Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2026
Bên kia bờ ảo vọng 2
Phần VIII
Cô ta can thiệp vào câu chuyện của họ thật thô lỗ. Nhưng
Nguyên ngạc nhiên vì thấy anh không bực mình. Cả Tú cũng vậy, anh nhăn ra cười,
lại còn giơ tay véo tai Ngọc Minh, Nguyên biết Tú cũng yêu vợ với một tình yêu
say mê và ngưỡng vọng như anh yêu Linh. Chắc chắn Tú không chia sẻ tình yêu đó
cho người đàn bà lạ lùng này. Tuy nhiên, Nguyên cũng thừa nhận rằng giá những
hành vi và lời lẽ của Ngọc Minh đặt ở một người đàn bà khác, ắt họ sẽ tẩy chay
kịch liệt. Khiêm nhường nhất anh cũng sẽ đứng dậy và bỏ đi. Nói cho công băng,
Ngọc Minh thông minh và thêm vào đó, cô ta bộc lộ vẻ chân thành hồn nhiên của một
đứa bé. Nó có thể chặt đuôi con mèo, bóp chết con chim sẻ, ăn cắp quả ổi chín
trong vườn hàng xóm với niềm tin chắc chắn rằng cần phải hành động như thế, rằng
hành động như thế cũng đương nhiên như con bò gặm cỏ, như con vịt bơi lội trên
ao hồ…
Những ngón tay bà đặt hờ hững trên bàn trang điểm cổ bằng gỗ
gụ. Học có những thứ đồ gỗ tuỵet hảo từ thời xưa, một loại châu báu đối vứoi những
chuyên gia đồ cổ. Nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa chi đối với đời sống thật sự của
bà.
- Ô, đã tỉnh rồi cơ à?... Anh khá đấy. Tối qua em đồ chừng phải
trưa nay anh mới tỉnh được... Khiếp, người lạnh ngắt như thây ma. Anh có biết
anh đã keu lên thế nào trước khi ngã vật xuống giường không? May là em chứ người
khác họ sợ chết vía...
Anh đã cố quen với một nếp sống hoàn toàn khác biệt với anh.
Vốn là người mực thước, anh chưa bao giờ chịu đựng cảnh chè chén say sưa từ chập
tối tới thâu đêm, cảnh những người đàn ông say rượu nôn thốc nôn tháo lên sàn,
những câu chuyện bốc trời, những trận cười lở đất của họ, cái cách thức họ mạt
sát nhau rồi lại hỉ hạ bắt tay trước một ly rượu... Anh đã cố quen với cả cách
ăn uống của cô. Bữa cô ép anh ăn toàn thịt chó với rượu. Bữa cô rủ anh ăn bánh
rán trừ cơm vì ngại nấu. Bữa hết tiền chợ, cô rủ ảnh tới quán phở quen ăn chịu...
Tất cả những điều đó chỉ có thể thú vị khi nó diễn ra lần thứ nhất, nó còn khả
dĩ chịu được trong lần thứ hai, thứ ba, thứ tư... Nhưng đã tới lần thứ chín, thứ
mười nó sẽ biến đời sống gia đình thành địa ngục. Cô Ngọc Minh cũng lờ mờ cảm
thấy cách sống của cô trái ngược với anh nê kìm bớt các sở thích riêng. Nhưng
ngày một, ngày hai, các sở thích đó lại trồi lên như cây kim nhọn giấu dưới lần
vải mỏng. Những sở thích xưa nay hoàn toàn ngự trị đời sống của cô. Chúng đòi
cô trả lại quyền hành: Tại sao phải hy sinh rất nhiều thú vui quen thuộc để gìn
giữ một người đàn ông trong khi cô có thể có nhièu người đàn ông khác?... Những
buổi tiệc tùng xưa kia mới thật sự đem lại nguồn sinh lực và khả năng hoạt động
cho cô. Hàng chục người đàn ông thuộc các nghề nghiệp khác nhau cùng xúm xít
quanh mâm rượu. Ở đó, cô là bà chúa duy nhất của họ. Cô rót rượu, thứ lửa nóng
khiên cho bất kf anh đàn ông nào cũng đinh ninh tin rằng mình là bậc quân tử hoặc
đấng hào kiệt trong cõi đời. Họ ca ngợi trí óc sắc sảo của cô, họ tán tụng những
ý tưởng tân kỳ của cô, so sánh chúng với những ý tưởng cao siêu nhất của thời đại.
Những câu chuyện của họ khiến cô thu nhận được nhiều nguồn thông tin mà chẳng cần
mất thời gian đọc sách hoặc tìm tư liệu. Sống cuộc sống ấy, cô đâu cần dằn mình
xuống, khép bớt các thú vui để lao vào công việc cần mẫn như Nguyên? Không lẽ,
khi anh ngồi đọc trước bàn, cô lại rủ bạn tới uống rượu hoặc tới quán cà phê
nghe nhạc?... Không không... có không có cái thú nghe nhạc trong phòng riêng.
Cô muốn nghe nhạc ở các công viên hoặc các tiệm quán đông người. Ngay cả những
phút cần yên tĩnh nhất cô cũng thích ném nó vào những khu vực náo động nhất của
đời sống. Trong huyết mạch của cô, có một dòng máu cuồng nhiệt chảy, đòi hỏi sự
náo loạn căng thẳng của âm thanh, màu sắc với ánh sáng... Nhưng trong tim anh,
lại là dòng máu khác...
- Tôi không thể trả lời anh cụ thể điều nào đó trong cuộc sống
gia đình. Nhưng tôi có thể nói với anh những nguyên lý chung: con người vĩ đại
khi họ đặt ra những nguyên tắc, nhưng họ còn vĩ đại hơn khi phá bỏ chính những
nguyên tắc đó. Cũng giống như những kẻ đi đường, trong hành trình tư duy. Cột mốc
số chín mươi chín là lý tưởng khi họ đang ở cây số chín mươi tám, nhưng nó cũng
chính là điều cần phế bỏ khi muốn đi đến cây số thứ một trăm. Nhân loại được đẩy
lên phía trước chính nhờ những khát vọng không ngừng dập xoá hiện tại và xây cất
lâu đài tương lai. Ở đây, tôi không nhắc tới chủ nghĩa phủ định sạch trơn mà
chúng ta đã biết từ khi ngồi trên ghế nhà trường. Ấy là một lỗi lầm của thời
thơ dại.
"Mình lâm trận rồi đây" – Ông nghĩ. Bà Hoa nhìn chằm
chằm vào mặt chồng và đoán được sự sợ hãi của ông. Bà kêu lên:
Chưa bước vào, cô đã cất tiếng hỏi giễu cợt. Nguyên lẳng lặng
bỏ chiếc bánh mì ăn dở xuống bàn:
Trong giọng nói buồn của anh, ản giấu vẻ nghiêm trang thâm trầm
và sâu xa đến nỗi cô không thể đùa cợt được. Cô rụt tay về, ngồi xuống ghế:
- Không người đàn ông nào có lòng tự trọng lại coi chuyện đó
là bình thường cả.
- Những ý tưởng của anh – Cô đáp lại - Trước đây em ngỡ rằng
mọi người đều sắm vai đạo đức giả. Thật sự họ cũng muốn giải phóng khỏi mọi
trói buộc và các ước lệ xã hội. Thật sự họ cũng muốn thoả mãn những thèm khát
giấu kién sau tấm bình phong mô phạm. Từ giờ trở đi, có lẽ em trừ anh khỏi số
người ấy
Nguyên gập thư lại, bỏ vào túi áo. Anh kiểm tra bài vở lần nữa,
trước khi đem xuống nhà in. Sau đó, anh đạp xe tới nhà Trọng. Đồng hồ chỉ chín
giờ mười lăm phút. Trời nắng nhưng se lạnh, từng đám lá vàng xô dạt theo gợn
gió. Những vẩy mây tê tê bạc trắng trên trời khiến người ta dễ nhớ tới mùa thu.
Ngày thường, Nguyên là người chăm chỉ và cần mẫn với mọi công việc. Theo lẽ đó,
với sự giao phó chí tình như lá thư tổng biên tập đã gửi, hẳn anh phải thực hiện
nhanh chóng. Nhưng hôm ấy, Nguyên bỗng thấy dửng dưng; anhd dạp xe chậm rãi dọc
theo phố, ngắm những gương mặt ơ hờ và quen thuộc của đô thị mùa đông. Những
cơn giá lạnh bạo liệt đã qua, đã huy động toàn bộ sức chống đỡ của con người,
và giờ đây, trong một buổi sớm êm ả thế này, người ta chợt cảm thấy trống vắng,
mệt mỏi. Có lẽ, tiếng lá xào xạc kia và những con chim đơn lẻ bay qua khung trời
thành phố làm ta nhớ tới tuổi thơ, nhớ tới hơi thở ấm nồng của những khát vọng,
nhớ gương mặt nào đó khơi gợi những niềm vui sướng ban đầu... Có ai vừa cất tiếng
hớt hải gọi anh:
Vẻ khoáng đạt của Nguyên làm cho bữa cơm bớt căng thẳng. Hai
người đàn ông kia cạn chén rượu tiếp tục rót chén thứ hai. Nguyên nhìn thứ nước
màu hồng đựng trong cốc, nghĩ: “Lần thứ nhất ta đã say tại câu lạc bộ nhà báo.
Lần thứ hai chính tại đây chăng?... Lần thứ nhất ngã vào giường cô Ngọc Minh,
còn lần này sẽ ngã vào cạm bẫy nào?...” Nguyên tự mỉm cười với những ý tưởng
chua chát về giễu cợt đó. Hai má anh chàng Trọng béo đã đỏ ửng lên, cùng với
chóp mũi bóng nhẫy. Nguyên nhìn đồng hồ: Mười giờ bốn mươi lăm phút. Chắc chắn
phải mười một giờ rưỡi câu chuyện mới bắt đầu…
- Sự thực là anh Hoà đang rất khó khăn. Bên viện kiểm sát và
toà án nhìn nhận sự việc này rất nghiêm khắc. Nhưng, cơ quan của anh Hoà đã đạt
được nhiều thành tích đáng kể trong các chiến dịch vận tải từ thời chiến tới thời
bình... Thủ trưởng muốn cậu viết giúp một bài báo cho cơ quan bên ấy và đăng kịp
thời. Điều đó sẽ có lợi cho ngành vận tải nói chung, nhưng quan trọng hơn cả là
nó sẽ giúp anh Hoà thêm một điểm trong trận đấu.
Trọng không đáp, anh chàng lầm lũi mặc áo, lầm lũi bước theo
Nguyên ra hành lang. Hai người dắt xe đạp từ sân ra, chào Lâm lần nữa. Người
đàn ông mặc áo trắng vẫn ngồi trên mép giường nhìn theo họ. Gương mặt anh ta xỉn
như hòn than trên nền sơmi trắng. Cầm đứng bên cạnh Lâm. Khi họ ra tới cửa, chị
ta cúi xuống thì thầm gì dó với người anh trai, bộ như an ủi. Không một chi tiết
nào lọt qua mắt Nguyên, nhưng anh không bực, cũng không tò mò. Hai người lặng lẽ
đạp xe qua các phố, tiện phố nào rẽ sang phố ấy, không cần biết tới đâu. Chừng
non một giờ sau, Nguyên bảo:
Nguyên đứng lặng, không đáp. Và Trọng, sau cơn hăng hái đã gỡ
cặp kính xuống loay hoay lau. Anh chàng hộ pháp nguội cơn bất bình, bắt đầu ân
hận vì từ xưa tới nay, vốn lười nhác và đuểnh đoảng, anh luôn luôn vấp phải những
lỗi lầm trong công việc, và lần nào cũng vậy, Nguyên đã đỡ cho anh… Lau kính
xong, Trọng đeo lên, ấp úng tìm lời để xoa xuốt bạn. Nhưng anh chưa kịp nói,
Nguyên đã cất lời, vơi smột giọng khẽ khàng, nhưng lạnh lẽo:
- Tôi và Kim Anh đều yêu mến Linh. Đám giáo viên trẻ trong
trường càng tin cậy cô ấy hơn. Nhưng ngoài tình, còn có lý. Chúng ta phải thận
trọng. Nếu như trước đây, Kim Anh không đề xuất việc đưa Linh xuống thư viện
trường, một vài tuần sau chính tôi sẽ nói với Kim Anh việc dó. Chúng ta không sống
trong một thế giới riêng...
Mười giờ kém mười một phút. Trung vẫn chưa tới. Cậu bé lúc
nãy đã quay lại, đi ngang qua tiệm càphê Nguyên ngồi, hát say mê như chỉ có một
mình giữa thế gian:
Chàng trai nói, Nguyên nhìn theo anh mắt Trung, thấy một thiếu
phụ trẻ, rất trẻ, nét giống Trung nhưng ôn hoà hơn, mập mạp hơn. Nước da anh
trai xanh xao, còn gương mặt cô em lại đỏ hồng như đánh phấn:
- Chị Hoan vừa xây xong một căn nhà hai tầng đẹp lắm, bà tới
thăm chưa?
Người đàn bà không trả lời, gương mặt vừa nhợt nhạt đã xám lại
như tro. Đôi mắt hoang vắng tựa một ngôi nhà sụt mái. Trung tiếp:
- Cơm sang đấy chứ: Giò lụa này, giá xào thịt bò này, dưa kiệu
này… Cậu em rể tôi đi nước ngoài luôn luôn, lại có thêm nghề phụ. Còn chúng ta,
chắc chắc không mơ tưởng thường xuyên tới một bữa cơm như hôm nay… Trinh, cô xới
cơm cho anh Nguyên trước đi.
Người đàn ông nhìn cặp môi đỏ như tô son của đứa con gái. Cả
cặp môi tròn đầy nó cũng giống mẹ. Nhưng con bé đã khôn ngoan hơn mẹ nhiều lần.
Nó đã biết thích ứng với đời sống ngay từ thuở thơ ấu. Nguyên không còn biết
anh nên vui hay nên buồn vì điều ấy. Anh nhìn con và thấy sau gương mặt nó là
gương mặt của Linh, thơ ngây hơn và khờ dại hơn. Một tín đồ cuồng nhiệt. Con
người chỉ có thể trưởng thành khi xoá bỏ đi bản chất tín đồ ở trong lòng mình.
Căn phòng thảm hại này, đứa con trên chiếc giường cá nhân ọp ẹp, cái xoong nhỏ
xíu đặt trên chiếc bếp dầu rẻ tiền kia, cảnh chia lìa của gia đình họ... Anh
không còn giận mà bỗng thương Linh như thương một đứa con gái nhỏ khác của
mình, một phần hoá thân của chính anh trong những ngày trai trẻ, ngọn lửa
nguyên thuỷ của niềm tin xưa cũ, ngọn gió phiêu diêu thổi qua vòm trời của các
giảng đường... Phòng làm việc của tổng biên tập không rộng lắm nhưng cô thư kí
khéo trang trí nên thoáng và tao nhã. Một bàn lớn, bóng lộn với chiếc ghế cao
chân bọc da êm ái. Hai chiếc ghế mây kê đối diện dành cho khách trắng tinh. Một
tủ nhỏ đựng tài liệu trên đặt bình hoa bằng thuỷ tinh mờ. Một hàn thử biểu có
quả táo mạ vàng gắn bên trên treo vào cánh tủ. Và, duy nhất, một bức tranh thuỷ
mạc trên tường.
Nguyên gật đầu. Lòng anh tràn ngập nỗi buồn: Ông ta cứ vòng
vo mãi. Bao giờ thì câu chuyện chính bắt đầu đây?... Anh nhìn đôi tay mở màng của
tổng biên tập, những nếp nhăn rung rung trên đôi mí mắt đã bắt đầu sệ mỡ. Dung
nhan của sự viên mãn và tuổi già, cái lãnh địa mà lòng quả cảm và ý chí tồn tại
độc lập của từng cá nhân bị vùi lấp dưới tầng dày của tháng năm mệt mỏi. Bóng
chiều âm hiểm lướt qua vườn cây thời gian…
- Tôi cũng hiểu rằng con người cần phải có tình cảm. Việc anh
thương nhớ quá khứ của anh và hắn là chuyện bình thường, nhưng việc anh gỡ án
tù cho hắn vì tình thương ấy là chuyện bất thường nếu không muốn nói rằng phản
cách mạng. Chính nhờ lòng thương của các anh mà hắn tiếp tục gây tội ác với mười
bảy người con gái nữa tiếp theo đứa bé chín tuổi kia. Nếu lập đẳng thức, người
ta có thể đặt dấu bằng giữa tình thương của các anh với hắn và tội ác của các
anh với mười tám nhân mạng kia… Không, đó không phải là tình thương thực sự. Đó
chính thực là biểu hiện của lòng vị kỉ, lối ve vuốt lòng tự ái của bản thân một
cách màu mè, một cách tự tán tụng quyền uy cá nhân dưới chiêu thức lòng nhân
nghĩa, thói tàn bạo và coi khinh quần chúng được bọc nhung lụa, được trát phấn
tô son…
Con bé đưa cặp mắt đen hạt nhãn liếc qua Trần Phương, nhoẻn
cười rồi quay lưng chạy vào sân. Ông già thường trực nói với theo:
Nguyên gỡ tay con, những mũi gai vô hình cào xé tìm gan. Trước
đây, cũng trên chiếc giường này, đứa con nằm giữa cặp vợ chồng trẻ. Nó vừa tận
hưởng trọn vẹn sự chiều chuộng của hai người, vừa ban phát niềm vui cho họ. Khi
tiếng cười của nó cất lên có hai giọng cười khác hoà điệu. Mỗi cử chỉ ngộ
nghĩnh của nó, có hai cặp mắt rõi nhìn. Giờ đây, nó luôn luôn chịu đựng cảnh sống
thiếu hụt, què quặt trong tình cảm. Giờ đây… giờ đây…Nguyên không ngủ được, anh
bật đèn ngồi vào bàn đọc sách. Nhưng cách con chữ vô hồn giống nư những dấu hiệu
tối tăm, không ánh sáng, nhảy nhót trước mắt anh. Khi Nguyên gấp sách, anhlại
thấy Linh đi lại trong phòng. Cốc chén kêu lanh canh dưới tay cô, những viên đá
hoa bóng lộn in dáng hình cô, các tấm cửa kính và không gian rung lên trong những
chuỗi cười lanh lảnh vô tư lự... Và cô quay lại nhìn anh, đôi mắt nâu lộng lẫy
đọng đầy ánh sáng của bầu trời… Linh có đẹp đến thế hay không. Nhiều lần Nguyên
tự hỏi. Anh đã gặp ngàn vạn người con gái và trong số đó đâu có ít người xinh đẹp.
Những diễn viên lộng lẫy diêm dúa, những phụ nữ làm công tác nghiên cứu khoa học
nhạy cảm và thông minh tới mức ngạc nhiên, những thiếu nữ lao động mạnh khoẻ hồn
nhiên như trái chín… Những vẻ đẹp khác biệt nhau, anh đã từng nhận biết. Nhưng
anh vẫn chỉ yêu cô. Phải chăng dòng máu chảy trong anh là dòng máu của một tín
đồ trung thành với tôn giáo? Phải chăng, trong đáy sâu tâm hồn anh có một tên
nô lệ bị trói chặt vào cây cột đá vĩnh cửu của nếp cảm xúc và niềm ngưỡng vọng
hình thành từ buổi ban đầu?... Ngần ấy sự dò tìm không đủ cho anh quên được
Linh và gia nhập vào một tình yêu khác? Từ ngày rời bỏ căn phòng của cô Ngọc
Minh trở về, tình yêu cũ sống dậy với sức mạnh gấp trăm lần. Cuộc chung đụng ngắn
ngủi kia giống như một lầ mạo hiểm trên mặt biển làm cho đứa con vùng đồng bằng
bám chặt hơn vào mảnh đất liền. Anh đã không nguôi nhớ Linh, mong mỏi ngày cô
trở lại với mình… Cho tới buổi chiều Kim Anh đưa bé Hương Ly về và kể cho anh
nghe mọi chuyện…
Trần Phương đưa mắt nhìn quanh. Các nhạc sĩ khác đã dắt xe khỏi
nhà chứa, hối hả đạp ra đường. Chiếc Moscovic trắng lướt qua sân. Không có ai
chứng kiến cuộc gặp gỡ không mấy vui vẻ của ông. Chồng Phương Linh đang nhìn
ông chờ đợi. Với gương mặt lạnh lùng và điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, người
đàn ông đó chứng tỏ rằng anh có thể đợi ông cả một thế kỷ ngay trong gian nhà
xhứa xe này và sẽ buộc ông phải đối thoại. Trong thâm tâm, Trần Phương buông tiếng
tặc lưỡi: “Thôi được, dù sao cũng chẳng ai biết đến chuyện này… May mắn là cuộc
họp quá dài và thời tiết tồi tệ đến mức không ai còn muốn nhìn ngó đi đâu ngoài
mong muốn về nhà thật nhanh…”
- Vâng, vâng, tôi cũng nghĩ thế… Trần Phương hấp tấp đáp: -
xưa nay, tôi chỉ nghe tên mà chưa biết mặt anh. Có lẽ lỗi lầm chính là ở đây…
- Con người, khi ta đạp xuống, nó sẽ trở nên độc ác và tồi tệ
hơn chính bản thân nó. Nhưng khi ta nâng lên, nó sẽ tốt đẹp hơn bởi phần thiện
được nảy sinh. Tôi muốn dìu Linh lên miệng hố của thất vọng. Tôi muốn tình yêu
của tôi sẽ nâng đỡ…
Nguyên không trả lời vội. Anh móc bao thuốc. Những ngón tay gầy
của anh run run. Người đàn bà quơ tay bám lấy mép bàn. Cô đã nhìn thấy những
món tóc bạc ở hai bên thái dương của anh. Cô đã nhìn thấy những nếp nhăn mới hiện
trên vầng trán và hai gò má… Có tiếng kêu nào đó trong quá vãng vừa bật lên,
lay động từng ngõ ngáhc thầm kín nhất tỏng tâm hồn cô, rung chuyển từng giọt
máu trong huyết mạch của cô:… “Đưa tay đây anh băng cho nào. Tại sao em cứ luôn
luôn vội vã thế?... Đừng có đọc những quyển sách nhảm nhí ấy, cô bé ơi, nó sẽ
tiêu phí của em khá nhiều thời gian và làm cho đầu óc em bốc lửa”… Một bàn tay
dịu dàng ấm nóng đặt trên lưng. Bóng mát của giảng đường, những lối mòn dãi đầy
ánh trăng quanh khu học xá… Tình yêu cảu cô, niềm say mê tuổi xuân cộng với một
chút tình mẫu tử và huynh đệ. Cánh đồng thu bình yên vàng óng và những nếp núi
màu lam phơi dưới ánh trời… Bóng dáng hạnh phúc đã phai tàn hiện ra phía sau những
ngón tay thân thuộc… Linh bỗng mờ mắt đi vì những ảnh hình cũ chao đảo trong
cô, pha trộn vào nhau, chồng chéo lên nhau với tốc độ chóng mặt của lực ly tâm.
Chúng như một cơn dông gào rú lên trong cơn hoang mang, thảng thốt, giữa những
ngờ vực và sự đổ vỡ, những hối tiếc và âu lo… Tại sao? Tại sao?... Giữa muôn
ngàn mảnh vụn của tan nát, chợt hiện lên bầu trời thu xanh thẳm, một làn mây nhẹ
và xốp như khói giăng qua bầu trời, hàng xây xao xuyến ven đường, nơi họ dừng lại,
nhìn vào mắt nhau say sưa tới vô cùng vô tạn, thu gọn cả thế gian vào trong
giây phút thần thánh ấy...
Linh bật trả lời ngay tức khắc, giọng nóng nảy cục cằn. Cô
không nhìn vào mặt anh vì hiểu rằng anh đã thông tỏ mọi chuyện và thương xót
cô. Rằng dưới ánh mắt anh, cô là một người đàn bà nhẹ dạ, khờ khạo và tăm tối.
Rằng tình cảnh nhục nhã ấy dày vò cô như những cực hình... Nguyên biết rằng anh
đã chạm vào nỗi đau của vợ. Nỗi đau ấy như vết thương chưa kịp kín miệng, như
con chó dữ nằm phục trong bóng tối, chỉ cần một tiếng động mơ hồ cũng khiến nó
chồm lên: mình luôn luôn đi sai nước cờ vì cái tính thật thà đoảng... Anh nghĩ
và âm thầm rít thuốc cho tới khi hết. Rồi anh nói:
- Anh đừng nói như vậy. Đừng dùng lỗi lầm của một kẻ khác để
bào chữa cho lỗi lầm của mình. Trần Phương tồi tệ với cá nhân em, nhưng ông ấy
trung thành với lý tưởng. Còn anh, anh đã quay lưng lại với những gì chúng ta
tôn trọng, những nguyên tắc chung cho lẽ sống của mọi người.
Anh nói bình tĩnh nhưng rạch ròi. Và không đợi câu trả lời,
anh vào buồng đánh thức bé Hương Ly. Linh sững sờ nhìn chồng: Thế là hết, không
còn hy vọng vãn hồi. Nguyên biết Linh yêu con, nếu còn thương yêu và nhẫn nhịn
cô, anh sẽ để nó ở lại. Lâu nay, cô đã quen với sự chiều chuộng và vị tha ấy.
Giờ đây, cô hiểu rằng anh cũng có khả năng dứt bỏ cô như bất cứ người đàn ông
nào khác trên đời có thể dứt bỏ nhanh chóng người đàn bà đã từng chung sống. Sợ
hãi nuối tiếc, âu lo, khắc khoải… ngần ấy thứ cảm giác xáo trộn tâm lý người
đàn bà. Trái tim cô như con tàu sắp dấn vào cuộc hành trình trên biển thẳm mù
sương…
Ông thầm nhủ. Nhưng nỗi run rẩy từ ký ức vừa thức tỉnh mỗi
lúc rõ rệt hơn. Gợn mây nơi chân trời mỏng manh dần dần dồn tụ lại và biến
thành đám mây dông. Trong nó, chập chờn, chồng chất không biết bao nhiêu hình ảnh,
các gương mặt, các sự kiện, các thăng trầm của cuộc đời vụt dựng lên, soi vào
nhau, tựa trò chơi của quỷ thần. Giữa đám ảnh tưởng dày đặc ấy, hiện lên một
khuôn mặt thiểu não, hai má chảy xệ vì bệnh tật và mái tóc bạc như tàn tro. Cái
đầu ấy nhìn ông với đôi mắt buồn thảm, mờ đục. Bên dưới nó là mặt biển tím lênh
láng ánh tà dương.
Ông nhìn đôi mắt nảy lửa của cô, nói nhẹ nhàng: “Em tha thứ cho anh nhé, chưa có mọt phút rảnh nào để mang quà tới cho em”. Linh không đáp, cô vẫn nhìn ông trừng trừng như để đo đếm thêm một lần con người cô đã từng coi là mặt trời của cả thế gian. Trần Phương từng trải, ông hiểu rằng hiểm nguy đang chập chờn đâu đó quanh mình. Hạ thấp đôi mi dày xuống. Ông nói như nài nỉ:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Hoàng Đăng Khoa viết để truy vấn nhân tính
Hoàng Đăng Khoa viết để truy vấn nhân tính Hoàng Đăng Khoa từng xuất hiện trên văn đàn với danh xưng nhà thơ, trình làng bằng tập thơ Kiếp...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét