Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2025
Pho tượng mẹ trong bài thơ "Chiều vỡ òa biên cương"
Pho tượng mẹ trong bài thơ
Có một hình ảnh dường như để làm mềm đi cái khô cứng nhức nhối của mọi điều hóa đá, đó là “bông hoa nở trong chiều muộn”. Nhưng sao có thể dịu mềm trong cảm giác đối lập giữa sự bắt đầu của “hoa nở” với sự tàn lụi, kết thúc của “chiều muộn”, mà hầu hết những đối lập đều gợi liên tưởng tới nghịch lí phũ phàng của chiến tranh, đó là nghịch lí khi mẹ cứ phải sống tiếp trong khí quyến của nỗi nhớ thương, niềm đau đớn, còn “Con mãi tuổi hai mươi” trong nghĩa trang biên cương! Và hình như nghịch lí còn xuất hiện chính ở cách văn chương, và đời nữa, tôn vinh những người lính “sống mãi tuổi hai mươi” khi người thân họ đau đớn khóc cho những cuộc đời vĩnh viễn dừng lại ở tuổi hai mươi – “dừng lại”, thay vì “sống mãi”!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ tình Chế Lan Viên
Thơ tình Chế Lan Viên Lâu nay, khi nói hay viết về Chế Lan Viên, người ta thường chỉ biết Chế Lan Viên, một nhà thơ chính luận, thiên về t...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét