Thứ Hai, 25 tháng 5, 2026
Hồn quê biết bao giờ vơi cạn
Ai chẳng có một quê hương để nhớ thương, để tìm về nguồn cội. Mỗi người trong cuộc đời này đều mang trong trái tim mình hình bóng quê nhà, nơi tuổi thơ một thời ấp yêu kỷ niệm. “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở/ Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”. Nhà thơ Chế Lan Viên đã từng viết về làng quê như thế, đó là nơi sinh ra và lớn lên của mỗi đời người gắn bó với bao kí ức hoài niệm, là một thứ vô hình vô dạng nhưng lại in sâu trong mỗi tâm hồn của chúng ta. Có phải từ cội rễ ấy mà hình ảnh cái làng quê nghèo thân thuộc vẫn luôn tồn tại và tỏa sáng trong trái tim của người con xa xứ – nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Áo mơ phai 00000000
Áo mơ phai Chương một Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng Đây mùa thu tới, mùa thu tới Với áo mơ phai dệt lá ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét