Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2025
Nắng chiều trên đồi hồng
Nắng chiều trên đồi hồng
Khi tôi khoảng cỡ bảy tuổi, tôi nhận ra bác dâu tôi khác hẳn với những người bà con trong họ hàng. Bác là vợ của bác trai tôi. Chúng tôi gọi ông là bác Tư trai còn bà là bác Tư gái. Giọng nói của bác Tư gái nhẹ và phát âm đúng tiêu chuẩn tiếng Việt chứ không chát giống như chúng tôi, dân Tam kỳ, mà cũng không cứng giống như giọng của dân Tây lộc, quê nội của chúng tôi. Chỉ nhận ra sự khác biệt thôi nhưng tôi không hỏi người lớn tại sao, bởi lúc đó có quá nhiều điều làm tôi ngạc nhiên và sợ hãi. Đó là những ngày cực khổ sau năm 75 khi những người đàn ông trong họ hàng nhà tôi đều bị giam trong tù Cộng sản. Nhà nào cũng chỉ có người già, đàn bà, và con nít. Phái nam lớn nhất là các anh họ của tôi cũng chỉ là đang độ tuổi trung học. Nhà bác và nhà tôi sát nhau, chung tường chung mái ngói. Bởi vậy nhà này nói gì nhà kia cũng nghe hết.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ tình Chế Lan Viên
Thơ tình Chế Lan Viên Lâu nay, khi nói hay viết về Chế Lan Viên, người ta thường chỉ biết Chế Lan Viên, một nhà thơ chính luận, thiên về t...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét