Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2025
Mẹ tôi và quê nội
Leo xuống khỏi chiếc xe đạp của anh Ngọc, tôi cảm ơn
anh rồi chạy ào vào nhà. “Mẹ ơi, mẹ!” Tôi rối rít như thể là vắng nhà lâu lắm rồi.
Chị Hai từ dưới bếp đi lên trả lời: “Mẹ đâu có ở nhà giờ này? Mới về quê một bữa
mà răng ngớ ngẩn ra rứa? Mẹ đi bán đến tối mới về.” Chị Hai chợt la lên: “Chèn
ơi, giày dép dơ quá chừng mà mang vào nhà. Ði ra giếng rữa mau.” Tôi làu bàu trả
lời: “Dơ đâu mà dơ. Hồi nãy mới rữa chỗ suối rồi mà.” “Thôi cô nương ơi, ra giếng
rữa giùm chân cẳng một chút. Nhà tui mới lau mà làm dơ rồi đó thấy không?” Tôi
bỏ cái giỏ xuống, rồi vừa bước lui ra, vừa nói: “Bánh cuả bác Tiến gởi đó. Chị
Hai lấy ra coi thử có sao không?” Giọng của nhỏ em gái ở đâu chợt vang lên:
“Bác Tiến có gởi bánh ít trắng không chị Ba? Cho em một cái đi.” Chị Hai nghiêm
giọng: “Lo giữ cu Tí đi. Bánh chi cũng phải chờ mẹ về mới được ăn.” Tôi đi ra
giếng hì hụi cạy đất ra khỏi những chiếc lỗ dưới đế dép. Rửa sạch sẽ, tôi mới
nhận ra đôi dép mới của tôi đã trầy trụa và gần đứt quai. Tự dưng tôi thấy cay
nơi sống mũi. Tôi khóc.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tôn thờ mảnh hồn quê thô mộc mà thiêng liêng trong "Vẽ nhớ"
Tôn thờ mảnh hồn quê thô mộc mà thiêng liêng trong "Vẽ nhớ" Tôi nhận được tập thơ đó ở một nơi mù sương, ngồi dưới hàng thùy dươ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét