Thử giải mã câu đối của
Giáo sư Vũ Khiêu tặng Hoa hậu Kỳ Duyên

(LĐO) Gần đây, không ít người đã hỏi và bàn luận về câu đối mà giáo sư Vũ
Khiêu tặng hoa hậu Kỳ Duyên khi cô tới thăm ông vào dịp Tết. Các vị cao niên
nho sĩ thì thâm thúy, viết đấy mà dường như cứ muốn để người ta tự cảm thụ lấy
vậy, ai hiểu sao cũng được họ chẳng quan tâm. Dẫu vậy thì với tôi, câu đối viết
tặng Kỳ Duyên là một trong những câu đối hay, tinh tế và thâm thúy nhất của
giáo sư.
Vũ Khiêu vốn nổi tiếng với những câu đối tặng bạn bè, người thân. Đến giờ vẫn vậy,
dù ông đã trăm tuổi mà mỗi dịp xuân về, nhà vẫn chật kín những người đến
xin chữ. Ông thường viết nhiều câu đối bộc trực, nói thẳng ý mình, nhất là những
câu nặng về tình, về nghĩa. Chẳng hạn, đến viếng chị Loan, phu nhân của giáo sư
Trần Quốc Vượng, chị dạy Trung văn và Anh văn. Bùi ngùi cảnh góa bụa của người
bạn vong niên, ông viết câu đối :
Chị ra đi bát ngát Đông Tây, một cánh buồm son làn gió cuốn
Anh ở lại ngậm ngùi kim cổ, nửa bình rượu trắng ánh trăng
soi.
Câu đối trải dài , mỗi câu 14 chữ, âm điệu đầy buồn thương, đọc
lên ai cũng hiểu chị dạy học ngôn ngữ đông tây, anh nghiên cứu sử học,
văn hóa kim cổ, nhưng sao mà tình cảm người viết lại sâu lắng, ngậm ngùi đến thế.
Viếng giáo sư Phạm Huy Thông, người bạn tri kỷ vốn đầy tương đồng tương hợp, lại
là thi sĩ của bài “Tiếng địch sông Ô” nổi tiếng một thời, ông viết:
Tưởng cầm kỳ thi họa thong dong
bỗng bát ngát Ô giang hồn Hạng Tịch
bỗng bát ngát Ô giang hồn Hạng Tịch
Đang nam bắc đông tây hò hẹn
sao vội vàng tiên cảnh gót Lưu Lang.
sao vội vàng tiên cảnh gót Lưu Lang.
Người đọc vừa ngậm ngùi vừa nhận ra phong thái lãng tử ngày
nào của chàng thi sĩ Huy Thông đầy tài hoa mà mơ mộng.
Vũ Khiêu cũng viết những câu đối thâm thúy, sâu sắc pha âm
hưởng hài hước mà phải suy nghĩ đôi chút mới thấu hiểu hết. Ông có một người bạn
thân rất tài hoa, am hiểu văn hóa sâu sắc, là cán bộ cách mạng nhưng bỏ việc về
nhà đọc sách ngâm thơ và làm thợ đồng hồ kiếm sống. Đồng cảm với bạn, ông viết
tặng câu đối ngày xuân:
Bảy mươi xuân, quay ngược thời gian, từng giờ, từng phút, từng
khắc, từng giây, nghĩ mình chẳng thẹn.
Mồng một tết, nhìn ngang thế lộ, ai chậm, ai nhanh, ai sai,
ai đúng, rót rượu cùng say.
Đọc câu đối, ban đầu chỉ thấy toàn là thời gian và đồng hồ,
nhưng suy ngẫm kỹ mới nhận ra cái ông thợ đồng hồ này không tầm thường
chút nào, đầy khí phách, đầy tài hoa, vậy mà vẫn thấy có gì đó làm ta cay cay sống
mũi, một cái gì đó như oan trái, như bi thương…
Trường hợp câu đối tặng Kỳ Duyên lại là một trường hợp đặc biệt.
Có lẽ vì thế mà nó gây ra không ít tranh luận. Thực ra, viết câu đối mà để tặng
người đẹp mà lại đẹp nhất nước nữa thì thật khó. Điều gì là tiêu biểu nhất cho
một người đẹp nhỉ. Tất nhiên là nhan sắc rồi. Vậy thì tặng người đẹp hẳn là phải
ca ngợi nhan sắc rồi. Vũ Khiêu viết “Trí như bạch tuyết tâm như ngọc”. Câu này khen đẹp thì đúng rôi, nhưng nếu chỉ là khen đẹp thì không đủ, lại nghe
như hơi sáo. Tại sao lại như vậy, Vũ Khiêu vốn là bậc thầy về ngôn từ mà.
Kỳ Duyên hơn chắt nội gái của cụ Khiêu có vài tuổi. Tức là cô
chỉ vào loại cháu chắt của cụ. Vậy thì cô còn trong sáng lắm. Ở đây vế đối
không còn là sự ca ngợi sắc đẹp nữa rồi. Ôi, người đẹp đâu phải chỉ là đẹp, bởi
vì nói sâu ra “hồng nhan bạc mệnh”, người đẹp là đa đoan, là nàng Kiều bán mình
chuộc cha, là Tây Thi oan trái, là Chiêu Quân cống Hồ, là Huyền Trân Công Chúa
bi ai, là Nguyễn Thị Lộ đầu rơi máu chảy, là Hồ Xuân Hương “chém cha cái kiếp lấy
chồng chung”…. Cuộc đời luôn phũ phàng với người đẹp mà mấy ai thấu hiểu.
Vũ Khiêu muốn nói với Kỳ Duyên, con đẹp lắm, không chỉ là vẻ
ngoài đâu mà còn cả tâm hồn nữa, tâm hồn con trong như ngọc. Nhưng mà con
không biết đâu, trí tuệ, bản lĩnh của con, dù có đẹp như vẻ ngoài đi chăng nữa
thì cũng mới chỉ như bông tuyết trắng mà thôi, còn quá non nớt, dại khờ,
quá yếu ớt, mảnh mai trong cuộc đời phũ phàng, bon chen, đầy những cạm bẫy và
miệng lưỡi thị phi này. Cụ muốn tìm một lời khuyên giải cho người đẹp còn quá
non dại kia nhưng thật khó khăn quá.
Là người nhân đạo, cũng rất dễ bị tổn thương như cô, cụ hiểu
mình không thể nói một cách phũ phàng rằng con ơi, hãy cẩn thận, hồng nhan là bạc
mệnh đấy. Cụ tìm đến ông Lý Bạch trong vế đối thứ hai với nguyên văn một câu
thơ mà ai cũng biết. Nhưng câu thơ này cũng chỉ là ca ngợi người đẹp thôi, chẳng
phải để khuyên bảo gì “ Vân tưởng y thường hoa tưởng dung”, chỉ có
nghĩa là mặt tưởng là hoa, áo ngỡ là mây. Cụ ghé tai Kỳ Duyên rồi bảo nhỏ :”
Ông chỉ tặng con vế thứ nhất thôi, còn vế hai là Lý Bạch tặng con đấy”
Kỳ Duyên nghĩ như mình được khen vậy. Cô sẽ rất vui. Nhưng rồi
về nhà, một lúc tĩnh tâm nào đó, cô có bất ngờ đọc Lý Bạch chăng, hoặc có lúc
nào đó cô sẽ ngồi một mình và nhận ra được chăng, cái người đẹp “vân tưởng y
thường hoa tưởng dung” mà họ Lý ngợi ca ấy mới thật là người bất hạnh biết bao,
bởi nàng chính là Dương Quý Phi. Nàng đã phải trả giá cho nhan sắc bằng chính
tính mạng của mình. cuộc đời đã đưa nàng lên chín tầng mây ngũ sắc để rồi lại
giết chết nàng một cách tàn bạo và oan nghiệt nhất.
Vũ Khiêu đồng cảm với Kỳ Duyên bằng tâm hồn và trí tuệ của một
người trí thức, một người yêu vẻ đẹp tinh khiết, vẻ đẹp luôn gắn với sự khổ
đau. Bởi lẽ trí thức chân chính cũng giống như người đẹp vậy, đều đa đoan bạc mệnh
cả. Nguyễn Trãi từng viết “Cổ lai thức tự đa ưu hoạn”, nghĩa là xưa nay những
người trí thức bao giờ cũng gặp nhiều ưu hoạn, và bản thân Nguyễn Trãi cũng đã
không chỉ gặp ưu hoạn đơn thuần mà còn cùng cả họ tộc rơi đầu vì chính tri thức
của mình. Vũ Khiêu cũng đã từng ưu hoạn như vậy với cuốn “Đẹp” viết vào những
năm sáu mươi của thế kỷ trước, khi nó đã cùng với tác giả bị vùi dập tơi bời…
Bởi vậy câu đối của giáo sư Vũ Khiêu không phải chỉ là lời
chúc mừng thường tình cho người đẹp, mà sâu xa hơn, nó là một sự ngậm ngùi, một
sự thương cảm cho một cánh hoa mỏng manh, non nớt trước cuộc đời đầy giông gió.
TIỂU
LINH BẢO

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét