Thời tiết năm nay thật lạ, giữa mùa xuân mà trời mưa lê thê
không dứt từ hơn một tuần lễ nay. Mỗi sáng thức giấc không nhìn thấy ánh mặt trời,
tôi cảm thấy như thiếu thốn một chút gì đó để bắt đầu một ngày mới. Bầu trời
xám ngắt, những chiếc lá non xanh mơn mởn trên cây như cũng rũ xuống vì buồn
bã. Lòng tôi chùng thấp, không hiểu tại sao mỗi lần nhìn trời mưa tôi đều cảm
thấy buồn, có lẽ vì con người tôi vốn lãng mạn. Đọc một câu truyện hoặc một bài
thơ hay cũng khiến tâm hồn tôi rung động, nhìn mưa rơi hay những hạt tuyết lất
phất bay ngoài trời cũng khiến tôi ngơ ngẩn cả người. Và những lúc thơ thẩn ấy,
dù không có lý do, tôi vẫn cảm thấy buồn. Có lẽ cái buồn của tôi cũng giống như
cái buồn đã được thi sĩ Xuân Diệu diễn tả trong câu thơ "tôi buồn
không hiểu vì sao tôi buồn".
Bây giờ là tháng Năm, lẽ ra phải có những ngày nắng ấm, cho cây lá đâm chồi,
cho những bãi cỏ non xanh tươi tốt trở lại sau một mùa đông dài lạnh giá. Vậy
mà... tôi thở dài, có lẽ trái đất đang ở trong một thời kỳ thay đổi lớn như những
nhà khí tượng học đã cảnh báo. Và sự xáo trộn này mỗi ngày sẽ một nghiêm trọng
hơn nếu con người không ngừng phá hoại môi sinh. Hôm nay là thứ Bẩy mà trời lại
mưa như thế này, cũng may không có việc gì quan trọng để phải đi ra ngoài.
Tôi ngồi xuống bàn viết, mở computer lướt vào mấy trang web của những tờ báo Việt
ngữ. Dạo sau này tôi thường hay vào đọc những trang báo này, chỉ cần một buổi
là tôi có thể biết rõ tin tức khắp nơi trên thế giới. Thời đại
"hi-tech" có khác, đúng là chỉ cần... bấm nút là sẽ có tất cả.
Thông thường, sau khi đọc những tin tức quan trọng, tôi hay đọc những mục nhắn
tin hoặc tìm người. Có lẽ chỉ vì tò mò chứ thật sự thì tôi chẳng chờ đợi ai mà
mong muốn họ tìm mình. Một mẫu nhắn tin ngắn gọn trên một trang báo làm tôi chú
ý. Tôi chăm chú đọc đi đọc lại: "Muốn tìm các bạn cùng khóa X trường
võ bị Đà Lạt. Nếu có bạn nào đọc được nhắn tin này, xin hãy liên lạc với Hồ
Đình Khiêm qua địa chỉ email hodinhkhiem@yahoo.com. Rất mong tin các bạn để
cùng ôn lại kỷ niệm của những ngày xưa thân ái...".
Tim tôi chợt nhói buốt, mẫu nhắn tin và cái tên kia làm lòng tôi như dậy sóng.
Và nó cũng khiến tôi hồi tưởng lại những con sóng tàn nhẫn của dòng đời, đã xô
đẩy tôi vào vòng nghiệt ngã, đau thương cách đây hơn ba mươi năm... Câu chuyện bắt đầu vào mùa xuân năm 73, khi tôi đang là một nữ
sinh lớp mười hai của một trường trung học tại Đà Lạt. Vào dịp Tết Nguyên Đán,
trường chúng tôi tổ chức Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ để góp phần an ủi và ủy lạo những
anh quân nhân đang phải chiến đấu xa nhà, mang trọng trách giữ gìn an ninh cho
mọi người đón Tết. Như các nữ sinh khác, tôi trổ tài nữ công để thêu một chiếc
khăn tay thật đẹp. Và với danh nghĩa một em gái hậu phương, tôi cũng viết thêm
một bức thư để tỏ lòng biết ơn các anh chiến sĩ ngoài mặt trận. Lúc gửi thư và
quà đi, tôi nói đùa với mấy nhỏ bạn, anh nào may mắn lắm mới lấy được quà của
tao đó. Chúng nó phá ra cười. Phải rồi, lười như mày mà chịu khó thêu hết cành
hoa trên cái khăn thì dù cho xấu cũng thật là... quí hóa.
Rồi Tết đến, nhờ các anh, mà miền Nam đã được hưởng một cái Tết yên lành. Sau Tết,
chuyện tặng quà cũng đi vào quên lãng. Cho dù có không muốn quên cũng không được
vì năm nay là năm thi, chúng tôi phải lo dùi mài kinh sử nếu không muốn cuối
năm thi rớt. Khoảng giữa tháng Ba, tôi ngạc nhiên xiết bao, khi có một ngày bà
giám thị khó tánh nhất của trường gọi tôi lên văn phòng để nhận thư. Và tôi
càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy trên phong bì với cái tên người gửi mà tôi
không hề quen biết. Lẽ ra tôi định nói với bà giám thị là tôi không quen biết
người gửi lá thư này, và không nhận thư. Nhưng phần vì tò mò, phần vì đã lỡ bị
bà giám thị giảng moral một buổi thật là oan uổng cho nên tôi... đổ lì, im lặng
nhận lá thư, trong bụng nhủ thầm sẽ... xài xể lại cái người gửi thư vô duyên
kia một trận cho đỡ tức.
Giờ ra chơi, tôi mở lá thư trước mặt lũ bạn nghịch ngợm, thì ra người gửi thư
chính là cái người "may mắn" đã nhận được cái khăn thêu và lá thư của
tôi hôm Tết. Nội dung lá thư chỉ là cám ơn tôi đã có lòng nghĩ đến người ngoài
tiền tuyến, và xin được xem tôi như một cô em gái hậu phương để tiếp tục trao đổi
thư từ, mong có thể xoa dịu phần nào tâm hồn trống trải trong những buổi dừng
quân.
Mấy nhỏ bạn tôi chia làm hai phe, một bên thì khuyến khích tôi viết thư cho
Khiêm, bên kia thì khuyên tôi chớ có dây vào những quan hệ "anh tiền tuyến,
em hậu phương" muôn phần rắc rối. Riêng tôi, thật sự tôi cảm thấy thông cảm
với nỗi cô đơn của những người lính xa nhà, thiếu thốn về vật chất lẫn tinh thần.
Và tôi đã quyết định trả lời thư cho Khiêm, mối quan hệ giữa hậu phương và tiền
tuyến bắt đầu từ đó.
Sau ba tháng thư từ qua lại, Khiêm ngỏ ý muốn gặp mặt tôi trong một lần về
phép. Đám bạn nghịch ngợm của tôi bắt được tin này và nhất định bày trò phá
Khiêm. Tôi mỉm cười nhớ lại những gì đã xảy ra ngày hôm đó. Và cho mãi đến bây
giờ tôi vẫn còn phục sự nhạy bén và nhanh trí của Khiêm. chẳng những đã giúp
chàng thoát khỏi sự tấn công, mà còn thu phục được mấy nhỏ bạn phá phách của
tôi.
Ngày hẹn với Khiêm, chúng nó nhất định đi theo tôi ra gặp chàng. Chúng tôi hẹn
gặp nhau bên bờ hồ Xuân Hương gần nhà Thủy Tạ. Khiêm có vẻ hơi bất ngờ khi thấy
cả đám con gái ùa tới vây lấy chàng. Nhỏ Phượng liến thoắng đánh phủ đầu:
- Anh có hẹn với nhỏ Hạnh phải không? Tụi em đều là bạn... rất thân của Hạnh. Nếu
anh có thể đoán đúng trong sáu nhỏ này, nhỏ nào là Hạnh thì tụi em sẽ... vui
lòng tác hợp cho đôi trẻ...
Cả bọn phá ra cười sau câu nói đùa của Phượng, tôi cũng cố giữ thái độ tự nhiên
như mọi người để xem Khiêm có thể đoán ra không. Sau giây phút bất ngờ, Khiêm
như đã lấy lại bình tĩnh. Chàng đảo mắt nhìn từng đứa, rồi bằng một thái độ tự
tin Khiêm chỉ ngay tôi.
Cả bọn nhao nhao nhìn sang tôi phản đối. Nhỏ Dung nói:
- Có phải mày đá lông nheo ra hiệu cho hắn không?
Nhỏ Ngọc bồi tiếp:
- Hay mày cười mỉm chi với hắn?
Nhỏ Nga nhìn Hạnh:
- Ừ, tao cũng nghi nhỏ Hạnh về phe hắn chứ làm thế nào mà đoán tài thế...
Nhỏ Liên xỉ trán tôi:
- Chết mày nhé, mê trai phản bạn...
Tôi bị chúng nó mỗi đứa một câu tấn công tới tấp, thật là oan nhưng tôi biết
mình chẳng thể nào cãi lại với mấy nhỏ mồm mép này. Nỗi uất ức khiến tôi nghẹn
lời muốn khóc. Nhỏ Thanh vội ôm lấy vai tôi:
- Tụi mày chỉ giỏi đoán bừa, tao thấy nhỏ Hạnh không có làm gì hết...
Mấy nhỏ bạn tôi tuy nghịch ngợm nhưng lại rất sợ nước mắt, chúng nó thấy tôi sắp
khóc nên không tiếp tục tấn công tôi mà lại quay sang Khiêm. Nhỏ Phượng nói
hùng hồn như một luật sư đang biện hộ trước tòa:
- Để rửa sạch tội oan cho nhỏ Hạnh, anh Khiêm phải giải thích cho tụi này biết,
vì đâu trong một thời gian ngắn mà anh đoán ra được Hạnh...
Khiêm cười, nụ cười làm gương mặt rắn rỏi của chàng trở nên thật quyến rũ, khiến
cho đám con gái chúng tôi như ngơ ngẩn. Khiêm nhìn tôi và nói bằng một giọng trầm
ấm:
- Không phải Hạnh giúp tôi đâu, các cô đừng nghi oan cho cô ấy, là tôi tự đoán
ra thôi...
Nhỏ Nga thắc mắc:
- Nhưng anh đoán bằng cách nào?
Khiêm để ngón tay trỏ lên môi:
- Bí mật quân sự...
Mỗi đứa một câu xoay quanh Khiêm phản đối, cuối cùng Khiêm phải đãi cả bọn một
chầu kem mới yên với chúng nó.
Trong một lần gặp nhau về sau tôi có hỏi Khiêm sao lại nhận ra được tôi thì
Khiêm cười:
- Nhờ Hạnh đó...
Tôi mở to mắt:
- Hạnh đâu có làm gì mà nói nhờ Hạnh?
Khiêm nhìn tôi:
- Hạnh nói Hạnh ghét nhất màu đỏ, đúng không?
Tôi gật đầu, Khiêm nói tiếp:
- Hạnh còn nói Hạnh để tóc dài, phải không?
Tôi vẫn chưa hiểu:
- Như vậy thì có liên quan gì?
- Sao lại không? Chỉ cần hai chi tiết đó là anh đã tìm ra được Hạnh trong sáu
cô rồi...
- Nhưng trong bọn có đến hai đứa tóc dài mà...
Khiêm gật đầu:
- Nhờ chi tiết thứ hai...
Tôi suy nghĩ:
- Nhưng nhỏ Thanh đâu có mặc màu đỏ...
Khiêm nheo mắt:
- Hạnh quên là cô ấy cài một cái kẹp màu đỏ trên tóc sao?
Tuy không nói ra nhưng tôi thầm phục nhận xét và phán đoán nhạy bén của Khiêm.
Sau này quen chàng lâu tôi còn biết Khiêm chẳng những thông minh mà còn rất dịu
dàng và tế nhị. Hình như tôi chẳng tìm ra một khuyết điểm nào của chàng. Chưa kể
Khiêm còn có rất nhiều tài vặt, chẳng hạn như tài coi bói. Có một buổi chiều
sau khi chúng tôi quen nhau nửa năm. Khiêm về phép, chúng tôi cùng đi dạo trên
đồi, tôi loay hoay tìm nhặt những quả thông khô. Khi quay lại tôi thấy Khiêm
đang ngồi trên băng đá nhìn mình chăm chú. Mang theo những quả thông vừa nhặt
được, bước lại gần chàng, tôi bắt bẻ:
- Ai cho anh nhìn lén Hạnh đó...
Khiêm cười:
- Anh nhìn thẳng chứ nhìn lén hồi nào, mà cũng không phải nhìn, anh đang... xem
tướng cho Hạnh...
Như đa số phụ nữ mê bói toán trên trái đất này, tôi ngồi nhanh xuống bên cạnh
Khiêm, hỏi dồn:
- Anh biết xem tướng sao? Vậy anh thấy tướng Hạnh ra sao? Có tốt không?
Khiêm lắc đầu:
- Anh chỉ biết chút ít qua sách vở thôi, nhưng nếu anh có thể kết hợp với chỉ
tay của Hạnh, có lẽ sẽ đoán chính xác hơn...
Tôi mê coi bói đến nỗi quên cả giữ gìn ý tứ, buông luôn mấy quả thông khô xuống
đất, xoè ngay bàn tay trước mặt Khiêm, giọng háo hức:
- Nè, anh coi chỉ tay dùm Hạnh đi...
Đến khi bàn tay của tôi đã bị Khiêm nắm lấy, tôi mới như sực tỉnh, xấu hổ định
rút tay về nhưng thấy Khiêm vẫn tỉnh bơ chăm chú nhìn vào lòng bàn tay mình nên
tôi đành ngồi im.
Khiêm khẽ nhíu mày như suy nghĩ, một lúc sau chàng ngẩng lên nhìn tôi hỏi:
- Hạnh muốn hỏi về chuyện gì?
Tôi ngập ngừng:
- Thì... tình duyên, gia đạo, học vấn... anh nhìn thấy cái gì thì nói cái đó...
Khiêm rào đón:
- Anh sẽ nói những gì anh biết được qua sách vở, có thể không đúng đâu. Hạnh
nghe cho vui thôi, đừng quá tin nghe...
Tôi nóng nảy:
- Được mà, Hạnh biết rồi...
Giọng Khiêm chậm rãi:
- Theo tướng mệnh học, thì Hạnh có tướng mệnh phụ. Sau này Hạnh sẽ lập gia đình
với một người có địa vị, tiếng tăm trong xã hội... Khiêm hơi ngập ngừng rồi nói
tiếp... Nhưng theo chỉ tay thì đường tình duyên của Hạnh không được suông sẻ lắm,
có thể phải gẫy đổ hay dang dở một lần rồi mới yên ổn được...
Tôi lo lắng:
- Như vậy là không tốt hở anh?
Khiêm vỗ nhẹ vào tay tôi, bàn tay mà không biết vô tình hay cố ý chàng vẫn nắm
chặt tự nãy giờ, giọng trấn an:
- Theo anh thì tướng mệnh quan trọng hơn chỉ tay, chỉ tay thì sáu tháng sẽ thay
đổi một lần.
Bây giờ Hạnh còn trẻ chưa đến tuổi lập gia đình, sau này biết đâu nó sẽ thay đổi
tốt hơn...
Rồi như thấy tôi vẫn còn lo lắng, Khiêm xiết nhẹ tay tôi:
- Đã bảo nghe chơi cho vui rồi bỏ qua mà, anh đâu phải thầy bói thật sự đâu mà
Hạnh lo.Mà dẫu có là thầy bói đi nữa thì bói toán cũng vẫn là dị đoan, không có
căn cứ khoa học. Dùng để giải trí thì được chứ tin tưởng quá thì không nên...
Nắng tắt dần, trời về chiều đã trở nên hơi lạnh. Bàn tay Khiêm thật ấm, cảm
giác đến từ bàn tay khiến tôi chợt giật mình. Nỗi lo sợ vu vơ về tương lai bay
mất, thay vào đó là sự xấu hổ vì mãi mê nghe bói toán mà tôi gần như đang tựa
sát vào người Khiêm. Bàn tay của tôi thì vẫn đang nằm ngoan ngoãn trong bàn tay
chàng. Tôi khẽ nhích người ra, muốn rút tay về nhưng Khiêm đã giữ chặt lại.
Cánh tay kia Khiêm đã choàng qua vai tôi từ lúc nào, bây giờ đang từ từ khép lại.
Tim tôi đập mạnh, tai tôi lùng bùng nhưng tôi vẫn nghe giọng Khiêm thì thầm:
- Hạnh định trả công thầy bói như thế nào đây?
Tôi ngước nhìn Khiêm xem chàng nói thật hay đùa. Gương mặt Khiêm đang kề sát
tôi cho đến nỗi khi tôi ngẩng lên, đầu mũi tôi gần chạm vào mũi chàng, tôi vội
cúi mặt tránh. Khiêm khẽ nâng cằm tôi, nhìn vào đôi mắt bối rối của tôi bằng
ánh mắt đắm đuối của chàng. Khiêm lại hỏi:
- Sao không trả lời anh?
Như hụt hơi trong ánh mắt Khiêm, tôi đáp yếu ớt:
- Em... không biết...
Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao trong giây phút bối rối đó tôi lại
xưng em với Khiêm. Điều này khiến Khiêm hình như cảm động, giọng chàng hơi run:
- Chỉ cần em hứa với anh...
Quả nhiên Khiêm không bỏ lỡ cơ hội, tiếng em chàng gọi tôi nghe sao mà ngọt
ngào, âu yếm. Tôi như mất hết cảm giác, định hỏi Khiêm muốn tôi hứa gì mà hình
như các dây thần kinh trong tôi đã bị tê liệt hết nên mãi cũng không nói nên lời.
Ánh mắt thăm thẳm của chàng như muốn thôi miên tôi. Như một phản xạ, tôi khép
nhẹ mắt lại để trốn ánh mắt chàng. Bàn tay Khiêm vẫn còn giữ nhẹ cằm tôi, tôi cảm
nhận được hơi thở của chàng đang từ từ kề sát vào mặt mình. Trước khi tôi kịp
nghĩ mình phải làm gì thì môi chàng đã đặt lên môi tôi. Khiêm hôn tôi bằng một
nụ hôn thật nhẹ, giọng chàng như gió thoảng, chàng nói tiếp câu nói đang nói dở:
- Hứa... suốt đời làm bà mệnh phụ của anh... làm hoàng hậu của lòng anh...
Khiêm lại cúi xuống, nụ hôn đầu làm cả người tôi như lên cơn sốt. Môi chàng mềm,
hơi thở chàng thơm nồng mùi thuốc lá. Không biết bao lâu sau Khiêm mới rời khỏi
tôi, biết chàng đang nhìn, tôi xấu hổ không mở mắt. Khiêm dùng ngón tay xoa nhẹ
đầu mũi tôi, giọng trêu chọc:
- Mở mắt ra đi chứ bé, định ăn vạ anh sao?
Tôi giấu mặt vào ngực chàng, nũng nịu:
- Anh xấu...
Vòng tay Khiêm choàng ra sau lưng tôi, chàng hỏi qua nụ hôn nhẹ trên tóc:
- Anh làm gì mà em nói anh xấu?
Tôi ấm ức:
- Anh giả vờ làm thầy bói, lợi dụng thời cơ...
Khiêm cười nhẹ:
- Anh đâu có giả vờ, nghề tay trái của anh là nghề coi bói thật mà. Nhưng mà từ
nay anh sẽ giải nghệ, tại anh đã tìm ra rồi...
Tôi rời khỏi ngực Khiêm, ngước mắt nhìn chàng:
- Anh tìm ra cái gì?
Khiêm lại cười, nụ cười của chàng vẫn làm tôi say đắm:
- Thì tìm ra... vợ chứ tìm ra gì...
Tôi đỏ mặt, biết ngay mình mắc bẫy Khiêm, tôi nguýt nhẹ:
- Ham lắm, ai thèm làm vợ anh, người ta còn đi học mà...
Khiêm nắm ngay cơ hội:
- Như vậy là em hứa sau khi học xong sẽ lấy anh phải không?
Tôi đấm nhẹ lên ngực chàng:
- Nói sao cũng không lại anh, nếu biết anh ba hoa thế này, hồi đó em... không
thèm cho anh làm quen...
Và như những chuyện tình chớp nhoáng thời chinh chiến, từ đó chúng tôi bắt đầu
yêu nhau. Đối với Khiêm, có lẽ tôi không phải là người tình đầu của chàng.
Riêng tôi, tôi yêu Khiêm bằng một tình yêu nồng nàn và đam mê của tuổi vừa mới
lớn.
Thời gian đầu, Khiêm gửi thư về địa chỉ nhà của tôi. Nhưng sau đó, bố mẹ tôi biết
được, mắng tôi một trận và cấm tuyệt tôi quen biết với bạn trai trong thời gian
còn đi học. Tôi phải mượn địa chỉ của nhỏ Thanh để tiếp tục liên lạc với chàng.
Cuối niên khóa đó, không hiểu có phải đúng như lời bố tôi mắng là tôi chỉ lo
yêu đương vớ vẩn không lo học hành hay không mà tôi đã thi rớt tú tài hai.
Không đi học, tôi giống như một tù nhân bị giam lỏng. Bố mẹ tôi để ý và kiểm
soát giờ giấc đi về của tôi nhằm ngăn chặn tôi tiếp tục liên lạc với Khiêm. Bố
tôi nói nếu tôi muốn lấy chồng thì bố mẹ sẽ chọn nơi xứng đáng để gả tôi chứ
hai người không bao giờ chấp nhận cho tôi lấy chồng lính, dù rằng Khiêm lúc đó
đã là sĩ quan tốt nghiệp trường võ bị Đà Lạt, tương lai có rất nhiều triển vọng.
Bố mẹ tôi cho rằng lấy chồng lính không biết ngày nào sẽ trở thành góa phụ. Tôi
đã khóc hết nước mắt và xử dụng tất cả những biện pháp mà tôi có thể xử dụng được
để phản đối ý của bố mẹ, nhưng không thể lay chuyển được.
Tưởng rằng người lớn chỉ hăm dọa cho tôi sợ thôi, nào ngờ có một ngày người ta
đem trầu cau đến dạm hỏi tôi thật, và bố mẹ tôi độc đoán đã thay thế tôi nhận lời.
Tôi nhắn tin cho Khiêm xin về phép để xem chàng tính sao.
Hôm đó là một buổi chiều Chúa nhật giữa năm 74, trời cũng mưa nhè nhẹ lất phất
như hôm nay nhưng không gian là khung trời thơ mộng ở Đà Lạt. Khiêm dìu tôi đi
bộ dưới cơn mưa nhẹ, hai chúng tôi cùng che chung một chiếc áo. Khiêm choàng
tay qua ôm chặt lấy vai tôi. Tôi dịu dàng nép sát vào người chàng. Người ta nói
Đà Lạt là thành phố dành cho những đôi tình nhân cũng đúng. Ở đây người ta có
thể ôm nhau thân mật ngoài đường mà không phải sợ những ánh mắt tò mò, dò xét của
những người xung quanh. Có lẽ vì khí hậu lạnh lẽo, những người đi một mình thì
lo vội vã cắm cúi đi cho mau về nhà để trốn lạnh, còn những người có đôi thì
đâu còn ai trong mắt họ ngoài tình nhân của mình. Không khí lành lạnh, mưa bụi
lất phất bay, khung cảnh thật thơ mộng và trữ tình. Nhưng cả tôi lẫn Khiêm hình
như không ai còn tâm trí đâu để mà cảm nhận được cái đẹp lãng mạn của thiên
nhiên lúc đó. Chúng tôi đang buồn, cái tin bố mẹ ép tôi lấy chồng làm Khiêm như
hụt hẩng. Bởi vì trớ trêu thay người chồng đó lại không phải là chàng, dù bố mẹ
biết rằng tôi và Khiêm lén lút yêu nhau cả năm nay.
Khiêm xoa nhẹ vai tôi, hỏi nhỏ:
- Em đã nghĩ ra cách gì chưa?
Tôi đáp chậm rãi:
- Theo em thì không còn cách nào khác ngoài cách anh phải đến gặp bố mẹ em và
trình bày việc của chúng mình, biết đâu hai người gặp anh sẽ thích và không ép
em phải lấy chồng liền...
Khiêm trầm ngâm:
- Có lẽ em nói đúng, anh đành phải liều một phen vậy...
Tôi gượng cười:
- Thật ra bố mẹ em cũng là những người nói lý lẽ, không phải họ thật dữ dằn và
vô lý như anh tưởng tượng đâu...
Khiêm im lặng, tôi biết chàng đang lo. Thật ra tôi nói vậy để trấn an Khiêm, chứ
tôi biết rằng rất khó có thể làm bố mẹ tôi thay đổi khi hai người đã quyết định
một việc gì.
Rồi cái ngày quan trọng đó cũng đến. Khiêm quần áo chỉnh tề đến gặp bố mẹ tôi.
Biết hai người không thích lính nên chàng mặc đồ civil, quần tây áo chemise thật
chững chạc. Thái độ của bố mẹ tôi khi đón tiếp Khiêm cũng không đến nỗi quá lạnh
nhạt, hy vọng chớm lên trong lòng tôi. Sau khi hỏi Khiêm những câu hỏi theo thủ
tục thông thường, bố tôi đứng dậy gọi Khiêm theo ông vào phòng sách nói chuyện.
Tôi cũng đứng dậy dợm đi theo định làm hậu thuẩn cho Khiêm khi cần, nhưng mẹ
tôi đã giữ tôi lại, bà bảo để cho đàn ông họ nói chuyện với nhau. Tôi đành ngồi
lại phòng khách mà trong lòng thật không yên.
Khoảng nửa giờ sau, Khiêm rời phòng sách và chào mẹ tôi ra về. Tôi theo tiễn
chàng ra cửa, nhìn nét mặt Khiêm tôi không đoán được điều gì, chỉ thấy chàng có
vẻ tư lự như đang suy nghĩ về một vấn đề gì đó. Khiêm chỉ nói vắn tắt là sẽ kể
cho tôi nghe sau rồi ra về. Điều mà tôi không bao giờ có thể ngờ là chàng đã chẳng
bao giờ kể cho tôi nghe. Bởi vì từ sau hôm đó cho đến lúc tức tưởi gạt lệ đi lấy
chồng, tôi không hề gặp lại Khiêm. Và mãi đến bây giờ, hơn ba mươi năm sau cũng
không nghe tin tức gì về chàng cả.
Sau đó tôi hỏi là có phải bố tôi đã nặng lời mắng chửi Khiêm khiến chàng tự ái
hay không. Nhưng bố tôi bảo rằng ông chỉ nói lý lẽ với Khiêm thôi và ông cho rằng
Khiêm quyết định xa tôi, vì chàng biết nghe theo lẽ phải. Phần tôi, tôi rất giận
chàng. Theo tôi nghĩ thì cho dù có quyết định xa tôi đi nữa, Khiêm cũng nên gặp
tôi một lần và nói thẳng với tôi. Tại sao phải cố tình im lặng và trốn tránh
tôi như thế. Lý trí bảo tôi đừng yêu Khiêm nữa nhưng tôi lại chẳng tài nào điều
khiển nổi con tim mình. Càng muốn quên Khiêm tôi lại càng cảm thấy nhớ chàng
day dứt.
Cuối năm 74, nghe theo lời khuyên của bố mẹ và cũng muốn thật lòng dứt khoát
tình cảm với Khiêm, tôi đồng ý đám cưới. Chồng tôi là một thương gia, xuất thân
từ một gia đình khá giả và được miễn dịch vì lý do gia cảnh, đó là lý do chính
khiến bố mẹ tôi đã chọn Cường làm rể. Tôi nghĩ là sau khi lấy chồng tôi sẽ dần
dần quên Khiêm và mối tình đầu, nhưng thực tế lại không phải như vậy. Nỗi nhớ
thương Khiêm vẫn âm ỷ trong lòng tôi.
Quan hệ giữa tôi và Cường trở nên phức tạp hơn, khi Cường tình cờ đọc được nhật
ký của tôi, và biết được rằng trong tim tôi lúc nào cũng ấp ủ một hình bóng
khác.
Câu chuyện cũng chưa ngã ngũ đến đâu thì xảy ra biến cố tháng Tư đen. Cường tạm
thời gác lại mọi chuyện và đưa tôi lên tàu rời Việt Nam vào ngày 29/4. Sau một
thời gian sống tạm ở đảo Guam, gia đình tôi được nhận định cư tại Canada. Khi đặt
chân đến Canada tôi mới biết mình mang thai ba tháng.
Đối với người khác như thế nào tôi không biết, nhưng riêng với tôi, những ngày
đầu tiên sống ở xứ người thật là một chuỗi ngày dài khổ sở. Từ sau khi biết tôi
còn yêu người khác, Cường đối với tôi thật lạnh nhạt, ngay cả sau khi biết tôi
mang thai, Cường cũng chẳng có vẻ vui mừng của một người sắp được làm cha. Tinh
thần tôi trở nên thật căng thẳng, phần vì cái thai hành, phần vì có tâm sự mà
không biết thổ lộ cùng ai. Cùng đi với chúng tôi chỉ có gia đình bên Cường, bố
mẹ tôi nhất định không chịu rời bỏ quê hương cho nên tôi cảm thấy thật cô đơn. Ở
Việt Nam dù gì ngoài bố mẹ, tôi cũng còn có một số bạn bè, có chuyện gì tôi
cũng chia xẻ với chúng nó. Nhất là nhỏ Thanh, nhiều khi tôi cảm thấy nó hiểu
tôi còn hơn chính tôi hiểu mình. Bây giờ có muốn tâm sự với nó thì phải viết
thư, bưu điện Việt Nam dưới thời cộng sản chậm như rùa bò. Thư đi qua đi về mất
gần hai tháng, chuyện quan trọng gì thì cũng trở thành nguội lạnh hết trơn. Cho
nên sau mấy lá thư tôi không viết nữa, không nên làm cho những người còn ở lại
vì tôi mà lo lắng.
Và như vậy, tôi giấu kín bao tâm sự xuống tận đáy lòng, cố gượng vui chờ ngày
sinh nở. Cường đã xin được việc làm trong một hãng thực phẩm. Tôi biết Cường
cũng chẳng hài lòng với cuộc sống ở xứ người, nhưng hình như chúng tôi không
còn chọn lựa nào khác.
Rồi con trai tôi ra đời, đứa con chẳng thể làm một nhịp cầu để kéo chúng tôi lại
gần nhau hơn như tôi đã thật lòng mong mỏi. Hạnh phúc của chúng tôi mong manh
như sương khói, chẳng biết sẽ tan biến lúc nào. Có lẽ người ta nói đúng, một cuộc
hôn nhân không xây dựng trên nền tảng của tình yêu sẽ rất dễ dàng sụp đổ, nhất
là khi có kẻ thứ ba xen vào thì cái ngày mà chúng tôi xa nhau chỉ là vấn đề thời
gian
Khi bé Minh được một tuổi, Cường quyết định ly dị với tôi để cưới một người đàn
bà thật sự yêu mình. Phải nói là lúc đó tôi không buồn mà lại cảm thấy trong
lòng có phần nhẹ nhỏm. Tôi thật lòng cầu chúc cho Cường tìm được hạnh phúc. Bởi
vì tôi biết nếu còn tiếp tục sống với tôi, cả hai chúng tôi sẽ chỉ kéo dài thêm
đau khổ cho nhau.
Chỉ tội nghiệp cho bé Minh, không được sống với cha từ khi còn quá nhỏ. Nhưng
cũng may là nó chưa đủ trí khôn để cảm thấy buồn và mất mát khi Cường dọn ra khỏi
nhà.
Cường đi rồi, tôi kiêm luôn trách nhiệm của người cha, cố gắng lo lắng chăm sóc
cho bé Minh đầy đủ. Dù rằng khi ấy tôi còn rất trẻ, có nhiều người muốn tiến tới
với tôi, nhưng lòng tôi dường như đã nguội lạnh. Tình yêu trong tôi như đã chết,
tôi cố gắng nhưng không thể yêu ai được nữa. Tâm hồn tôi cằn cỗi, trái tim tôi
chai lì và trống rỗng.
Thời gian lặng lẽ trôi, cuộc sống cứ đều đặn tiếp diễn, bé Minh lớn dần và rất
ngoan. Tôi vẫn sống một mình với con. Cuộc sống của một gia đình đơn chiếc thật
chẳng dễ dàng gì. Đã mấy lần tôi định bước thêm bước nữa nhưng khi nghĩ đến
con, và nhớ lại sự khủng hoảng tinh thần trong khoảng thời gian làm vợ Cường,
tôi đã bỏ ý định lấy chồng thêm lần nữa.
Trong số những người theo đuổi tôi, có Lâm là người bền bỉ nhất. Từ khi quen
tôi tại nhà một người bạn cách đây gần mười năm, Lâm không hề nản chí dù đã nhiều
lần bị tôi lạnh lùng từ chối. Thật ra Lâm không tệ, mà ngược lại Lâm lại là một
người đàn ông được rất nhiều phụ nữ để ý. Với tướng tá cao ráo, tuy không đẹp
trai lắm nhưng nói chuyện rất có duyên và lại có địa vị trong xã hội. Vậy mà
không hiểu tại sao Lâm lại không chọn một trong những người đàn bà đang vây
quanh chàng, mà lại chỉ một lòng chờ đợi tôi. Có lẽ Lâm là loại người thích
chinh phục, càng khó khăn Lâm càng kiên trì muốn chiếm hữu cho bằng được.
Riêng tôi, sau hơn ba mươi năm tôi vẫn không quên được Khiêm và mối tình đầu.
Đôi lúc tôi nghĩ có lẽ nguyên nhân khiến tôi không thể quên Khiêm chỉ là tự ái
vì bị chàng bỏ rơi chứ không còn là tình yêu nữa. Sự theo đuổi bền bỉ và kiên
trì, cộng thêm tính tình tế nhị và dịu dàng của Lâm khiến lòng tôi nhiều khi
cũng cảm thấy xao xuyến.
Minh bây giờ đã lớn, nó học xong đại học, đã ra trường đi làm mấy năm nay và
cũng sắp lấy vợ. Nỗi lo lắng cho con không còn, nhiều khi tôi chạnh nghĩ đến tuổi
già của mình cô đơn vò võ, ra vào một mình cũng muốn nhận lời lấy Lâm cho có
nơi nương tựa lúc về chiều. Nhưng khi nghĩ đến Khiêm tôi lại đổi ý, tôi không
thể yên lòng làm vợ Lâm khi mà cái thắc mắc trong tôi chưa được giải tỏa. Tại
sao khi xưa Khiêm lại rời khỏi tôi không một lời giải thích nào cả? Tôi không
tin là Khiêm chỉ gạt chứ không hề yêu tôi. Và bao nhiêu năm nay tôi vẫn muốn biết
rõ bố tôi đã nói gì với chàng, để chàng đi đến quyết định phải lặng lẽ xa tôi
như thế. Sự thật này chỉ có hai người có thể nói với tôi. Bố tôi thì dù cho bao
nhiêu lần tôi gạn hỏi, ông vẫn một mực trả lời là họ chỉ bàn về lý lẽ của tình
yêu chứ không có gì khác. Như vậy có lẽ chỉ có Khiêm mới có thể cho tôi câu trả
lời thỏa đáng. Một ý tưởng thoáng qua trong đầu, tôi sẽ hỏi thẳng Khiêm. Đã bao
nhiêu năm qua rồi, chắc Khiêm cũng chẳng giấu giếm làm gì.
Nghĩ là làm, tôi ghi lại cái địa chỉ email của Khiêm rồi viết thư cho chàng. Dĩ
nhiên vì tự ái tôi không thể nào dùng thân phận thật của mình để viết thư cho
Khiêm. Tôi suy nghĩ một chút rồi quyết định dùng tên của Thanh để viết thư cho
chàng. Thanh bây giờ cũng đang định cư ở Canada, cách nơi tôi sống không xa lắm.
Và ngay chiều hôm đó tôi đã viết xong lá thư cho Khiêm. Trong thư tôi hỏi thăm
cuộc sống hiện tại của chàng, nói một ít về gia đình của Thanh và nhắc đến tôi.
Vì giận Khiêm nên tôi quyết định "khai tử" mình. Đoạn thư đó dù tôi đã
cố gắng đứng ở vị trí của Thanh để viết, vậy mà nó vẫn mang một chút gì như
trách móc, giận hờn:
"... anh còn nhớ Hạnh chứ? Dù cho vô tình cách mấy đi nữa Thanh nghĩ là
anh cũng không thể quên cô em gái hậu phương của anh ngày nào đâu nhỉ? Nhưng điều
mà chắc chắn anh không thể nào ngờ được là Hạnh đã mất rồi anh ạ. Sau khi theo
chồng sang sống ở nước ngoài một thời gian thì hai người ly dị, Hạnh sống một
mình nuôi con. Cách đây ba năm Hạnh mất vì bệnh ung thư, và điều khiến Hạnh
không thanh thản lúc ra đi là cái thắc mắc trong lòng chưa được giải đáp thỏa
đáng. Hạnh đã tâm sự với Thanh rất nhiều trong những ngày cuối đời, hai đứa đã
cố gắng phân tích nhưng vẫn không thể hiểu được lý do tại sao anh xa Hạnh không
một lời giải thích? Thật ra, trong phòng sách hôm ấy, bố Hạnh đã nói gì với
anh?..."
Tôi gửi lá thư đi rồi hồi hộp chờ Khiêm hồi âm, và tôi đã không phải chờ đợi
lâu. Chỉ hai ngày sau tôi đã nhận được của Khiêm một lá thư khá dài. Lá thư đã
giải tỏa mọi thắc mắc cho tôi. Theo như Khiêm kể trong thư thì chàng sang Mỹ đã
được mười năm, lập gia đình cách đây năm năm và hiện sống ở Houston với vợ và
hai đứa con bốn tuổi và hai tuổi. Chàng viết:
"... thật ra hôm đó bố Hạnh chỉ hỏi tôi rằng, tôi có nghĩ là mình đủ sức
đem lại hạnh phúc cho Hạnh không? Câu hỏi thật đơn giản nhưng tôi lại không đủ
tự tin để trả lời. Tôi biết gia đình Hạnh rất giàu, từ nhỏ nàng đã quen sống
trong nhung lụa. Phần tôi lúc đó mới ra trường Võ Bị chưa được bao lâu, đời
lính rày đây mai đó, sống hôm nay nhưng không biết ngày mai sẽ ra sao. Yêu Hạnh
thì thú thật tôi rất yêu, có thể nói tôi yêu nàng còn hơn yêu chính bản thân
mình. Tôi không hiểu tại sao, tuy thời gian quen biết Hạnh không lâu lắm nhưng
tình cảm tôi dành cho nàng lại vô cùng sâu đậm. Cho đến bây giờ đã trải qua hơn
nửa đời người, mối tình với Hạnh vẫn là mối tình mà tôi trân quí nhất. Bởi vậy
khi nghe bố Hạnh hỏi như thế, tôi mới nhận ra rằng nếu mình cứ một mực bắt Hạnh
chờ đợi để lấy mình rồi cuộc sống của Hạnh sẽ ra sao? Nàng không thể theo tôi sống
đời vợ lính khổ cực, mà bỏ nàng ở lại thành phố một mình cô đơn thì càng tội
cho nàng hơn. Vả lại, lương sĩ quan tuy nhiều hơn lính thật, nhưng để tiếp tục
duy trì cuộc sống nhung lụa, có người hầu hạ đưa đón như trước nay nàng vẫn sống
thì e rằng tôi không đủ sức. Vì vậy câu hỏi của bố Hạnh như một thau nước lạnh
tạt vào mặt, làm tôi thức tỉnh. Sau khi về nhà tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Cuối
cùng tôi quyết định chọn biện pháp lẳng lặng xa Hạnh, để nàng ghét và quên tôi
đi mà yên tâm lấy chồng. Người chồng mà cha mẹ đã chọn cho nàng, người mà tôi
biết có thừa khả năng để đem đến cho Hạnh một cuộc sống giàu sang, phú quí. Tuy
nhiên, điều mà tôi không bao giờ ngờ, là chỉ hơn nửa năm sau khi tôi quyết định
xa Hạnh thì miền Nam bị mất vào tay cộng sản. Nếu tôi biết trước cuộc diện sẽ
biến chuyển như vậy thì không đời nào tôi chọn giải pháp xa nàng.
Sau năm 75, tôi bị đi "cải tạo" hết tám năm. Lúc được thả ra tôi đã
năm lần bảy lượt tìm cách vượt biên, vì tôi biết nếu còn ở lại tiếp tục sống với
cộng sản thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ bi đưa đi "cải tạo" nữa. Bởi
tính tôi khi gặp chuyện bất bình thì hay nói thẳng mà dưới chế độ xã hội chủ
nghĩa thì lại có quá nhiều điều bất công.
Cuối cùng rồi tôi cũng đến được Mã Lai, và được nhận định cư ở Mỹ. Lúc qua Mỹ
tôi đã khá lớn tuổi, lại không có nghề nghiệp chuyên môn nên rất khó tìm việc.
Có một lúc tôi đâm ra chán nản cùng cực, cũng may là tôi gặp được Trang (người
vợ tôi bây giờ). Trang đã lo lắng, chăm sóc cho tôi và khuyến khích tôi đi học
nghề. Khi tôi lấy được cái bằng thợ điện là lúc tôi kết hôn với Trang. Có thể
nói, tôi lấy Trang vì nghĩa chứ không hẳn vì tình. Nhưng bây giờ, sau khi có với
nhau hai đứa con. Tôi cảm thấy hình như mình đã nắm giữ được trong tay cái gọi
là hạnh phúc. Không biết tình cảm của tôi dành cho Trang bây giờ có phải là
tình yêu hay không, nhưng thật sự tôi cảm thấy khá đầy đủ trong đời sống gia
đình, bên cạnh Trang cùng hai đứa con. Quả thật tôi không dám mơ ước và mong mỏi
được nhiều hơn thế nữa.
Khi đi "cải tạo" về tôi có trở lại Đà Lạt hỏi thăm tin tức của Hạnh,
và biết được rằng nàng đã cùng gia đình chồng rời Việt Nam trước ngày 30/4, còn
nàng định cư ở nước nào thì người ta cũng không biết. Tôi cũng có tìm đến nhà bố
mẹ của Hạnh nhưng họ đã dọn đi cho nên tôi không biết được chút tin tức nào của
nàng. Trong thâm tâm, lúc nào tôi cũng thầm cầu nguyện cho Hạnh bình an và hạnh
phúc.
Lá thư của Thanh đã làm tôi thật sự choáng váng. Không ngờ Hạnh chẳng những
không tìm thấy hạnh phúc gia đình mà lại còn vắn số như vậy. Tôi đã đọc đi đọc
lại lá thư bao nhiêu lần rồi mà vẫn không thể nào tin đó là sự thật. Nỗi hối hận
day dứt tôi từ hai ngày nay. Tôi tự hỏi mình nếu ngày đó đừng quyết định lặng lẽ
xa Hạnh để nàng phải tức tưởi đi lấy chồng thì ngày nay mọi chuyện có sẽ khác
đi không? Dĩ nhiên là chẳng ai có khả năng trả lời cho tôi câu hỏi này hầu có
thể giải toả bớt nỗi niềm bức rức trong tôi.
Việc duy nhất mà tôi nghĩ là tôi có thể làm bây giờ là mong Thanh hãy cho phép
tôi đến viếng Hạnh ở nơi an nghỉ cuối cùng của nàng. Tôi mong là trước mộ Hạnh
tôi có thể gửi tới nàng lời tạ tội của tôi. Và mong Hạnh hiểu cho rằng ngày xưa
tôi làm như vậy cũng vì quá yêu nàng..."
Lá thư dài của Khiêm đã khiến tôi nghẹn ngào xúc động. Từng dòng nước mắt rơi
xuống như cuốn trôi đi tất cả những uất ức từ bao nhiêu năm qua đè nặng trong
lòng. Nỗi giận hờn cũng theo đó trôi đi. Và khi tôi ngừng khóc thì tình yêu
dành cho Khiêm ngày nào cũng lặng lẽ trở về. Tôi biết mình chẳng hề hết yêu
Khiêm như mình đã tưởng. Bây giờ khi biết rằng ngày xưa Khiêm quyết định xa tôi
là vì nghĩ dến tương lai của tôi, lại càng khiến tình yêu trong tôi trào dâng
mãnh liệt.
Nhưng dù có yêu Khiêm như thế nào đi nữa, tôi biết rằng rồi kết quả cũng chẳng
đi đến đâu. Chàng đã có gia đình, và lại đang sống thật êm ấm trong hạnh phúc
bên cạnh vợ con. Nếu ngày xưa Khiêm vì tương lai và hạnh phúc của tôi mà hy
sinh tình yêu của chàng, thì bây giờ tại sao tôi không thể vì hạnh phúc của
chàng mà hy sinh đi cái tình yêu vô vọng của mình?
Qua lá thư của Thanh do tôi viết, Khiêm đã tin rằng tôi không còn hiện diện
trên đời này nữa. Chàng có đau buồn và ray rứt thật, nhưng rồi tất cả sẽ qua
đi. Hãy để Khiêm tin rằng tôi đã chết, như vậy có lẽ dễ xử hơn cho chàng. Còn
hơn để cho Khiêm biết sự thật, chàng sẽ không tránh khỏi đau khổ khi biết tôi
đã vì quyết định của chàng mà sống cô đơn hơn nửa đời người.
Nếu Khiêm vì tôi mà bỏ bê gia đình thì lại càng khiến cho nhiều nguời đau khổ
hơn nữa. Thà là một mình tôi đau khổ. Tôi nghĩ đến hai đứa con của chàng. Chúng
vẫn còn rất nhỏ, quá nhỏ để chứng kiến sự đổ vỡ gia đình. Hơn ai hết, tôi hiểu
rõ nỗi khổ của những đứa con trưởng thành trong sự thiếu thốn tình thương của
nguời cha. Liệu tôi có nỡ lòng cướp đi người cha của hai đứa trẻ thơ vô tội hay
không? Và liệu tôi sẽ tìm được hạnh phúc hay không khi Khiêm sống bên tôi nhưng
luôn ray rức vì không làm tròn bổn phận của mình?
Bao nhiêu năm qua tôi đã quen sống một mình. Trong những ngày tháng tới, cho dẫu
có phải tiếp tục sống một mình thì cuộc sống của tôi cũng chẳng bị ảnh hưởng gì
nhiều. Huống hồ bây giờ tôi đã biết lý do khiến Khiêm phải lặng lẽ rời xa tôi.
Tâm trạng tôi đã không còn bức rức nữa thì tinh thần của tôi phải nhẹ nhàng hơn
ngày xưa nhiều lắm. Cuộc sống của tôi chắc chắn phải tốt đẹp hơn mới phải.
Nghĩ được như vậy tôi thấy thật yên ổn trong lòng. Có lẽ càng sống nhiều tôi
càng nhận chân được cái ý nghĩa thật sự của tình yêu. Tình yêu chân chính là
trao ra chứ không phải là nhận lại. Khi yêu ai với một tình yêu đúng nghĩa của
nó, người ta sẽ cảm thấy hạnh phúc với hạnh phúc của người mình yêu và đau khổ
khi người mình yêu đau khổ.
Ngày còn trẻ, tôi vẫn thường cười chế giễu khi nghe những câu thơ hay lời nhạc
như vậy. Tôi nghĩ rằng những người thi sĩ hay nhạc sĩ họ đã không thực tế khi cố
tình thi vị hóa hoặc lý tưởng hoá tình yêu. Nhưng bây giờ, sau khi đã sống qua
hơn nửa đời người, tôi mới chợt nhận ra cái triết lý sâu sắc về tình yêu đó chẳng
sai chút nào. Trong khi Khiêm đã nhận thức được điều này từ hơn ba mươi năm trước.
Vấn đề còn lại bây giờ là phải trả lời làm sao với Khiêm về việc chàng đòi đi
thăm mộ của Hạnh? Nói thật không được mà nói dối cũng không xong. Lấy đâu ra mộ
của tôi cho chàng viếng khi mà tôi còn sống sờ sờ như thế này? Có lẽ phải tìm
Thanh nhờ nó giúp tôi tìm cách giải quyết, Thanh luôn luôn có những cách giải
quyết vấn đề rất hợp lý và thỏa đáng. Tôi bước từng bước chậm qua cổng nghĩa trang. Mặt trời trên đầu
đang chiếu xuống những tia nắng gay gắt. Bây giờ là cuối tháng Bảy, là khoảng
thời gian nóng nhất trong năm của Canada. Nếu có ai đó đặt chân đến đây trong
những ngày mùa đông, những ngày mà hàn thử biểu không bao giờ nhích lên nổi đến
-15 độ C, thì người ta sẽ không bao giờ tin rằng vào mùa hè ở đây lại có thể có
những ngày trời nóng đổ lửa như thế này. Bởi vậy ở đây mỗi năm người ta chọn
hai tuần lễ nóng nhất vào cuối tháng Bảy để làm thời gian nghỉ hè cho hầu hết mọi
người. Và Khiêm cũng nhân dịp nghỉ hai tuần này để hẹn với Thanh qua đây thăm mộ
Hạnh.
Nhỏ Thanh sau khi nghe tôi kể hết mọi chuyện đã không tán thành ý kiến của tôi.
Nó không muốn tôi cứ để cho Khiêm ngỡ rằng Hạnh đã chết. Thanh nói Khiêm đã rất
hối hận khi nghe tin Hạnh chết thì đừng tàn nhẫn bắt chàng phải sống với nỗi hối
hận này suốt đời. Nó còn nói nếu tôi đã thấu hiểu thế nào là tình yêu chân
chính thì không việc gì phải ngại khi gặp lại Khiêm để nói cho rõ mọi việc. Rồi
nó hẹn tôi hôm nay đến nghĩa trang để chờ, nó sẽ đưa Khiêm đến gặp tôi. Tôi hỏi
tại sao không chọn một nơi nào khác để gặp nhau mà lại phải đến nghĩa trang.
Thanh đã trả lời một câu thật chí lý, rằng mày và Khiêm gặp nhau để cùng chôn
đi một mối tình, nếu không đến nghĩa trang thì đi đâu?
Tôi ngồi ghé xuống chiếc ghế gỗ dưới một tàn cây rợp mát, lơ đãng nhìn ra xa.
Con người khi sống bon chen, giành giựt. Lúc chết đi ai cũng giống nhau, chỉ được
một vuông đất nhỏ để gửi hộp tro tàn, có ai đem được theo mình nhiều hơn đâu.
Tôi mỉm cười với mớ triết lý vụn của mình, nếu ai cũng thấu hiểu cái triết lý
này giống như tôi, thì thế giới này có lẽ chẳng có chiến tranh và thù hận.
Có tiếng bước chân lao xao đến gần, tôi chậm rãi quay người lại. Từ hôm biết là
mình sắp gặp lại Khiêm, có một điều lạ là tôi cảm thấy lòng mình thật bình thản,
tuy không tránh khỏi xúc động. Hình như tình cảm trong tôi đã trở nên rất chính
chắn, trái tim tôi đã biết bây giờ Khiêm không còn là của tôi cho nên nó cũng
không khiến tôi hồi hộp.
Khiêm đứng đó, im lặng nhìn tôi. Chàng đã già đi rất nhiều. Có lẽ cuộc sống khổ
cực trong thời gian bị giam giữ nơi nhà tù cộng sản đã làm chàng già trước tuổi,
cũng giống như bao nhiêu tù nhân chính trị của chế độ cộng sản mà tôi đã gặp
trước đây. Tôi lên tiếng trước:
- Chào anh Khiêm, anh có khỏe không? Anh không nhận ra Hạnh sao mà nhìn sững vậy?
Khiêm bước tới một bước, chàng có vẻ xúc động hơn tôi. Cũng phải, Thanh chỉ mới
vừa cho Khiêm biết tin tức của tôi trên đường từ phi trường đến đây thôi, làm
sao chàng ngăn được xúc động. Giọng Khiêm hơi run:
- Hạnh vẫn còn sống thật chứ? Vậy mà cô Thanh nỡ gạt anh từ hôm nọ đến giờ...
Tôi lắc đầu:
- Anh đừng trách Thanh, là ý của Hạnh thôi. Cái thư hôm đó là của Hạnh viết cho
anh, không phải là Thanh viết...
Tôi hơi ngạc nhiên với chính mình, dù không cố tình nhưng tôi đã trở lại xưng
tên với Khiêm như ngày mới quen nhau. Cuộc gặp gỡ diễn ra khá tự nhiên, không
gượng gạo như tôi đã từng tưởng tượng. Khiêm hình như đã lấy lại bình tĩnh,
chàng ngồi xuống cạnh tôi. Nhìn tôi, Khiêm hỏi:
- Cuộc sống của Hạnh bây giờ ra sao?
Tôi đáp nhỏ:
- Tất cả giống như trong thư Hạnh gửi anh hôm nọ, chỉ khác một điều là Hạnh vẫn
còn sống...
Mắt Khiêm như phủ một lớp sương mờ:
- Nghĩa là Hạnh đã ly dị lâu lắm rồi, và vẫn sống một mình nuôi con?
Tôi cười nhẹ:
- Bây giờ thì con nuôi Hạnh chứ không phải Hạnh nuôi con nữa. Minh đã hơn ba
mươi rồi, năm sau nó sẽ cưới vợ...
Giọng Khiêm có vẻ bức rức:
- Như vậy về sau Hạnh sẽ phải sống một mình?
Tôi nhìn Khiêm:
- Hạnh cũng sắp... bước thêm bước nữa rồi anh ạ. Tuổi về chiều ở xứ này mà sống
một mình thì buồn chết...
Tôi nghĩ đến Lâm khi nói như vậy với Khiêm. Ý nghĩ này không phải tôi cũng đã từng
có trước khi liên lạc lại với Khiêm sao? Ngày xưa còn trẻ, tôi còn nông nổi nên
không tạo dựng được hạnh phúc với Cường. Nhưng bây giờ đã khác, tôi tin rằng với
ý chí và lòng quyết tâm của mình tôi sẽ tìm được hạnh phúc bên cạnh Lâm. Cũng
như Khiêm, chàng đến với Trang không phải vì tình yêu, vậy mà bây giờ chàng vẫn
có thể tìm thấy hạnh phúc. Hạnh phúc có rất nhiều mặt và tùy theo quan niệm của
mỗi người. Mang đến niềm vui cho người khác cũng là một niềm hạnh phúc. Lâm đã
kiên trì theo đuổi tôi mười năm nay, thì Lâm rất xứng đáng được tôi mang lại hạnh
phúc. Khiêm nhỏ giọng:
- Nếu như vậy thì anh cũng yên lòng. Hạnh biết không, hôm đó nghe tin Hạnh mất
anh thật đau khổ. Bây giờ nhìn thấy Hạnh mạnh khỏe và vẫn còn trẻ đẹp như thế
này anh cảm thấy thật mừng.
Tôi hơi đỏ mặt:
- Anh vẫn... ba hoa như ngày xưa. Hạnh già rồi mà làm sao trẻ đẹp như anh nói
được...
Khiêm cười, tôi nhìn Khiêm, nụ cười của chàng vẫn còn rất quyến rũ. Hình ảnh
hôm nào ngồi trên ghế đá bên cạnh chàng trên đồi cho chàng coi bói trở về trong
trí tôi. Tôi cúi mặt, không muốn Khiêm đọc được cảm nghĩ của mình. Khiêm cũng
im lặng. Một lúc sau, Khiêm lên tiếng:
- Nếu anh đoán không lầm thì Hạnh cũng đang có một hoài niệm giống anh...
Tôi ngước nhìn vào mắt Khiêm, ánh mắt thăm thẳm của chàng như chất chứa rất nhiều
điều muốn nói. Và rồi tôi hiểu, tôi hiểu tất cả những gì chàng muốn nói mà
không tiện nói thành lời. Cũng giống như tôi, tình yêu của chàng dành cho tôi
ngày nào vẫn không hề thay đổi. Nhưng giữa chúng tôi bây giờ là gia đình của
chàng. Trách nhiệm và bổn phận là cái hàng rào vô hình nhưng khá kiên cố đã
ngăn chận chúng tôi đến với nhau. Dù không nói ra nhưng như vậy cũng đã quá đủ
cho tôi. Khiêm vẫn còn yêu tôi như tôi vẫn yêu chàng. Bao nhiêu đó cũng khiến
cho tôi cảm thấy sự hy sinh của mình có ý nghĩa và đã đủ cho tôi mang theo làm
hành trang để dấn thân tiếp tục đi hết quãng đường còn lại.
Khiêm vẫn nhìn tôi, và tôi nhận ra được rằng chàng cũng đã đọc được tất cả những
gì tôi muốn nói với chàng qua ánh mắt. Hơn lúc nào hết, chúng tôi cảm thấy thật
gần nhau. Khiêm chợt cười nhẹ:
- Coi bộ nghề thầy bói của anh không khá, Hạnh nhỉ?
Tôi cười:
- Anh đoán đúng đó chứ, anh nói Hạnh tình duyên trắc trở đã đúng rồi, còn Hạnh
có tướng mệnh phụ chắc cũng sắp đúng...
Khiêm nhìn tôi không hiểu, tôi cười:
- Người đàn ông đang theo đuổi Hạnh là một dân biểu. Biết đâu mai mốt ông ta ra
ứng cử rồi trở thành ông lớn thì Hạnh sẽ trở thành mệnh phụ mấy hồi...
Khiêm cũng cười:
- Nếu đúng vậy chắc anh phải đổi sang nghề coi bói quá. Nghề này coi bộ dễ kiếm
tiền hơn nghề thợ điện...
Chúng tôi cùng cười. Một cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo hương thơm của cây cỏ.
Tôi hít vào một hơi dài, cảm thấy trong lòng thật nhẹ nhàng và thoải mái. Tôi
nhìn sang Khiêm, trong ánh mắt chàng bây giờ tôi đọc được một lời giao ước, rằng
kể từ bây giờ chúng tôi sẽ cùng vun xới hạnh phúc cho chính mình để cùng đem đến
hạnh phúc cho đối phương. Không gian xung quanh thật yên tĩnh. Lần đầu tiên
trong cuộc đời tôi cảm thấy tâm hồn mình thanh thản lạ thường. Tất cả đều là
phù du, chỉ có tình yêu chân chính mới tồn tại mãi mãi... 2006
Phạm Lệ An Theo https://vietmessenger.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét