Tiếng hát một thuở: Khánh Ly
Nói đến những giọng hát vàng ở miền Nam, sau cặp Thái Hằng -
Thái Thanh, Khánh Ly là một cái tên không thể bỏ qua. Viết về ca sĩ này thật
khó lắm thay, vì nhiều cỡ nào cũng không đủ mà một ít cũng đã là thừa. Bao
nhiêu “góc khuất” trong cuộc đời và một sự nghiệp ca hát dài đúng nửa thế kỷ đã
được khai thác tưởng như kiệt cùng bởi những nhà “Trịnh học” hay “Khánh Ly học”
tự xưng với cơ sở dữ liệu rất thuận lợi là chính những gì được Khánh Ly viết
ra, kể lại (nhiều hơn hẳn tất cả các ca sĩ khác cùng thời). Nhưng chính những
“luồng sáng” đã được công khai ấy lại góp phần rọi chiếu những “góc khuất”
khác…
Tuổi thơ bão táp
Chẳng hạn những hồi ức đầy cảm xúc, chắc chắn là nhiều dồn
nén nhưng lại được bọc trong lớp vỏ lạnh lùng, mà Khánh Ly kể lại trong tự truyện
Chuyện kể sau 40 năm về những trận đòn (dường như vô cớ hoặc lạm dụng cớ) từ
chính người mẹ đẻ và sau đó là người cha dượng trút xuống đầu cô gái Lệ Mai
(tên thật của Khánh Ly) đã giải thích nhiều cho tính cách đặc trưng mà Khánh Ly
tự nhận là “lỳ”. Vì lỳ mà bị ăn đòn, càng bị ăn đòn thì càng lỳ. Và cái lỳ đó
theo cô vào lãnh địa hoa lệ phù phiếm nhưng cũng đầy vinh quang là âm nhạc.
Quãng đời này (lúc Lệ Mai trên 10 tuổi tới trước khi lấy chồng
một cách vội vã năm 17 tuổi) được Khánh Ly kể lại với giọng vừa cay đắng vừa ngậm
ngùi: “Nhà không giàu lại đông anh chị em, sẽ có đứa bị thiệt thòi. Điều này
thường xảy ra. Ác ở chỗ, nó lại rơi trúng tôi”; “Tôi đi học là bởi muốn ra khỏi
nhà để khỏi phải nghe những lời mắng nhiếc của mẹ, cái nhìn hầm hầm của bố,
tránh những ngọn roi, những cái tát, những chiếc giày đập túi bụi trên đầu trên
cổ tôi”; “Tôi không nghĩ là mẹ thích thú khi thấy con mình bị đánh đập nhưng có
lẽ bà khó chịu đựng được cái nết lỳ lợm của tôi. Mắng chửi, tôi cãi lại. Đánh đập,
tôi không khóc. Bắt xin lỗi, tôi không mở miệng…”.
Khánh Ly thời còn là ca sĩ Lệ Mai
Chính tuổi thơ “dữ dội” như thế đã hình thành nên sự nổi loạn
ngầm của cô bé Mai. Cô thích giao du với những người bạn trai (bạn của anh
trai), thích khiêu vũ nhảy múa, và càng bị cấm thì đam mê ca hát ngày bé lại
càng trỗi dậy (dù có lúc bị mẹ dọa sẽ “từ” bởi “nhà này không có mả cầm ca”).
Dù bị cấm làm ca sĩ nhưng trước đó, cô bé Lệ Mai đã có cột mốc đáng kể đánh dấu
con đường ca hát: năm 1954, khi mới 9 tuổi, trước khi di cư vào Nam cùng mẹ, Lệ
Mai đã dự cuộc thi hát tại một hội chợ ở Hà Nội; hai năm sau, tại Sài Gòn, cô
được giải nhì tại một cuộc thi tuyển ca sĩ thiếu nhi.
Vừa đa cảm vừa cứng rắn, vừa lạnh lùng vừa sôi nổi, hài hước
mà thâm thúy, đặc biệt rất hay tự trào bản thân, tính cách ấy ảnh hưởng lớn đến
phong cách ca hát, biểu diễn của Khánh Ly sau này. Ngay cả nghệ danh Khánh Ly
cũng được hình thành từ tên của hai nhân vật đa tính cách luôn luôn ẩn hiện giữa
ác và thiện, giữa trung và phản trong truyện Đông Chu Liệt Quốc là Khánh Kỵ và
Yêu Ly.
Hồi giữa năm nay, trong một công trình nghiên cứu, một nhà nhạc
học Mỹ, ông Donald Cohen, đã xếp Khánh Ly vào một trong số 26 ca sĩ hát tango
hay nhất thế giới. Ông Cohen nhận thấy Khánh Ly đặc biệt yêu thích các bài hát
với nhịp điệu tango, và đã thu âm tới 5 album toàn nhạc tango (cả nhạc quốc tế
lời Việt và nhạc Việt Nam), album nào cũng được thính giả khắp nơi đón nhận.
Còn Khánh Ly lý giải nguồn cơn cho sự say mê nhạc tango của mình chính là từ những
lần… đấm chân cho mẹ khi bà bị đau nhức: “Ngày nào tôi cũng đấm chân cho bà, và
trong những lúc ấy bà hay cho chạy những đĩa nhạc tango. Mẹ tôi không hết nhức
mỏi nhưng điệu nhạc tango đã chui vào đầu tôi, đến nỗi những lúc mỏi tay quá,
tôi đấm cho bà theo nhịp điệu tango”.
Tuổi thơ bão táp của Khánh Ly chấm dứt khi cô lập gia đình một
cách vội vã (vì trót có bầu) với người chồng đầu tiên, và làm mẹ của hai đứa trẻ
khi mới 18 tuổi, tạm biệt Sài Gòn trở lại sống ở Đà Lạt. Từ đây, bắt đầu câu
chuyện kỳ thú tuyệt vời mà tất cả chúng ta đều đã biết.
Từ trái sang: Khánh Ly, Lệ Thu, Thái Thanh,
3 giọng ca hàng đầu
của Sài Gòn trước đây
Khánh Ly và Trịnh Công Sơn
Nếu Trịnh Công Sơn được ví là Bob Dylan Việt Nam, thì Khánh
Ly có thể là Joan Baez được chăng, nhất là xét về giọng hát, phong cách có rất
nhiều tương đồng: cũng giọng alto khàn đục nhừa nhựa, tinh thần folk và du ca đậm
đà trong từng câu hát, tác phong giản dị và lối trình diễn hết mình trong cùng
một trào lưu phản chiến. Đó là hình ảnh ở thời đỉnh cao của Khánh Ly. Nói như
thế bỗng nhiên lại thấy tiếc ngơ tiếc ngẩn không có cơ hội nào được nghe Khánh
Ly hát những bài ngoại quốc như là Crazy Love, Put Your Hand On My Shoulder,
Only You, Unchained Melody, Non je Ne Regrette Rien… mà cô kể là đã hát ở nơi đầu
tiên đánh dấu sự kiện cô trở thành ca sĩ (phòng trà Anh Vũ, Sài Gòn…
Khánh Ly đã hát, như một ca sĩ vô danh, suốt 5 năm trong một
vũ trường ở Đà Lạt. Cô gắn bó với Đà Lạt và yên phận với cuộc sống rất đỗi bình
thường ấy, cho nên phải 3 năm sau ngày gặp Trịnh Công Sơn lần đầu (1964) Khánh
Ly mới quyết định trở lại Sài Gòn song hành cùng người nhạc sĩ tài ba để từ đó
bắt đầu một hành trình âm nhạc tuyệt vời. Dù Khánh Ly có trả lời phỏng vấn nhà
báo Trường Kỳ một cách khiêm tốn: “Nếu không có ông Trịnh Công Sơn thì sẽ không
có tôi. Có thể tôi vẫn chỉ là một cái bóng mờ nào đó hoặc là tôi sẽ có một cái
đường đi nó chật hẹp hơn” thì cũng khó mà phủ nhận sự thực rằng chính sự có mặt
đúng lúc của cô - như một định mệnh, vì họ tình cờ gặp lại nhau trên đường phố
Sài Gòn chứ không hề chủ định đi tìm nhau - vào thời điểm thăng hoa trong âm nhạc
của Trịnh Công Sơn đã góp phần quyết định tạo nên tầm vóc Trịnh nhạc sĩ.
Khánh Ly, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và Trịnh Vĩnh Trinh
Trong những băng nhạc thời ấy còn lại tới giờ, nhất là bộ Hát
cho quê hương Việt Nam và những cuốn băng kiểu bootleg (thu trực tiếp một cách
ngẫu hứng) tại Quán Văn có thể thấy Khánh Ly đã từ một ca sĩ phòng trà bình thường,
an phận, trở thành biểu tượng một thời như thế nào. Những uẩn ức, dồn nén từ tuổi
thơ không bình yên làm nên tính cách cô, và nay tính cách ấy tìm được không
gian thích hợp nhất để thể hiện.
Khánh Ly không giật đùng đùng như các nữ hoàng kích động nhạc
khi ấy, không sướt mướt ỷ ôi như ca sĩ dòng sến, không ra vẻ mệnh phụ như ca sĩ
dòng “sang”. Cô hát theo cách mà chúng ta nói thời nay là bằng “cái đầu lạnh và
trái tim nóng”. Cách hát nghe rất “tỉnh” ấy đi thẳng tới trái tim người nghe,
không qua nhào nắn uốn lượn bằng những tiểu xảo đặc trưng của nghề hát. Khi cần
truyền đạt thông điệp - như với các bài ca phản chiến - thì không gì thích hợp
bằng kiểu hát ấy. Tỉnh nhưng mà gần gũi, chia sẻ thông điệp phản chiến trong tư
thế tâm tình, là ngôi sao lớn nhưng vẫn giữ hình tượng “nữ hoàng chân đất”. Người
ta yêu Khánh Ly chính vì điều đó. Và càng yêu hơn khi nghe cô chia sẻ: “Không
mê hát thì tôi không có đủ can đảm để đi hát với anh Sơn 10 năm mà không có đồng
xu, cắc bạc nào”.
Khi đã rất nổi tiếng, Khánh Ly mở phòng trà mang tên mình, mở
rộng danh mục biểu diễn tới nhiều nhạc sĩ khác, và cũng rất thành công, đặc biệt
với dòng nhạc tiền chiến nhưng đỉnh cao sự nghiệp của cô vẫn là với nhạc Trịnh
Công Sơn, nhất là trong cuốn băng nhạc được ca ngợi là “bất hủ” - Sơn Ca 7.
Cũng với nhạc Trịnh, Khánh Ly có một sự nghiệp vượt ra khỏi biên giới, trở
thành giọng hát được yêu thích tại thị trường Nhật Bản trong những năm 1970. Tới
năm 1997, cô còn được một đoàn phim Nhật Bản mời đi cùng về Việt Nam quay hình
cho một bộ phim tài liệu về một nhà báo Nhật chết trên chiến trường Việt Nam,
trong túi còn cuốn băng Khánh Ly hát nhạc Trịnh Công Sơn. Tới nay, một số khách
du lịch người Nhật lớn tuổi qua Sài Gòn vẫn tìm hỏi mua đĩa nhạc Khánh Ly (có
bài Diễm xưa hát bằng tiếng Nhật).
Cũng chính vì là “Nàng thơ” của Trịnh Công Sơn nên sau này,
những năm đầu ở hải ngoại không dễ dàng gì với Khánh Ly khi nối lại nghề ca
hát. Cô đã quá nổi tiếng với nhạc Trịnh nên muốn tái lập sự nghiệp không thể
nào thiếu dòng nhạc này. Nhưng do nhạc sĩ Trịnh Công Sơn khi ấy vẫn còn ở trong
nước, lại chủ trương “Nối vòng tay lớn” nên hầu như Khánh Ly không thể “công
khai” hát trở lại nhạc Trịnh do gặp sự chống đối của một số nhóm cực đoan. Theo
một số nghệ sĩ hải ngoại kể lại, người giúp “phá băng” vụ này là ca sĩ Kim Anh,
người bắt đầu sự nghiệp ca hát ngay từ hải ngoại và hầu như không chịu nhiều
tác động quanh chuyện chống đối. Sau khi được “phá băng”, Khánh Ly và âm nhạc
Trịnh Công Sơn mới có thể coi như chính thức trở lại ở bên kia đại dương, lại
làm nên một sự nghiệp nối dài cho Khánh Ly tới tận bây giờ.
Ngày 24/9 năm nay, Khánh Ly được Cục NTBD cấp phép về Việt
Nam biểu diễn (cùng thời điểm cấp phép với Bằng Kiều) tuy nhiên Khánh Ly đã
không kịp trở về trong thời hạn giấy phép còn hiệu lực (hết tháng 12/2012). Tuy
nhiên Khánh Ly vẫn xác nhận mong muốn trở về hát, muốn “được kết thúc” ở nơi
“khởi đầu”, “muốn có dịp ra thăm con đường Trịnh Công Sơn ở Huế, ra Hà Nội đi
dưới hàng cây hoa sữa, nói với chim sâm cầm”.
Nguyễn Minh
Nguồn: thethaovanhoa.vn




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét