Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

Tỉnh giấc ngô đồng

Tỉnh giấc ngô đồng
Giấc mộng hoàng kim: Ôi, đã xa!
Mà sao vương vấn mãi trong ta...?
Trong mơ lẫn lộn ta, người ấy ,
Huyễn mộng niềm đau nuối tiếc hoài !!
Ngô đồng thôi đã không còn nữa,
Hương xưa phảng phất vẫn đâu đây ?!
Ẩn hiện trong mơ người tìm đến,
Tâm sự, khóc tình theo gió mây !!
Tỉnh giấc bên thềm rêu phong cũ,
Đâu nào áo gấm gót hài xưa ?!
Chỉ sót trong tay màu hoa tím...
Tiếng người thúc giục " Đã về chưa ?"
NM
Xòe tay hứng giấc ngô đồng
Mẹ kết thúc cuộc nói chuyện duy nhất giữa hai mẹ con về chuyện ly hôn của mình. Tĩnh nhận ra, cuộc nói chuyện giữa những người trưởng thành thường rất khó khăn.
Con người sinh ra vốn bất toàn và để làm những điều lầm lỗi. Nó đẹp vì nó bất toàn. Nó đáng yêu vì nó luôn luôn lầm lỗi. Vậy thì cứ yêu mà đừng tuyệt vọng.
(Trịnh Công Sơn)
Đêm thanh vắng. Đêm quả thật quá thanh vắng. Cái thanh vắng của một đêm trăng càng dễ khuấy động tâm tư.
Trăng phủ trên tán cây ngô đồng đang mùa trổ hoa. Hoa từng mảng như mây, ánh trăng bám những mảng hoa mây khiến cảnh u u tịch tịch thêm thanh thanh nhã nhã, khó có thể tả bằng lời.
Mỹ nhân ngồi dưới cây ngô đồng, trước mặt là cây đàn tranh. Mỹ nhân lướt đôi tay ngọc trên dây nhưng không gảy không nhấn. Gió qua. Mảng mây hoa rùng mình, những cánh hoa tím phớt dát trăng tả tơi rơi xuống phủ một khoảng sân. Mỹ nhân không ngẩng lên, chỉ cúi đầu nhìn xác hoa mà lẩm bẩm: “Lắc rắc rơi/ Lắc rắc rơi/ Tàn mùa hoa rồi/ Tịch mịch tình tôi”.
Giữa đại nội nguy nga, tầng tầng lớp lớp cung phi mỹ nữ, mỹ nhân chịu cảnh cô tịch như nàng không hiếm, mỹ nhân ôm mộng hóa phượng hoàng đậu nhánh ngô đồng như nàng càng không hiếm. Nhưng nàng, nếu so với cây ngô đồng – loài cây được xem là vương giả chi hoa - nơi góc sân kia, thật đáng thương là không đủ phẩm hạnh.
Nàng chỉ là cung nhân ôm mộng được khâm điểm - một giấc mộng bất toàn. Nàng biết, dù có đánh đến mười ngón tay chảy máu, người mà nàng mong cũng chẳng nghe thấy được một lần.
Một ngày giữa tháng hai, Tĩnh quyết định đến Huế sau khi đọc được thông tin về tour du lịch ngắm hoa ngô đồng – loại hoa được mệnh danh là vương giả chi hoa - trong thành nội. Không hiểu sao, vừa nhìn thấy hình ảnh cây ngô đồng đầy hoa mà trang web du lịch đó đăng tải, Tĩnh bị quyến rũ, bất tri bất giác, Tĩnh nhấp chuột đăng ký. Ngày Tĩnh khởi hành chính là ngày anh kết hôn.
Khi Tĩnh và Thái – anh bạn thân - ngồi uống café trong quán nhỏ, Thái có vẻ bất ngờ khi Tĩnh đẩy cho Thái thiệp cưới của anh.
- Gửi dùm mình, hôm đó mình bận đi Huế! – Tĩnh nói.
Thái hết nhìn phong bì rồi nhìn Tĩnh, vẻ ái ngại:
- Ừa, đi cho khuây khỏa!
Tĩnh cười, nụ cười chẳng vướng chút u uất nào:
- Không phải vì buồn mới đi đâu! Mình không yêu ảnh tới mức đó!
- Vậy sao Tĩnh lại…
Đôi mắt Tĩnh lặng lặng, giọng nói cũng theo mắt mà lặng lặng:
- Ảnh nói, trái tim mình… chỉ biết thực hiện đúng một chức năng, đó là luân chuyển máu.
Thái kêu khẽ:
- Tĩnh!
- Ảnh nói mình không biết yêu! – Tĩnh bình thản.
- Tĩnh – Thái lại kêu lên.
- Chỉ cần ở bên nhau, người này không đẩy người kia vào cảm giác phải chịu đựng là được. Nhất thiết phải yêu sao?
Chất giọng đều đều của Tĩnh khiến Thái thấy bất an. Thái hiểu vì sao Tĩnh nói câu đó, Thái hiểu vì sao Tĩnh cảm thấy tình yêu không cần thiết phải có giữa một người đàn ông và đàn bà khi sống chung với nhau.
- Tĩnh – Thái gọi – Có đôi lúc nên để các giác quan làm thế việc của nhau, Tĩnh!
- Chẳng phải mắt sinh ra để nhìn, tai để nghe, não để nhận biết sao? – Tĩnh cười.
- Người ta chỉ cười khi vui đúng không? Vậy sao cậu lại cười khi buồn? – Thái nhìn Tĩnh chằm chằm rồi dịu giọng – Đừng lý trí quá, Tĩnh!
Tĩnh chỉ im lặng.
Mới lên mười, từ làng nhỏ miền Nam, nàng nhập cung hầu hạ một vị cửu giai tài nhân. Chủ nhân của nàng có một đôi mắt rất buồn. Nỗi buồn đó lây sang cả nàng. Mỗi sáng mỗi chiều, nàng đều đi lấy nước cho vị cửu giai tài nhân kia tưới cho cây ngô đồng. Có lẽ, chỉ có những lần tưới nước cho cây, nàng mới thấy đôi mắt của chủ nhân vui lên đôi chút. Chủ nhân nàng nói, bà đợi một ngày chim phượng đến đậu nhánh ngô đồng, đợi ngày được vua khâm điểm. Cuộc đời của bà chỉ có một nỗi mong đợi đó mà thôi.
Lúc đó, nàng đã ngây ngô hỏi, đợi đến bao giờ? Nếu ơn trên mưa móc xuống theo cấp bậc thì phải qua nhất giai phi, nhị giai phi, tam giai tân, tứ giai tân, ngũ giai tiếp dư, lục giai tiếp dư, thất giai quý nhân, bát giai mỹ nhân mới tới cửu giai tài nhân như bà thì đợi tới bao giờ?
Nàng nhớ rõ vệt sáng lấp lánh trong mắt vị cửu giai tài nhân đó, bà bảo, nàng không hiểu, vì nàng còn bé quá, chưa thấu được chữ tình. Bà vì tình mà đợi chứ không phải vì danh mà cầu.
Nhưng bà chưa từng gặp ngài, nàng vẫn không phục.
Nhưng ngài là người duy nhất ta hướng đến, bà mỉm cười.
Khi nàng hầu quạt bà, bà nói gì đó về bảy nỗi khổ của đời người: sinh – khổ, lão – khổ, bệnh – khổ, tử - khổ, oán hận – khổ, yêu – biệt ly – khổ, cầu không được – khổ. Rồi bà nói, đời người giống như nằm trên hàng ngàn hàng vạn mũi dao, mỗi lần cựa không thể tránh khỏi bị thương tổn, nhưng mà nếu vì sợ hãi mà nằm im, chẳng phải là cuộc đời hóa vô nghĩa hay sao. Rốt cuộc, lời bà nói khi đó, nàng không hiểu, vì quả là nàng còn quá bé.
Ngày qua ngày, mùa qua mùa. Ngô đồng bao lần rụng lá. Những chiếc lá hình giọt lệ rụng đầy một góc cung viện. Người mà vị cửu giai tài nhân đợi, ngay cả dấu hài cũng chẳng thấy đâu.
Nụ cười mỉm của bà không còn. Cái vệt sáng trong mắt cũng dần lịm tắt.
Ngô đồng đã không còn lá để rụng. Ngày toàn thân cây trổ đầy hoa, nụ cười mỉm và vệt sáng trong đôi mắt của vị cửu giai tài nhân kia hoàn toàn không còn tồn tại trên cõi đời.
Lúc đó, nàng cũng đã trở thành mỹ nữ. Trong lần đó, số phận run rủi nàng nhìn thấy vị hoàng tử đó đứng ngắm cây ngô đồng nở hoa trước cung viện. Nhưng trong mắt chàng chỉ có hoa, không có nàng.
Nàng biết, như vị cửu giai tài nhân kia, nàng đang ôm giấc hoang đường. Địa vị của nàng, đừng nói gì là cửu giai, so với tài nhân vị nhập giai còn kém hơn mấy bậc.
Nàng rõ, nàng đang ôm giấc hoang đường, nhưng bắt bản thân phải từ bỏ thì không thể. Vì thế, nàng vẫn mỗi sáng, mỗi chiều tưới nước chăm cây.
Tĩnh thong thả hướng về một cung viện trong đại nội, cô vừa nhìn thấy một tán cây ngô đồng đầy hoa nhô lên cạnh mái viện. Tĩnh nhìn quanh, không thấy gương mặt quen nào trong đoàn cùng đi tour. Tĩnh chặc lưỡi, cũng chẳng sao, cô có lưu lại số điện thoại của anh chàng hướng dẫn viên lắm lời.
Điện thoại của Tĩnh báo có tin nhắn. Là của mẹ. Bà sợ cô vì đám cưới của anh mà nghĩ quẩn. “Mẹ yên tâm, con sẽ sống khác mẹ”, Tĩnh nhắn rồi gởi đi. Mẹ cô cũng không nhắn thêm tin nào nữa sau đó. Tĩnh đã ba mươi, cái tuổi đã trải qua không nhiều nhưng cũng chẳng ít những nỗi đau, vì thế… cô sợ làm bản thân mình đau đớn. Cô khác với bà. Vì nếu là bà, cô đã nhanh chóng kết thúc cuộc sống ngày ngày dùng nước mắt rửa mặt đó.
Ba cô ngoại tình. Sau ba mươi năm sống chung, ông bảo, ông không còn chút cảm giác gì với mẹ cô nữa. Ông bảo hãy giải thoát cho nhau. Tĩnh nghe ông nói thế, chỉ cảm thấy ngạc nhiên, hóa ra, ba mươi năm qua, nụ cười, niềm vui của ông với mẹ cô, với cô chỉ là thể hiện của sự chịu đựng.
- Chia tay đi! – Tĩnh nói với mẹ.
- Mẹ không thể!
- Tại sao? Không còn tình yêu nữa mà!
- Chỉ cần mẹ còn là còn!
- Sao mẹ cố chấp vậy? – Tĩnh bắt đầu thấy khó chịu.
- Tĩnh – mẹ gọi cô bằng chất giọng ẩm ướt – chỉ cần con còn yêu thì con còn cố chấp.
- Nhưng ba muốn bỏ mẹ!
- Mẹ biết!
Mẹ kết thúc cuộc nói chuyện duy nhất giữa hai mẹ con về chuyện ly hôn của mình. Tĩnh nhận ra, cuộc nói chuyện giữa những người trưởng thành thường rất khó khăn. Bởi vì, mẹ cô không thể khiến cô gật đầu vâng dạ như ngày còn nhỏ, cô cũng không thể xác nhận những gì mẹ nói là đúng như khi còn là trẻ con.
Mải suy nghĩ, Tĩnh đã đứng trước cây ngô đồng của cung viện đó từ bao giờ.
Tĩnh ngước nhìn, hoa đẹp quá. Toàn thân cây phủ sắc tím hồng. Một cơn gió nhẹ thổi làm thành một cơn mưa cánh hoa mĩ lệ. Bất giác, Tĩnh xòe tay hứng. Một cánh hoa tím phớt hồng nhẹ đậu trên tay cô. Tĩnh từng đọc qua chuyện Phục Hy chế tác Dao Cầm từ cây ngô đồng. Đoạn ngọn thì tiếng đàn quá trong, đoạn gốc thì tiếng quá đục, chỉ có đoạn giữa tiếng mới vừa trong vừa đục, tiếng  đàn hay đến mức hổ nghe nín kêu, vượn nghe nín hót… Tĩnh chạm vào thân cây, cảm nhận sự thô ráp dưới những đầu ngón tay và không khỏi phì cười. Cũng may đời xưa có những chuyện huyễn huyễn mộng mộng nên cuộc sống đời nay, khi nghe lại cũng đỡ khô khô khốc khốc.
Chợt, Tĩnh nghe một âm thanh dìu dặt của nhạc khí phát ra từ bên trong cung viện, sau đó là tiếng hát ngân nga khe khẽ: “Lắc rắc rơi/ Lắc rắc rơi/ Tàn mua hoa rồi/ Tịch mịch tình tôi”.
Tĩnh thấy lạ, lần bước vào cung viện.
Sáng nay nàng chải đầu, từ trong gương phát hiện ra tóc mình đã điểm bạc. Nàng không kìm nổi tiếng thở dài. Chờ đợi thật biết cách dày vò con người.
Có lần, nàng đã định thôi, dù gì chủ nhân của nàng đã mất, nàng có xin xuất cung để về sống cuộc đời của nàng cũng chẳng ai đành lòng mà giữ. Nhưng mà, từ bỏ chờ đợi rồi thì nàng sẽ làm gì? Nàng không biết. Chờ đợi có dày vò nàng thật nhưng không chờ đợi thì nàng sẽ héo hon mà chết mất.
Mấy lượt ngô đồng trổ hoa rồi, người vẫn chưa đến. Nàng biết người thích sắc hoa vương giả kia, nhưng nơi cung cấm này, đâu phải chỉ nơi nàng mới có.
Nhìn cây đàn, nàng không kìm được dạo vài tiếng, ngân nga vài câu: “Lắc rắc rơi/ Lắc rắc rơi/ Tàn mùa hoa rồi/ Tịch mịch tình tôi”… Và khi nàng ngẩng lên, đã thấy cô gái đó đứng trước mặt.
- Cô là ai? - Nàng và cô gái đó cùng lên tiếng.
Cô gái đó nhìn nàng, ánh mắt toát lên vẻ lạ lùng:
- Tôi là Tĩnh. Cô ăn mặc lạ quá! Đây là dịch vụ gì? Sao tôi không nghe thấy hướng dẫn viên nói qua?
Nàng nghe không hiểu. Hình như cô gái đó nói nàng ăn mặc lạ lùng, mà nàng cũng thấy cô ta ăn mặc quá đỗi tùy tiện.
- Sao cô tới đây!?
- Tôi thấy cây hoa ngoài kia! – Tĩnh vừa nói vừa trỏ ra ngoài sân.
- Cô thích nó?
Tĩnh gật đầu.
Nàng buột miệng:
- Người đó cũng thích nó!
- Ai? – Tĩnh hỏi rồi nghi hoặc – Người cô yêu sao?
Nàng không trả lời, chỉ mỉm cười.
Hình như cô gái đó hơi ngẩn ra khi thấy nụ cười của nàng:
- Cô cười buồn quá!  
- Cô cũng vậy!
Nàng thấy cô gái đó giật mình. Nàng bước lại gần cô gái đó một bước, chợt ngỡ ngàng vì cô gái đó thật giống với vị cửu giai tài nhân ngày trước của nàng.   
- Cô đang chờ người đó? – Tĩnh hỏi.
- Ừ!
- Khi nào người đó tới?
- Không biết!
- Người đó có biết cô chờ không?
- Không biết!
- Vậy cô còn chờ làm gì? – Tĩnh bắt đầu phát cáu.
- Vì nơi đây bắt tôi chờ. – Cô gái đánh đàn trong cung viện chỉ vào trái tim mình.
Tĩnh bật cười:
- Trái tim bắt cô chờ ư? Ý cô là yêu ư? Buồn cười!
Cô gái đó chỉ nhìn Tĩnh, nụ cười mỉm dường như bất di bất dịch:
- Cô có biết vì sao nụ cười của cô buồn không? Vì cô biết thể hiện tình yêu như vậy là đúng nhưng lại ép mình không thừa nhận.
- Cô nói bừa! – Tĩnh quay mặt, mím môi.
Cô gái đó nhẹ bước dần về phía Tĩnh, đặt bàn tay mình lên ngực Tĩnh, chỗ trái tim cô. Tĩnh giật mình khi thấy nơi tiếp xúc đó lạnh ngắt.
- Nơi này của cô, rỗng quá! – Cô gái đó thu bàn tay lại – Tôi sẽ hối hận vì sự chờ đợi cố chấp của mình nhưng sự hối hận của tôi sẽ ít tàn khốc hơn cô.
Tĩnh cau mày:
- Sao cô biết là tôi sẽ hối hận?
- Vì cô không biết là bản thân mình cần tình yêu!
Tĩnh sững sờ.
Khi cô gái đó rời khỏi, nàng đã đứng lặng thật lâu. Nàng nhớ tới những sợi tóc bạc nhìn thấy sáng nay khi chải đầu. Có lẽ, nàng có đợi thêm mười năm, hai mươi năm hay đến tận cuối đời đi chăng nữa, chắc cũng chẳng thể nhìn thấy người lần thứ hai.
Nhưng mà, nếu nàng làm điều đó, dù chàng không đến nhưng cũng sẽ biết. Dù cái biết đó có thể chỉ diễn ra trong khoảnh khắc rồi chàng quên, nhưng nàng cũng sẽ làm.
Đêm nay sẽ có trăng. Nếu nàng nhen thêm một ngọn lửa, biết đâu, cái cung viện lạnh lẽo này sẽ trở nên ấm áp hơn.
Nàng nở nụ cười, là nụ cười, không phải mỉm cười.
Có ai đó lay vai Tĩnh thật mạnh, khiến Tĩnh giật mình. Vừa thoát khỏi cơn mơ mơ hồ hồ, Tĩnh nhìn thấy gương mặt của anh chàng hướng dẫn viên du lịch. Tĩnh ngơ ngác:
- Sao vậy?
Anh chàng hướng dẫn viên thở phào như vừa trút được gánh nặng:
- Cô đi đâu mà không báo một tiếng làm tôi đi tìm muốn chết! Nếu cô buồn ngủ thì gọi báo tôi rồi về khách sạn ngủ, sao nằm ở đây ngủ?
Tĩnh giật mình, đảo mắt nhìn quanh. Không thấy cây ngô đồng, không thấy cung viện. Tĩnh nhận ra cô đang dựa lưng vào một bức tường đầy rêu. Tĩnh đứng bật dậy, ngó quanh quất:
- Cây ngô đồng… rõ ràng… tôi thấy…
Anh chàng hướng dẫn viên dường như đang cố ép mình nhẫn nại:
- Nếu cô muốn coi cây ngô đồng thì ở ngoài điện Thái Hòa, ở đây làm gì có mà coi!
- Lạ lùng! – Tĩnh lẩm bẩm.
Anh chàng hướng dẫn viên chẹp miệng, chống nạnh nhìn quanh:
- Nghe nói hồi trước, chỗ này cũng có một cây, nhưng bị đốt cháy rồi.
Tĩnh kinh hãi:
- Đốt cháy?
- Ừ! Nghe nói là do một cung nhân đốt! Cô nàng đó vì muốn thu hút sự chú ý của vua nên đã đốt cây ngô đồng với cung viện.
- Vua nào? – Tĩnh có vẻ hấp tấp.
Anh chàng hướng dẫn viên nhún vai:
- Nghe người ta kể vậy thôi, đâu biết có thật không? – Anh chàng hướng dẫn viên nhìn bộ mặt đang ngẩn ra của Tĩnh, vội kết thúc câu chuyện, kéo kéo tay cô – Thôi về! Chạng vạng rồi còn gì!
Tĩnh bị cái kéo của anh chàng mà rời đi. Bất giác, Tĩnh thấy trong lòng bàn tay đang nắm chặt của mình có cái gì đó mềm mại. Cô mở ra. Giữa lòng bàn tay cô, là một cánh hoa mỏng manh màu tím phớt hồng.
Thiên Di
Với Huế, ngô đồng không chỉ là loài cây thơ ca còn được sánh vai cùng 28 loài thân mộc khoác trên cửu đỉnh, biểu trưng cho cỏ cây nước Việt. Loài cây di tích này giờ trở nên hiếm hoi, những cây trồng từ thời vua Minh Mạng không còn nữa.
Trong khuôn viên Đại Nội chỉ còn chưa tới 10 cây. Cây được xem là đẹp nhất hiện nằm ở Tả Vu cao khoảng 18m, đường kính 0,7m. Ngoài ra, chúng còn được trồng rải rác ở các Lăng Minh Mạng, Tự Đức, ở công viên Thương Bạc, Phú Văn Lâu, công viên Tứ Tượng....
Cây ngô đồng cao quý như vậy nên theo Đại Nam Nhất Thống Chí, gần hai trăm năm trước khi cây được đưa về từ Quảng Đông về trồng ở hai bên góc điện Cần Chánh của hoàng thành Huế, vua Minh Mạng lại sai biền binh đem lá lên các núi để tìm khắp; tìm được rồi đem về trồng ở các góc điện. Cầm lá lên núi tìm cây ngô đồng về xuôi, khác nào mang cây ngô đồng trong huyền sử, trong thi ca về trồng trên đất Thần Kinh.
Giữa những tàng cây xanh thắm hai bên dòng Hương, mỗi khi hè chớm xuân tàn, chừng trung tuần tháng 2-3 âm lịch hằng năm, hoa ngô đồng lại nở. Trên thân cây cao, màu hoa xao xuyến tím khi mới nở, đến lúc viên mãn chuyển màu tím sẫm, từng cánh nhỏ như cánh cườm kết thành chùm nhưng không rối cành, và ở bất kỳ góc nhìn nào, hoa ngô đồng cũng tạo ra một nét thiền giữa không gian bởi phong thái dịu dàng thanh tao như một giấc mơ bâng khuâng lơ lửng giữa đất trời. Nhất là khi gió đổi mùa qua Sông Hương, sắc hoa ngô đồng càng hư ảo hơn và có thể đó những mầm tím đã khơi lên một chiều tím loang vỉa hè trong gió heo may về như Trịnh Công Sơn từng hát lên với Huế.
Hình như khi hạ sơn về Huế, từ chỗ khác lạ thành quen ăn vui ở lâu ngày với đất đai với khí hậu núi Ngự Sông Hương nên cây ngô đồng cũng thu nhận và phát triển ra cái tính cách "chướng" của Huế, bởi trong khi ngô đồng ở Trung Quốc hay Nhật Bản trổ hoa vào mùa thu, bắt đầu từ tiết Cốc Vũ thì ngô đồng Huế lại nở vào lúc cuối xuân chuyển hè, bất chấp cái nắng hạ khắc nghiệt miền Trung vốn làm khiếp đảm bao loài hoa khác.
Hoa ngô đồng đẹp là vậy nhưng trong chốn dân gian không phải ai cũng biết đến, thậm chí cả người Huế vẫn hay nhầm ngô đồng với vông đồng hoặc vông nem (cây bã đậu)! Thực ra, giữa hai loài cây ấy rất khác nhau, hoa vông đồng đỏ chói, lá non đem hấp cơm ăn để chữa bệnh mất ngủ còn hoa ngô đồng tím nhỏ nở như buồn vương trên cao, càng nở lá càng rụng nhiều tầng mảnh như vàng rơi, vàng rơi của Bích Khê.
Tiếng rơi mỏng của lá ngô đồng ngoài hiên vắng cũng đã làm rung động nhà vua- thi sĩ Thiệu Trị, nên trên bi lăng vị hoàng đế đã khuất vẫn còn vang tiếng ngô đồng rụng, cùng âm thanh với cúc ngoài đồng ba luống (Ly biên tam kính cúc / Dạ bán nhất thanh ngô).
 Sau cơn bão lớn 1985, cây ngô đồng cao lớn nhất ở công viên Tứ Tượng bên bờ Sông Hương bị đổ, để lại một khoảng trống trong không gian và trong lòng người Huế, đặc biệt là đối với nhiều thế hệ sinh viên. Bởi nơi đây mỗi khi mùa hoa về, buổi tan trường hoặc giữa chừng buổi học, tôi và các bạn lại trốn lớp ra ngắm và nhặt hoa rơi. Hoa ngô đồng đẹp nhất là lúc ban mai, sương chưa kịp tan nắng chưa kịp vàng, bấy giờ hoa ngô đồng lung linh và huyền ảo hơn. Tôi vẫn tin rằng, trong ký ức của nhiều người màu hoa ngô đồng năm xưa vẫn nở đầy tay.
Và để nhiều thế hệ mai sau không mất mát màu hoa ngô đồng, những công nhân của Công ty công viên cây xanh Huế đã lặng lẽ nhân giống 150 cây ngô đồng với hy vọng không gian Huế rồi sẽ lại ngợp sắc hoa huyền thọai này. 
Nguồn: Sưu tầm
                     Theo http://nammainguyenthi.blogspot.com/

   

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Ngô Văn Cư - Nỗi nhớ tình cũ bao giờ cũng mới

Ngô Văn Cư - Nỗi nhớ tình cũ bao giờ cũng mới Chọn thể thơ mới 1-2-3 để trình hiện cảm xúc, tư duy của mình về đề tài tình yêu cũng là “cá...