Xóm người mù. Không biết tự bao giờ cái tên gọi ấy đã trở nên
quen thuộc. Không thể nhớ nổi người khiếm thị đầu tiên nào đã dùng bước giang hồ
ở khu dân cư trải dọc triền sông này, rồi rủ rê thêm những người đồng cảnh ngộ
quy tụ lại, chọn nơi đây làm "đất lành chim đậu".
Ra đi từ nhiều miền quê khác nhau. Trẻ có, già có, gặp gỡ đâu đó dọc những ngả
đường bươn chải kiếm sống họ dắt dìu nhau về, thoạt tiên vài người rồi dần dà đến
vài chục và sống đạm bạc khiêm cung giữa bao người lành lặn khác. Ban đầu chính
quyền địa phương đặt vấn đề đòi trục xuất, riết làm ngơ vì chẳng nghe ai kiện
cáo, tị nạnh gì. Đèn nhà ai nấy sáng, không hẳn đùm bọc, nhưng tuyệt đại đa số
người trong xóm giềng đều tỏ ra thông cảm, sống chan hòa thuận thảo. Có lẽ có
cô tôi là ngoại lệ, không thích đã đành, còn hết sức lấy làm khó chịu bởi không
dưng phải lọt thỏm giữa một khu xóm như thế. Có lần cô bảo:
- Bạn hàng hễ ai nghe tao cho biết số nhà, tên đường, tên phường thì cứ y như rằng
người ta hỏi có phải ở Xóm người mù không? Không dưng mang tiếng mù lây. Chun đụt
dưới mái nhà này lỡ ăn nên làm ra nên không đành bỏ đi nơi khác, chớ không tao
xới khỏi lâu rồi. Cái xóm gì mới bảnh mắt ra ngõ đã gặp người lò dò bị gậy phát
ngán. Bao nhiêu cái Tết có cáp vàng tao cũng đâu dám xuất hành đầu năm!
Là chị hai của cha tôi, cô xa nhà sống theo kiểu thân tự lập thân hồi còn trẻ,
giờ xấp xỉ tuổi năm mươi, chưa chồng con dù nhan sắc đến nỗi nào, khó tính là
điều dễ hiểu, nhưng tôi vẫn không thể hiểu nổi sao cô hẹp lòng đến vậy.
Rời quê ra tỉnh học trọ, mỗi sáng sớm tôi ra chợ tiếp cô bày hàng quần áo thời
trang, giày dép, mỹ phẩm, chiều tiếp dọn hàng. Từ vài tháng nay bỗng có người
tình nguyện làm thay, tôi bỗng rảnh rang. Ông ta kém cô vài tuổi, luôn
"hình dong chải chuốt, áo quần bảnh bao" . Nhờ ông, hình như dạo này
cô đâm ra trẻ lây, đâm ra thích chưng diện với lắm bộ đồ môđen mặc rồi đứng uốn
éo trước gương hệt những người mẫu thời trang không khoe chướng, cô hỏi, chẳng
muốn cô buồn tôi đành miễn cưỡng khen đẹp. Đêm đêm, tôi đến lớp ngoại ngữ học
thêm thì ông đèo cô đi chơi bằng xe Dream. Chiếc xe cô nhún nhường cho biết vốn
là hàng còn nguyên thùng, mua để tiện việc ông đưa đón. Chưa hết, cô bê về cả
dàn máy karaoke để giải sầu. Thỉnh thoảng hai người kề vai song ca trông rất
mùi mẫn. Thỉnh thoảng mở tiệc đãi bạn bè tại nhà. Nhưng cái đám cưới lắm lần
nghe cô bàn tính mãi chưa thấy thực hiện.
Dù cô luôn rầy la ngăn cấm, tôi vẫn lén chơi với đám người mù trong xóm. Đứa
hát rong, đứa bán vé số dạo, đứa đan sọt đan thúng,... Trong số ấy tôi thân nhất
con Thắm hát rong. Con nhỏ ông Tư đờn cò đã "nhặt" về trên một chuyến
tàu Thống Nhất. Nó gầy gò đến độ qua cầu gió có thể thổi bay. Nó hay khiến tôi
nhớ tới con em gái dưới quê nên thường lén cô tiếp tế cho hai cha con chút ít
lương thực, hoặc thuốc men lúc đau ốm. Thắm bị mù từ thưở lọt lòng, chẳng biết
tí gì về thế giới chung quanh, chỉ nghe kể rồi mường tượng. Thuộc khá nhiều bài
ca do nghề nghiệp, riêng món vọng cổ luôn bị ông Tư bắt bẻ, ca hoài chưa ngọt,
chưa rặt giọng đàng trong theo ý ông muốn. Có hôm nó hỏi tôi:
- Anh ra sao anh Hai?
- Thì cũng giống hầu hết mọi người.
- Có đẹp trai không cơ!
- Đẹp xấu tùy người đối diện - Tôi nói đại. Nó phụng phịu:
- Anh quên người đối diện hổng có mắt sao? Thôi thì chắc anh đẹp như ông Lục
Vân Tiên hoặc Thạch Sanh trong truyện bố Tư kể, vì anh cũng tốt bụng như họ.
- Xấu như Trương Chi thì có, đừng có ham tưởng tượng.
- Ai nói Trương Chi xấu, riêng em vẫn cho là đẹp.
- Hiểu rồi, Thắm cũng đẹp lắm.
- Xạo quá mạng vậy anh Hai?
Đại để, chúng tôi thường trò chuyện vớ vẩn kiểu ấy. Uống nước rạch Đầu Sấu bao
năm, cố nói tiếng Nam bộ, giọng Hà Bắc vẫn còn vương lại vài âm hao như là dấu ấn
của quê quán, dù quê quán ấy nay đã trở nên xa vời vợi, mờ nhạt trong trí nhớ
nó. Những lúc Thắm theo ông Tư đi hát rong đâu đó cả tháng mới quay về, tôi thấy
nhớ cái giọng thỏ thẻ nửa Nam nửa Bắc của nó. Sau một chuyến đi xa, bao giờ nó
cũng tặng tôi một món quà gì đó, dù rẻ tiền cũng khiến tôi cảm động.
Không ít lần hễ nghe ông ấy và cô hát karaoke, tôi bắt gặp Thắm đứng lặng lẽ
ngoài rào bông bụp. Biết tỏng nó rất thích trò chơi hiện đại ấy, một đêm đôi
tình nhân vừa lên xe ra khỏi cổng, tôi rủ nó đến nhà, ngồi vào ghé salon hẳn
hoi, và mở máy cho Thắm tha hồ ca, tôi giúp nó đọc lời những bài chỉ thuộc lõm
bõm. Nhìn vẻ mặt hân hoan khó tả, nghe giọng bội phần diễn cảm, tôi cảm thấy
vui như đang đãi nó một bửa tiệc thịnh soạn. Hai đứa vui nên "dượng"
và cô về lúc nào không hay.
- Trời đất, bộ mày khùng rồi sao Khánh? Dám mời con nhỏ dơ dáy thượng lên cả
salon, còn bày đặt hát xướng. Bộ mày mê nó lắm sao thằng ông con? Này, cút mau!
- Vừa đay nghiến, cô vừa nhào tới đẩy xua Thắm ra khỏi cửa. Quýnh quáng, con nhỏ
không kịp cầm gậy, ngã lăn từ bậc thềm xuống sân, bể cả mắt kiếng đen, bật khóc
tức tưởi. Ông ấy chỉ khoanh tay đứng nhìn lắc đầu cười. Tôi đỡ Thắm dậy, đặc
chiếc gậy vào tay nó, đổ quạu, quên cả giữ kẽ:
- Nhẫn tâm vừa thôi, cô không thương xót kẻ tật nguyền chút nào sao?
- Mầy, mầy dám lên giọng chửi tao hả đồ mất dạy? - Cô gào, chảy chồm xỉa xói.
Ông ấy ra vẻ kẻ cả khoác tay ngăn, cất giọng du dương:
- Kìa em, nguôi giận đi nào. Chậc, chỉ là chuyện nhỏ. Thôi, cho anh xin!
Từ hôm ấy Thắm luôn tránh gặp tôi, không nhận cả chiếc kiếng mới tôi mua đền
nó. Vào một ngày mưa từ ga Hòa Hưng quay về, ông Tư đờn cò ngã bệnh. Tuy được
chòm xóm tận tình giúp đỡ đưa vào bệnh viện điều trị nhưng ông không qua khỏi.
Sau đám tang chừng vài hôm, đã nguôi giận, Thắm tìm gặp tôi rủ ra chợ Cái Răng
ăn kem với vẻ mặt buồn rượi. Tôi ngạc nhiên chẳng nghe nó nhắc đến bố Tư, lại tỉ
mỉ nhắc kể từng người tốt kẻ xấu trong xóm, chi li từng kỷ niệm vặt, nhỏ nhoi của
hai đứa, đoạn mỉm cười:
- Còn sao trên trời ở xóm mình có giống nơi khác không anh Hai?
- Giống!
- Bèo dưới bến cũng thế chứ?
- Thế! Tôi nhại giọng Hà Bắc cốt làm nó vui.
- Vậy là dù đi bất cứ nơi đâu em ngước "nhìn" trời cũng sẽ mường tượng
ra sao ở xóm mình, qua khúc sông nào cũng "thấy" bèo của bến nhà, chắc
là không buồn lắm đâu.
- Thắm nói gì lạ vậy? Tính bỏ đi sao? Đi đâu?
- Đố anh biết? - Nói xong nó cười. Nước mắt lấp lánh trên má. Ngỡ chỉ nói đùa
chơi, hôm sau Thắm mang theo cây đờn cò bỏ đi mất biệt. Câu đố đêm ấy tôi vẫn
nhớ nhưng không cách chi tìm thấy câu trả lời.
Bây giờ tôi đã vào đại học. Mỗi lần ra chợ tiếp cô bày hàng và chiều dọn về như
trước đây. Cô tôi lại tiếp tục sống cô đơn. Sau trận đánh ghen tàn độc của bà vợ
và tám đứa con kéo từ Vĩnh Long sang Cần Thơ vào một ngày không nhớ đẹp hay xấu
trời, ông "dượng" ra đi không lời từ biệt, quên cả chiếc Dream. Bây
giờ cô tôi luôn mang kiếng đen vì con mắt trái bị axít làm hỏng, trở nên trầm lặng,
ít nói và hình như trong con mắt còn lại những người mù chung xóm chẳng còn
đáng ghét nữa. Mường Mán Theo https://vietmessenger.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét