Michiko nhìn qua cửa sổ từ tầng lầu thứ tám của khách sạn
Shangri-La Hotel thấy bầu trời màu xanh rất đẹp, không có mây trắng bay lang
thang như mấy ngày trước đây, nàng quay sang nói với Nguyễn: “Hôm nay trời nắng và nóng dữ lắm đấy. Dự báo thời tiết cho
biết 31 độ C đó anh.” Nguyễn đang ngồi đọc mấy trang sách hướng dẫn du lịch
Thái Lan, liếc mắt nhìn Michiko và cười rồi nói: “Em mới đến đây vài ngày mà da mặt đã ăn nắng hơi đổi
màu ....trông từa tựa mấy cô gái Thái địa phương màu da nâu nâu, em nên mua một
cây dù để che khi đi ngoài nắng, đừng để khi về lại xứ hoa anh đào của em bạn
bè không nhìn ra cô bạn Michiko sinh ra tại Mỹ trắng trẻo, hồng hào dễ thương
cách đây một tháng, nay đã bôi thuốc nhuộm da màu... đấy... Hôm nay, chúng mình
đi chơi đâu, hả cưng” “Hôm nay em muốn đi thăm Chinatown của Bangkok để xem có gì
khác với các Chinatown ở Mỹ, ở Nhật và ở Taiwan mà em đã ghé qua không.” Nguyễn vừa nhìn vào trang sách vừa chậm rãi nói: “Người Trung Hoa sang sinh sống ở đất Thái này rất sớm. Những
thương nhân , lái buôn chở những sản phẩm thủ công nghệ, thuốc súng, pháo, thuốc
bắc, vải vóc, trái cây khô... trên những chiếc thuyền buồm sang buôn bán từ thế
kỷ thứ 12 rồi có một số khách thương tìm cách ở lại. Họ cưới vợ bản xứ, vì (cho
đến ngày nay) các cô gái Siam (tên thời xa xưa) có nước da ngăm ngăm rất mê mấy
chàng trai có nước da sáng hơn như người Trung Hoa. Sau này, người Nhật, người
Việt cũng được các cô gái Thái chú ý. Dần dần người Trung Hoa di dân sang nhiều hơn và họ ở phần đất
hoang dã xa kinh đô, khai phá rừng dễ làm rẫy, làm ruộng, trồng rau, trồng hoa
để bán cho người dân địa phương. Cho đến khi quốc vương Rama I quyết định dời
kinh đô đến phần đất mà ngày nay là thành phố Bangkok, thật may mắn khu đất mà
người Hoa kiều sinh sống lại nằm một phần trong kinh đô mới, nên họ làm ăn thịnh
vượng hơn. Kể từ năm 1782, cọâng đồng người Hoa kiều quy tụ chung quanh
đường Yaowarat và Sampeng. Trong khu này cũng là nơi sinh sống của cộng đồng
người Ấn độ nhưng nhỏ thua. Lần lần người Hoa Kiều lan rộng qua nhiều đường phố
chung quanh gần dấy. Họ xây lên vô số chùa, thương xá, chợ, tửu lầu, khách sạn
và trở thành “Khu phố Tàu” Chinatown lớn như ngày nay. Có thể nói vào giữa thế
kỷ thứ 19 cư dân tại Bangkok gồm một nửa là người có máu lai Trung Hoa và người
Hoa chính gốc. Những cô gái lai da trắng trẻo, má hồng hồng trong xinh hơn các
cô nguyên gốc da mốc mốc ngăm ngăm. Loại nước da bồ quân... Giai đoạn vào cuối thế kỷ thứ 18, đầu thế kỷ thứ 19, Thái Lan
cũng bị ảnh hưởng của chiến tranh nên nền kinh tế bị suy giảm, nhưng nhờ cộng đồng
Hoa Kiều thời bấy giờ gần như nắm hết nguồn khai thác về kỹ nghệ, thương mại
nên nền kinh tế Thái Lan vẫn trỗi dậy ngay sau đại chiến thế giới lần thứ II. Michiko vừa bước ra khỏi chiếc xe taxi, trong lúc Nguyễn nói
chuyện và trả tiền cho người tài xế, phố Yaowarat trước mắt nàng là một trong
những khu phố nhộn nhịp nhất của Chinatown. Những bảng quảng lớn nhiều màu sắc
treo dọc hai bên đường phố bằng chữ Thái, ngoằn ngoèo trông như những con giun,
bằng chữ Hán chân phương đại tự. Bảng hiệu chồng lên nhau treo hai ba lớp hướng
lên cao. Michiko đọc được chữ Hán “ ... Đại Kim Hàng””, ..”dược hàng”, “... đại
tửu lầu” ... nên nàng biết khu này có nhiều tiệm vàng lớn , tiệm bán thuốc bắc,
nhà hàng ăn... và nhiều quán cà phê vì mùi cà phê rang tỏa thơm rất xa mà
Michiko và Nguyễn là những đệ tử trung thành của “ Cà-phê Đạo” (mượn ý của từ
“Trà Đạo”.Michiko muốn ngồi uống một cốc cà phê nóng, nhưng Nguyễn đề nghị: “
Chúng mình vào xem tiệm kim hoàn trước, rồi sau đó còn nhiều thì giờ ngồi lai
rai “ nhịt ca phế hoặc phế nại” (cà phê nóng, cà phê sữa) nghe cưng.” Theo tâm
lý thông thường, các bà, các cô đa số thích vào xem kim cương, hột xoàn, vàng
trắng, vàng vàng, bạch kim mỗi khi có dịp, nên Michiko rất vui khi tay trong
tay bước vào một tiệm kim hoàn lớn với Nguyễn. Còn Nguyễn thì có ý định khác. Bao nhiêu năm từ khi tốt nghiệp
đại hoc, chàng đi làm cũng dành dụm được một số tiền nay có dịp đi với người
yêu, một vị hôn thê vào xứ sở mà từ xưa đã nổi tiếng về hồng ngọc... thì cũng
nên tạo một “kỷ niệm đáng nhớ” cho Michiko yêu quý của chàng chứ. Tiền bạc có
thể làm ra vào thời điểm khác còn những kỷ niệm đẹp thì hiếm hoi lắm, nay có dịp
tốt nên áp dụng ngay. Nguyễn nhớ có lần chàng vào thư viện đọc được: “Từ thế kỷ thứ XV, Chanthabury theo tiếng Thái có ý nghĩa “
thành phố của Trăng” đã được các du khách tây phương công nhận nơi này có nhiều
hầm mỏ đá quý mà hồng ngọc (Ruby) là một. Lại thêm thợ kim hoàn nam và nữ người
Thái rất khéo tay mài giũa, chạm trỗ, tạo nên những mẫu mã trông rất tinh vi và
mỹ thuật. Từ thế kỷ thứ IX những tay buôn kim hoàn trên thế giới đều biết
Chanthabury là nơi sản xuất deep blue sapphire, green sapphire và blood-red
ruby có giá trị nhất. Cho đến ngày nay, 70 phần trăm hồng ngọc trên toàn thế giới
đều xuất phát từ Thái Lan”. Để cho Michiko tự do đi xem từng quầy trưng bày hột xoàn đá
quý trong cửa hàng rộng lớn này cho thỏa mãn nhãn quan. Nguyễn hỏi Michiko: “Sao cưng, xem đã mắt chưa, thích không, có ý kiến, đề nghị
gì không?” “Tuyệt đẹp, anh ơi! Đả con mắt quá! em rất thích.” “Thế thì có quà cho cưng đây, hãy nhắm mắt lại, “Bà Tiên” sẽ
đưa món quà nhỏ.” Michiko nghe lời Nguyễn nhắm mắt và chờ... Nguyễn chọn một chiếc nhẫn nhỏ vừa ni tay của Michiko có cẩn
một viên hồng ngọc lớn. Chàng trao cho vị hôn thê như một lưu niệm. Michiko rất cảm động
khi nhận món quà vì nàng rất thích và cũng bất ngờ. Nàng âu yếm nhìn Nguyễn. Cửa
hàng lúc đó đông khách nên nàng chưa thể cám ơn vị hôn phu bằng một nụ hôn dài
khi nhận món quà này. Rồi tay trong tay, đôi bạn trẻ rời tiệm kim hoàn đi bát phố
tìm nơi ngồi thưởng thức cà phê và xem những sinh hoạt tại Chinatown. Bỗng Michiko hỏi Nguyễân: “Em nghe bạn em nói, ngày xa xưa ở San José cũng có một khu gọi
Chinatown thành lập trước khi người Nhật bản sang định cư tại đây và lập ra Phố
Nhật Bản “ Nihonmachi”. Nhưng sao em không thấy? “Em không thấy là đúng.” Nguyễn trả lời. Nhìn Michiko, trông nàng thật tội nghiệp vì bị cụt hứng. Câu
trả lời của Nguyễn không đủ thuyết phục nàng, nên Nguyễn giải thích thêm: “Người Hoa sang Hoa Kỳ rất sớm, lúc đầu đa số trú ngụ ở San
Francisco và vùng phụ cận tại Vùng Vinh. Họ đi làm nhân công thiết lập đường sắt,
một số đi làm công nhân hầm mỏ, đa số đi làm ruộng, trồng cây, khai phá lâm sản.
Lần lần thấy đất đai tại thung lũng Santa Clara này tương đối dễ làm ăn, buôn
bán mà nghề buôn bán là nghề chuyên môn của họ. Vì thế vào thập niên 1860 cộng
đồng người Hoa Kiều quy tụ chung quanh khu vực Downtown San José nằm các đường
San Fernando, Market... lập ra một khu phố Tàu nho nhỏ họ gọi là “Chinatown”. Mở
tiệm buôn bán thuốc Bắc, giặt ủi, chạp phô, tiệm ăn, quán trà, cà phê. Họ làm
ăn càng ngày càng thịnh vượng. Không hiểu tại sao dân chúng địa phương San José
lúc đó lại không có cảm tình với cộng đồng Hoa Kiều này và năm 1887, chỉ trong
một đêm một trận hỏa hoạn lớn cố ý “ an arson fire” bùng lên... sáng ngày nhìn
lại chỉ còn tro bụi. Rồi đi vào quên lãng. Một thế kỷ sau đó, quang cảnh khu phố
trên đường Market ta thấy những tòa nhà hiện đại được xây dựng lên đó là khách
sạn “Fairmont Hotel” và “The Silicon Valley Financial Center”... Người Hoa Kiều lúc đó thuộc loại thấp cổ bé miệng, không có
ai giúp đỡ nên tìm cách dọn đi nơi khác sinh sống. Họ không muốn lập Chinatown
lần thứ hai tuy số Hoa Kiều ở thành phố này càng ngày càng đông. Các thành phố lớn như San Francisco, Los Angeles và một số
thành phố khác ở Mỹ có Chinatown mà Michiko không nhìn thấy Chinatown đầu tiên
tại đây là vậy đó! Chinatown lớn nhất tại Hoa Kỳ ở New York City. Một vài thành
phố khác cũng có Chinatown như Las Vegas, thành phố Chicago, thành phố Houston... mà anh đã đi đến đó. Anh tin tưởng trong tương lai gần, San José, một
thành phố có cả triệu dân cũng sẽ có một “Chinatown” xứng đáng cho cộng đồng
người Hoa đang có nhiều người trú ngụ tại đây và có một nghị viên gốc Hoa là
ông Kansen Chu, đơn vị quận 4 đang tại chức. Tuy người Hoa Kiều vì hiểu rõ quy luật “Thiên thời, Địa lợi,
Nhân hòa” nên không nghĩ việc lập “Khu phố Tàu” lần nữa có lẽ là vậy. Phần
“Nhân hòa” cũng quan trọng không kém!” Michiko im lặng lắng nghe Nguyễn nói như một cô nữ sinh tiểu
học trong lớp nghe thầy giáo giảng bài sử ký, địa lý vậy. Đại học Thammasat hiện ra trước mắt Michiko. Những khối nhà
nhiều tầng màu trắng to lớn bao quanh một khu vực rộng tọa lạc trên đường Pra
Chan, về cuối đường là bến tàu Pra Chan trên sông Chao Phraya mà đôi bạn đã du
ngoạn bằng thuyền.. Nguyễn nói vói Michiko : “Ngày xưa Vasanta và người yêu Ubol đã theo học ở trường này
trong nhiều năm. Họ gặp nhau và yêu nhau rồi thành hôn. Họ có một cháu trai lên
hai. Thammasat là đại học nổi tiếng về luật và chính trị. Tháng 12 năm 1957, một phái đoàn sinh viên của trường đại học
Thammasat, đại học Chulalongkorn và trường kỹ thuật Bangkok đã đến thăm các trường
đại học tại Sài gòn và Huế. Tháng 3 năm 1958, một phái đoàn sinh viên Việt Nam
tại đại học Sài gòn và Huế sang Bangkok đáp lễ. Thời gian 1973 - 1976 sinh viên trường này đã xuống đường biểu
dương chống đối nhà cầm quyền dương thời đòi cải cách dân chủ và đã bị chính
quyền dập tắt. Một biến cố chính trị tuy xảy ra cũng đã lâu nhưng nhiều sinh
viên và người dân vẫn còn nhớ. Đôi bạn trẻ rời khu đại học Thammasat đi thăm khu vực có nhiều
nhà thờ thiên chúa giáo nhỏ ở vùng Dusit, nằm bên bờ sông Chao phraya, phía nam
của đường Ratchawithi. Nhà thờ St. Francis Xavier là một trong những giáo đường đầu
tiên tại đây, nằm bên cạnh cầu Krung Thon. Xây dựng vào thập niên 1850. Chỉ là
một nhà thờ nhỏ sơn màu trắng, gác chuông có Thánh Giá thấp, được cộng đồng người
công giáo Việt Nam định cư ở Thái Lan từ năm 1934 đến sinh hoạt và tham dự
thánh lễ hàng tuần rất đông đảo. Những Việt kiều này sang sinh sống tại Thái
Lan rất lâu đời. Đa số là dân gốc Thừa Thiên (Phú Cam, Kim Long), Quảng Trị,
(La Vang), Quảng Bình, Đồng Hới (giáo xứ Tam Tòa), Hà Tĩnh, Nghệ An và một số tỉnh
ngoài Bắc. Trước tiên họ sang Lào sinh sống, làm công tư chức, buôn bán sau vượt
sông Mêkông qua miền Bắc Thái Lan... thời gian sau đi lần lần xuống phía nam và
chọn Bangkok làm nơi thường trú. Thập niên 1960, một số được tòa đại sứ Việt
Nam tại vương quốc này đưa về Việt Nam. Về phía nam, có một nhà thờ nhỏ hơn : Nhà Thờ “ Church of the
Immaculate Conception” xây dựng năm 1837 do các linh mục dòng thừa sai người
Pháp sáng lập trên khu đất trước kia là nhà thờ Bồ Đào Nha. Trong thời vua
Narai trị vì, linh mục Louis Laneau đã xây một nhà thờ nhỏ năm 1674 cho cộng đồng
Bồ Đào Nha sinh hoạt tôn giáo tại đây. Michiko cỡi đôi giày cao gót ra khỏi chân. Nàng cầm đôi giày
và giẫm chân lên bãi cát mịn trắng ẩm trải dài dọc theo bờ biển. Một cảm giác
mát lạnh từ bàn chân lan lên tận đùi nàng. Gió biển từ ngoài khơi xa xa thổi
vào, tóc nàng bay theo gió. Nguyễn đi bên cạnh im lặng nhìn Michiko không chớp
mắt. Michiko âu yếm nhìn Nguyễn và hỏi: “Sao giữa trời bể bao la, “triết gia” đang nghĩ gì mà “tịnh
khẩu” vậy?” “Tiếng nói “vô thanh”, nên em không nghe được là phải”, Nguyễn
chậm rãi trả lời. “ ! ! ! “Michiko ngạc nhiên. “Trong đầu anh, quả tim nói với bộ óc một câu vô thanh: “Biển
một bên, em một bên , hai bên đều đẹp quá” đó! cưng nghe rõ chưa?” Rồi Nguyễn
vui vẻ nói tiếp: “Thái Lan sống nhờ “kỹ nghệ du lịch”: mỗi năm hàng triệu lượt
du khách đến thăm xứ sở thần tiên tại vùng Đông Nam Á này. Các bãi biển của
Thái Lan nổi tiếng tiện nghi, cát mịn, chiêu đãi tốt và an toàn. Quanh vịnh Thái Lan, về phía đông nam có những bãi biển cát mịn
như Ko Sichang, Pattaya Rayong, bãi cát trắng rất đẹp Ko Samet, Khlong Yai ...,
phía tây có những bãi biển Phetchaburi, Cha-am, Hua Hin, Prachuap, Surat
Thani... “ Bỗng Michiko hỏi: “Khi em đến chơi nhà anh, thấy anh có rất nhiều dĩa DVD phim
James Bond đóng, vậy anh có biết vùng nào ở Thái Lan được gọi “ James Bond
Island” không?” “Biết. Hòn đảo này tên gọi bằng ngôn ngữ Thái là “ Ko Khao
Phing Kan”và đảo bên cạnh là “Ko Tapu”. tên “ James Bond Island” là dân địa
phương gọi để kỷ niệm năm 1974 Điệp viên James Bond 007 (do Roger Moore thủ
vai) đến đảo này nằm trong vịnh Phangnga để đóng phim “ The Man With The Golden
Gun.” (Người đàn ông với khẩu súng vàng). “Anh đã xem phim này chưa?”, Michiko hỏi. “Michiko biết anh rất nghiện phim 007, nên hễ có phim James
Bond nào chiếu ở rạp ciné hay ra DVD, anh đều xem cho biết . Phim này anh cũng
đã xem và không thấy hay lắm so với những phim cùng loại của điệp viên nổi tiếng
thế giới này.” “Truyện nói gì vậy anh?” “Đại khái, điệp viên James Bond 007 phải qua vùng Viễn Đông
dễ truy tìm tên lưu manh Scaramanga (do tài tử Christopher Lee đóng). Họ gặp
nhau, đấu trí, đấu súng...cũng chẳng có gì lạ.” “Em nghe nói, Thái Lan có nơi nghỉ mát vùng biển sang trọng
và hấp dẫn du khách và chính khách lắm nên nhiều hội nghị quốc tế đã tổ chức tại
Phuket?” “Vâng, Phuket town, Thành phố du lịch và nghỉ mát quốc tế
“international resort có 12 bãi biển dài toàn cát mịn nằm phía tây nam , cuối vịnh
Phangnga. quay ra hướng biển giáp giới với Ấn độ dương , phần cực Nam bán đảo
Andaman. Nhiều nơi nghỉ mát sang trọng Phangnga, như Amanpury, bãi tắm đẹp như
Patong, được cho là phong cảnh hữu tình, nước biển trọng xanh, khách sạn sang
trọng nhất. Đọc báo, xem ti vi chắc em chưa quên vụ sóng thần Tsunami xẩy ra
ngày 26 tháng 12 năm 2004 đã quét vào bãi biển này đưa 5,300 nạn nhân xuống
thăm Long Vương Thủy Tề.” “Có, em có biết vụ động đất lớn ngoài khơi Indonesia, sóng thần
Tsunami gây thiệt hại tài sản và nhân mạng một vùng rộng lớn quanh đó.” “Lần này, anh không nghĩ đến việc đưa em đến các bãi biển
sang trọng, đông người mà tìm một bãi biển “vô danh” có gió mát, có những cây dừa
cho nhiều bóng mát, có biển sạch, có bãi cát mịn, ít người tắm để chúng ta hưởng
không khí trong lành và ngồi nghỉ ngơi quên hết nắng nóng, nhọc mệt mấy ngày vừa
qua. Ngồi trên tấm trải bằng vải, Michiko uống nước dừa xiêm nhìn
mấy ngư phủ đang phơi lưới bên cạnh những chiếc thuyền đánh cá. Kiểu thuyền của
Thái Lan đa số làm hình thon, dài và trước thuyền ghép ván nhô cao hơn và có
mũi nhọn trông lạ mắt. Michiko nhìn Nguyễn và thổ lộ tâm tình: “Em rất hãnh diện và vui khi tay trong tay cùng anh đi du lịch
Thái Lan trong những ngày qua. Em đã hiểu biết và học hỏi rất nhiều . Những kỷ
niệm đẹp này chúng ta sẽ giữ mãi ... nghe anh.” Nhìn ra khơi, biển một màu xanh rất đẹp. Những đợt sóng vỗ
vào bờ cát trắng, tiếng ầm ầm nối tiếp nhau vang xa, những khối bọt trắng tràn
lên bờ gần chỗ đôi bạn trẻ ngồi tâm sự. Họ mãi hôn nhau như chẳng cần biết những
gì xẩy ra chung quanh. Phương Duy Theo https://vietvanmoi.fr/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét