Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2025
Sóng đem nguồn vui
Sóng đem nguồn vui
Cũng như bao gia đình cuả miền Nam sau năm 75, nhà tôi hồi đó thê thảm lắm. Mẹ tôi một nách bốn con nhỏ, chị tôi lớn nhất 11 tuổi rải dài tới cậu em út vừa được 1 tuổi. Mẹ không được đi dạy nữa mà phải đạp xe mỗi ngày hơn 20 km buôn bán để nuôi chị em tôi và thăm ba ở tù Tiên lãnh mỗi ba tháng. Có những ngày mẹ phải về ở nhà cậu vài hôm để lo cấy gặt trên miếng ruộng ông ngoại cho mẹ làm của hồi môn để có thêm vài ang gạo cho bữa cơm của gia đình. Tôi nhớ mẹ những ngày đó nhất. Nhớ mỗi bữa đi học về là nhìn vào góc nhà xem thử có thấy chiếc xe đạp của mẹ không. Thấy chiếc xe đạp là biết mẹ về vì mẹ lúc nào cũng bận làm một việc gì đó trong nhà. Tôi chẳng thấy mẹ ngồi chơi bao giờ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Một bông hoa lặng lẽ thiền trên cát bỏng Năm 1995. Khi đã bước vào tuổi 43, Mai Quỳnh Nam cho in tập thơ đầu tay Bước trượt. Sao ở cái t...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét