những vật dụng cần thiết cho vào gùi. Liêm thở phào, quay sang già Min nói lớn:
“Di chuyển về khu sơ tán ngay bây giờ, già nhé”.
Cả đoàn người nhanh chóng men theo đường lớn đi về hướng cổng làng. Cha con ba Vân mỗi người cõng trên lưng một gùi nặng trịch. Liêm khoác ba lô, ôm vội đứa nhỏ. Anh trùm áo mưa lên người nó. Con bé không khóc, cũng không sợ người lạ như lúc đầu hôm. Thịt da nó lạnh ngắt, vẫn còn đang ở truồng. Liêm cắn chặt môi, một cảm giác xót thương dâng lên đầy ngập. Đất trời một màu đen đặc. Mưa như xiên vào da thịt, vào mắt, vào mặt người. Đoàn người nhanh chóng rút ra khỏi làng, ánh đèn pin nhập nhoạng giữa trời đất. Vài tia chớp lóe lên, soi rõ những dáng người xiêu vẹo, lô nhô chạy dưới bóng rừng già…
Ngày thứ 5 ở Tam Rin…
Mưa đã tạnh hẳn từ đêm hôm trước. Trời ráo hoảnh, trong xanh như chưa từng trải qua những ngày mưa bão. Từng tán rừng chuyển mình, xanh rì và sạch sẽ sau bao ngày được gió mưa tắm gội. Khu lán tạm ồn ào, đông đúc, trập trùng bóng áo xanh.
Hôm nay, Liêm trở về dưới huyện để họp triển khai công tác khắc phục sau bão lũ cùng với các đơn vị khác. Công tác cứu hộ vẫn còn tiếp tục, đã có mười một trên tổng số mười ba người mất tích trong các vụ sạt lở đã được tìm thấy, trong đó có A Đáo, phó trưởng công an xã Ngọc Yêu. Không khí tang thương bao phủ cả dãy rừng Ngọc Linh. Thế nhưng, từ trong lũ dữ, người làng Tam Rin vẫn dẻo dai, sừng sững như rừng lồ ô xanh biếc. Người người chia nhau từng tấm áo, nhà nhà san sẻ cho nhau từng nhúm gạo. Hồn cách của bao thế hệ người Xê đăng vẫn thế, ngời ngời, kiên định.
Trên đường Liêm trở ra, từng hàng, từng đoàn người cõng gạo, muối, thực phẩm, thuốc men vẫn cần mẫn ngược chiều tấp nập. Bên triền núi, một cụ già Xê đăng ngực trần đang hứng nước từ máng vào can nhựa lớn. Dòng nước cách đây mấy hôm còn đỏ ngầu, hung dữ. Ấy mà giờ đây, nước từ thượng nguồn đổ về máng trong veo là thế. Những đoạn đường hôm Liêm đi vào phải vật lộn vì sạt lở, hàng ngàn tấn bùn đất, cây đổ nay đã được dọn thông gần hết, thần kỳ như có một bàn tay phép thuật của bà tiên nào vừa đi ngang giúp đỡ. Bên vệ đường, giữa rẫy mì ngả nghiêng, bị vùi lấp trong bão lũ, vài ngọn non đã kịp tách mình, vươn lên xanh biếc…
Chú thích:
Cách gọi tên người theo tên con lớn của người Xê đăng vùng Ngọc Yêu, Tumơrông, Kon Tum:
 (1) Ba Cắm: Cha của thằng Cắm
(2) Nú Cắm: Mẹ của thằng Cắm
4/4/2024
Nguyễn Thanh Thúy
Theo https://vanvn.vn/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  “Bước gió truyền kỳ” thổi hồn đất nước Mười lăm năm (từ 2000 đến 2015), bằng quãng thời gian lưu lạc đầy sóng gió của thân phận nàng Kiề...