Canh bạc
Dịch từ nguyên bản "Stories for late at night"
Trời nắng như đổ lửa, ánh nắng cháy bỏng phủ trên hòn đảo đơn
độc giữa biển.
Hắn không biết mình đang ở đâu. Hắn chỉ biết mình vừa thoát chết. Con tàu chìm
mau sau khi va phải đá ngầm đêm qua. Thuyền cấp cứu và phao cứu sinh được thả
nhanh xuống biển nhưng quá nhiều hành khách kinh hoảng nên sự hỗn loạn diễn ra,
hậu quả là đa số thuyền cấp cứu bị lật. Có lẽ hắn là người duy nhất còn sống
sót. Hắn văng xuống biển khi thuyền cấp cứu của hắn bị lật. Hắn bơi rất giỏi.
Nhưng bơi giỏi đến mấy thì phỏng ích gì khi ở giữa biển? Hắn kiệt lực khi trời
tờ mờ sáng.
Khi mọi hy vọng, mọi nỗ lực đã tàn, chỉ còn lại cảm giác rã rời cả thể
xác lẫn tinh thần, hắn chỉ muốn nhắm mắt buông xuôi cho thân xác chìm xuống biển,
hắn chỉ thèm được nghỉ ngơi, thư giãn, chỉ khao khát được yên nghỉ. Cái chết
lúc bấy giờ chẳng có gì đáng sợ như người ta vẫn thường nói.
Ngay lúc đó, một vật gì chạm vào tay hắn.
Một cái phao!
Có lẽ nó là một trong những cái phao cứu sinh của con tàu đó. Hy vọng sống còn
lại trỗi dậy trong hắn. Hắn chụp lấy nó, ôm chặt. Hắn trôi trên biển đến trưa.
Ánh nắng gay gắt chói chang. Những cuộn sóng ập đến, nhắc bổng hắn lên rồi ném
xuống... nước biển mặn chát trong miệng hắn. Hắn không dám mở miệng ra nữa. Cổ
họng khô đắng, hắn bắt đầu thấy chóng mặt. Bỗng hắn thấy một chấm đen ở phía
chân trời. Hắn mở to mắt... một con tàu! Hắn đập chân như điên, cố bơi về hướng
đó, một tay giữ chặt cái phao, một tay quơ lia lịa trong không khí, miệng gào
to. Chiếc tàu lớn dần rồi nó quẹo sang hướng khác. Hắn cuống cuồng bơi theo một
cách tuyệt vọng. Hắn kêu gào, hắn khóc rống lên, tay quơ điên dại. Con tàu từ từ
mất dạng. Hắn không bơi nữa, không la hét nữa mà chết lặng, mắt ngây dại như vừa
trông thấy một ảo ảnh. Rồi hắn bật khóc, khóc nức nở.
Hắn mặc cho sóng đưa đẩy, lênh đênh trên biển. Đêm xuống. Đêm trên biển lạnh buốt.
Hắn không còn bao nhiêu sức lực nữa. Hắn chỉ biết bám chặt lấy cái phao, đầu óc
trống rỗng.
Một cuộn sóng lớn ập xuống, hất văng cái phao khỏi tay hắn. Chới với trong tuyệt
vọng, trong màn đêm dày đặc, giữa sóng nước mênh mông, hắn nghĩ thầm “thế là hết”.
Hắn muốn buông xuôi tay nhưng bản năng đòi quyền sống. Hắn nổi người trên biển,
sóng đưa hắn đi. Cuối cùng, cái gì đến phải đến. Hắn kiệt lực hoàn toàn và vào
đúng lúc hắn sắp để mặc cho thân xác chìm xuống biển thì một bên vai hắn chạm
vào cái gì cứng như đá.
Hắn quơ tay sờ soạng. Đúng, tay hắn chạm mặt đá cứng! Đất liền à? Hắn không rõ.
Hắn leo lên, loạng choạng. Hắn ngồi xuống. Đến giờ phút này, cái mệt rã rời ập
đến, bản năng đòi hỏi được đền đáp, hắn ngất đi.
Hắn tỉnh lại khi ánh nắng chói chang rọi trên mặt hắn. Ánh nắng rát bỏng. Cổ họng
hắn khô đắng, người hắn bừng bừng như lên cơn sốt. Gượng đứng dậy, hắn lảo đảo
bước đi, nhìn quanh. Nước biển mênh mông. Hắn đang ở trên một hòn đảo nhỏ, đường
kính khoảng hơn ba mươi mét. Có lẽ đây là ngọn một quả núi dưới biển. Trên đảo
không cây cối, vài chỗ có đất, còn toàn là đá, mặt lồi lõm, rải rác những tảng
đá lớn nhỏ...
Không chết dưới biển cũng chết ở đây. Hắn nghĩ thầm, mà cái chết này có lẽ còn
ghê gớm hơn. Hắn thất thểu bước đi. Sau khi xem xét hòn đảo nhỏ, hắn hoàn toàn
tuyệt vọng. Liệu người ta có tìm đến đây không? Nơi này có trên bản đồ hàng hải
không? Những người đi tìm dấu vết con tàu đắm đêm kia có ngờ rằng có người
trôi dạt đến đây không? Nơi đây cách chỗ đắm chừng bao xa? Nhiều ý nghĩ quay cuồng
trong đầu óc bừng bừng của hắn. Hắn thấy đói cồn cào và khát, khát ghê gớm. Có
thể sẽ có người đến đây nhưng bao giờ?
Ngày mai, tuần tới, tháng tới? Hắn lấy gì ăn? Lấy gì uống? Làm thế nào sống đến
lúc có người xuất hiện? Mà người ta đến đây làm gì chứ?
Hắn lại thấy đói, cái đói cồn cào, nhộn nhạo trong bụng hắn. Đã gần hai ngày
đêm không được ăn gì, chỉ uống mà lại uống toàn nước biển! Hắn nghĩ thầm “tình
trạng này mình sống được bao lâu?”.
Ánh mắt thẫn thờ của hắn vô tình trông thấy một cái gì nổi trên mặt biển. Hắn
nhìn kỹ... hình như một cái thùng gỗ. Hắn đứng dậy, bước tới để nhìn cho rõ.
Sóng đang đưa nó vào bờ. Đúng rồi, một cái thùng gỗ. Thùng gì vậy? Hắn bước tới
nữa, sát mép hòn đảo. Sóng đánh nước bắn lên chân hắn. Cái thùng đã đến vừa tầm
tay hắn, hắn nắm lấy nó, hai tay nhấc lên. Đó là một cái thùng gỗ hình vuông mỗi
cạnh độ sáu mươi phân. Nắp thùng có then cài. Hắn mở ra. Trong thùng có một
cái hộp bằng giấy dầu, khá dày và một cái can bằng nhựa. Nước chỉ mới lọt vào độ
một phân. Hắn mừng muốn hét lên vì hắn thấy thủy thủ trên tàu dùng những cái
can như vậy để chứa nước ngọt. Hắn mở nắp cái hộp giấy dầu... hơn nửa hộp bánh
bích quy! Hắn mở can nước, nếm thử... đúng là nước ngọt! Hắn dốc vào miệng...
nước! Trời ơi! Nước! Nước không màu không mùi sao lúc này lại ngon thế! Đặt can
nước xuống, hắn bốc bánh ăn ngấu nghiến. Ăn được mươi cái, hắn sực nhớ. Không,
không được phí phạm! Phải nghĩ đến những ngày tới. Hắn nhìn can nước, còn nhiều,
ít nhất phải tám lít. Hắn đếm bánh... còn bảy mươi lăm cái. Hắn tính nhẩm “mỗi
ngày mình ăn mười cái thì được hơn bảy ngày, không, vậy thì phí quá, sáu cái
thôi, sáng, trưa và tối, mỗi bữa hai cái và một ngụm nước... như thế sẽ được
hơn mười hai ngày... rất có thể trong thời gian đó sẽ có tàu, thuyền đi ngang
qua đây. Có thể lâu hơn... mình phải ăn bớt đi, một ngày bốn cái thôi... nhưng
như vậy làm sao sống nổi? ... Không sao, người ta có thể nhịn đói lâu hơn nhịn
khát, mình phải thật tiết kiệm nước...”.
Hắn xếp tất cả chỗ bánh vào hộp giấy dầu, vặn chặt nắp can nước, bỏ tất cả vào
thùng gỗ, đóng nắp cài then cẩn thận rồi đi quanh đảo, nhìn tứ phía. Không có
bóng dáng một chiếc tàu nào, chỉ nước mênh mông.
Trời bắt đầu tối. Hắn tìm một chỗ khá bằng phẳng để nằm, đặt cái thùng gỗ bên cạnh.
Người hắn vẫn hâm hấp sốt. Hắn nghĩ thầm “có lẽ cái thùng này rơi từ một trong
những thuyền cấp cứu đêm kia... không biết nó sẽ cứu mình hay chỉ kéo dài cái
chết của mình?”.
Suy nghĩ miên man và hắn thiếp đi.
Khi hắn tỉnh giấc, mặt trời đã lên. Hắn mở thùng gỗ, lấy ra hộp bánh và can nước.
Hắn ăn hai cái, không dám ăn nhiều hơn. Hắn nhâm nhi từng chút hương vị ngọt
ngào của đường, trứng, sữa và bơ. Chưa bao giờ hắn thấy bánh bích quy ngon như
thế. Ăn xong, hắn uống nước, chỉ dám uống một ngụm rồi cẩn thận xếp hộp bánh và
can nước vào thùng gỗ. Người hắn vẫn như trong cơn sốt. Ánh nắng bắt đầu gay gắt.
Vậy là đã bốn ngày trôi qua, hai ngày trên biển, hai ngày trên đảo. Liệu hắn có
còn trông thấy đất liền không? Có còn gặp lại gia đình, người thân không? Hắn
là nhà sưu tập tem. Hắn đi từ Úc đến nhiều nước để xem những con tem quý mà người
ta báo cho hắn đến coi... hắn không đem theo nhiều tiền mặt, chỉ có ngân phiếu.
Tập ngân phiếu đã chìm theo con tàu. Hắn bỗng sực nhớ, thò tay vào túi. Nó vẫn
còn. Hắn lấy ra một tờ giấy năm mươi đô-la nhàu nát và một cái kính lúp khá lớn.
Cái kính dùng để coi tem. Cái bật lửa mạ vàng ở túi kia đã rơi mất. Nhưng những
thứ còn lại này sẽ giúp gì được cho hắn? Hắn bỏ tờ giấy bạc và cái kính lúp vào
túi áo rồi ngồi thừ người, nghĩ ngợi mông lung.
Tối hôm đó hắn ăn hai cái bánh và uống một ngụm nước rồi nằm
ngủ. Ngày nóng như thiêu, đêm lạnh cắt thịt, lại không chỗ trú, thế là hắn ốm,
hắn lên cơn sốt dữ dội. Hắn rên rỉ trong cơn nhức đầu ghê gớm, trong cái lạnh của
đêm trên biển, trong cơn đói khát... hắn ngủ hay ngất đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau hắn vẫn thấy trong người bừng bừng và cơn nhức đầu mới càng ghê gớm.
Hắn ăn hai cái bánh rồi uống một ngụm nước. Cổ họng khô khốc, hắn muốn uống
thêm một ngụm nữa nhưng không dám. Hắn đứng dậy, lảo đảo đi quanh. Lát sau, hắn
trở lại bên thùng gỗ. Ngay khi sắp ngồi xuống thì hắn thấy thấp thoáng hình
dáng một con tàu xa mãi phía chân trời. Hắn đứng bật dậy, quên cả đói khát, mệt
mỏi. Cơn nhức đầu cũng biến mất. Chạy nhanh đến mép hòn đảo, hắn giơ hai tay vẫy
một cách điên cuồng. Con tàu từ từ mất dạng. Hắn quỵ xuống, gục mặt khóc nức nở.
Thế là hết! Khóc chán, hắn đứng dậy trở về chỗ cái thùng. Bỗng trong đầu hắn nảy
ra ý nghĩ “Ừ... sao mình không nghĩ ra nhỉ? Sao mình ngu quá vậy!”. Hắn bước đến
bên cái thùng gỗ, mở nắp lấy hộp bánh và can nước ra ngoài. Hắn giơ cao cái
thùng gỗ, đập mạnh xuống đất. Lát sau, hắn gom tất cả mảnh vụn lại thành một đống.
Cầm cái kính lúp trong tay, ngắm nghía thầm nghĩ “ánh nắng xuyên qua mặt kính hội
tụ đủ để làm bắt lửa... nếu có tàu đi ngang qua mình sẽ đốt... họ sẽ thấy
khói...”. Ý nghĩ khác bỗng đến: “Nếu có tàu đi ngang qua ban đêm thì sao, lúc
mình đang ngủ?”. Lắc đầu chán nản. Tuy thế, hắn vẫn hy vọng. Cơn nhức đầu trở lại,
miệng hắn đắng nghét. Ánh nắng bắt đầu thiêu đốt thân xác khốn khổ của hắn.
Nheo mắt nhìn ra biển... có cái gì... một cái thùng gỗ nữa! Hắn đứng bật dậy,
chạy tới. Nó đang tấp vào bờ. Ngay sau đó hắn nhận ra đó là một cái thùng rỗng,
không có nắp. Định quay đi thì hắn sực nhớ “Ô... phải có thật nhiều khói...”. Hắn
đến bên mép đảo, cái thùng vừa đến đúng tầm với của hắn. Nó lớn hơn cái thùng
kia, gần gấp đôi. Hắn lại đập nát nó ra, chất thêm vào đống gỗ trước. Bây giờ
thì chỗ gỗ ấy đủ để quay chín một con heo.
Xế chiều, hắn ăn hai cái bánh và uống một ngụm nước. Hắn vẫn sốt, cơn nhức
đầu vẫn không giảm. Đêm xuống, hắn mệt mỏi thiếp đi...
Sáng hôm sau, hắn thức giấc trong cảm giác kỳ lạ. Cơn sốt vẫn còn nhưng đỡ nhức
đầu một chút. Hắn thấy hình như có cái gì khác thường trên đảo. Nặng nhọc, hắn
đứng dậy nhìn quanh và hắn thấy...
Cách hắn độ bảy, tám thước, một con chuột khá to đang đứng trên một tảng đá lớn.
Nó dáo dác nhìn quanh. Hắn sững người giây lát rồi cười chua chát “mày cũng sẽ
chết khô trên hòn đảo này như tao thôi!”. Có lẽ nó cũng ở trên con tàu đó,
trong hầm chứa lương thực, trôi dạt đến đây. Hắn bỗng thấy thích thú vì không
phải chỉ có mình hắn trên đảo này. Hắn có bạn! Con chuột nhảy xuống và biến mất
sau những tảng đá. Không nghĩ đến nó nữa, hắn mở hộp lấy ra hai cái bánh nhấm
nhấp từng chút. Nửa giờ sau hắn ăn hết hai cái bánh, không để rơi vãi đi đâu một
chút nào. Uống một ngụm nước rồi hắn đứng dậy đi quanh đảo. Vẫn trên trời dưới
nước, nước mênh mông, không một bóng tàu thuyền nào. Hắn đi quanh, nhìn về phía
xa hút tầm mắt, hy vọng, trông mong...
Lát sau, khi đã mệt, hắn trở lại chỗ cũ. Vừa ngồi xuống thì hắn nghe có tiếng động.
Hắn lắng tai. Cái gì vậy? Tiếng động lại phát ra, ngay bên cạnh hắn, trong hộp
bánh. Hắn mở to mắt. Một lỗ thủng bên thành hộp.
Con chuột! Hắn chụp lấy cái hộp và nhanh như cắt, con chuột thò đầu ra, nhảy xuống,
chạy mất trước khi hắn kịp có phản ứng.
Nó ăn bánh của mình! Đồ khốn!
Hắn lấy hết bánh ra và đếm lại. Hắn đã ăn mười cái thì phải còn sáu mươi lăm
cái, bây giờ chỉ còn bốn mươi cái nguyên vẹn, mười cái bánh vỡ và vụn bánh...
nó ăn hết gần mười ngày lương thực quý giá của hắn! Mắt hắn tóe lửa nhìn quanh,
không thấy nó đâu cả. Nhưng làm sao giết được nó? Hắn cởi áo khoác, đặt tất cả
bánh nguyên và vỡ vào rồi cuộn lại. Hắn vét tất cả vụn bánh để dành cho bữa chiều.
Từ bây giờ hắn sẽ không rời gói bánh quý giá này nữa.
Xẩm tối, sau khi ăn xong chỗ vụn bánh, uống một ngụm nước, hắn lại thấy
nhức đầu. Hình như cơn sốt tăng thêm. Hắn nằm xuống, hai tay ôm gói bánh và mau
chóng rơi vào giấc ngủ mê mệt.
Sáng hôm sau, khi thức giấc, hắn hốt hoảng khi thấy vụn bánh rơi vãi đầy trên
ngực hắn và trên mặt đất, đá, cạnh hắn. Cái áo rách một lỗ lớn. Nó cắn thủng áo
mình để ăn bánh! Điên cuồng, hắn giở tung cái áo ra. Chỉ còn hai mươi cái
nguyên vẹn, chỗ còn lại là bánh vỡ và vụn bánh. Hắn ngồi đờ người một lúc rồi đứng
dậy: “Nó phải chết”.
Hắn gói chỗ bánh lại và xách đi. Hắn đi tìm con chuột. Chẳng thấy nó đâu cả.
Lát sau, nhức đầu và mệt lả vì cơn sốt và đói khát, hắn ăn hết chỗ vụn bánh rồi
trở lại chỗ cũ để can nước. Hắn uống một ngụm rồi vặn nắp can thật chặt trong
khi đầu óc nghĩ cách bắt con chuột. Làm thế nào để bắt được nó bằng hai tay? Hắn
lại đi tìm nó. Vẫn không thấy bóng dáng nó đâu cả. Thất thểu quay trở về, hắn
đi men theo mép đảo. Đi ngang một tảng đá lớn hình bầu dục, một đầu bẹt, chìa
ra biển như một cái cầu nhảy ở hồ bơi, nửa dưới nước, nửa trên cạn. Con chuột
đang bơi ở đó. Hắn đứng lại. Nó đã thấy hắn. Nó giương đôi mắt tròn xoe nhìn hắn
như trêu chọc. Hắn bước đến. Ngay lập tức, nó lặn xuống và mất hút. Hắn đứng chờ
và chỉ chút xíu sau, hắn thấy nó nổi lên ở đằng kia, cách hắn vài mét, nó nhảy
lên bờ. Hắn mới bước được hai bước thì nó đã biến mất sau những tảng đá. Cơn giận
cùng cơn sốt làm hắn ngây ngất cả người. Hắn không biết phải làm gì.
Ánh nắng lại tiếp tục thiêu đốt da thịt hắn. Hắn chợt nghĩ ra một cách để giấu
bánh. Trên đảo có vài chỗ có đất. Hắn đến đó, dùng cái cán của chiếc kính lúp để
đào đất. Hắn đào từng chút, từng chút. Khi mồ hôi đã ướt đẫm áo sơ-mi thì cái hố
cũng vừa xong. Hắn đặt gói bánh vào đó, lấp đất lại, kiếm một tảng đá lớn chận
lên trên. Vậy là yên trí. Chỉ có hắn mới biết chỗ giấu bánh và chỉ có hắn mới
có thể lấy được mà thôi.
Suốt buổi chiều, hắn ngồi chịu trận cho cái nắng ác độc hành hạ thịt da. Cơn sốt
vẫn đeo đẳng, đầu nhức dữ dội. Trời tối, hắn đào đất, lấy gói bánh và chỉ dám
ăn một cái, uống một ngụm nước. Hắp lấp đất và chặn tảng đá lại như cũ.
Đêm đó hắn ngủ
ngon.
Sáng hôm sau, hắn quan sát bốn phía mặt biển một lúc rồi
quay trở lại chỗ chôn bánh. Lật tảng đá, đào đất lên để rồi hắn bật khóc. Cái
áo rách tung. Có một lỗ ngầm bên dưới chỗ giấu bánh. Hắn mở cái áo rách bươm để
nhìn thấy cảnh đau lòng. Chỉ còn chín cái nguyên vẹn, vài cái bánh vỡ và ít vụn
bánh. Hắn vừa khóc vừa quỳ xuống liếm hết chỗ bánh vụn. Hắn gói chỗ bánh còn lại
vào cái áo rách nát rồi nặng nề đứng dậy, trở lại chỗ để can nước, ngồi thẫn thờ
nhìn ra biển.
Lại một ngày cực hình. Ánh nắng hành hạ hắn không chút xót thương, cái nắng ghê
hồn làm da thịt hắn như bốc khói. Cơn sốt vẫn không giảm. Đầu hắn nhức như búa
bổ.
Đêm xuống, hắn ăn một cái bánh, uống một ngụm nước rồi đi nằm. Trải cái áo rách
trên đất, hắn đặt tất cả bánh lên đó rồi nằm đè lên. Bánh vỡ cũng được miễn con
chuột không thể ăn trộm...
Hắn giật mình thức giấc lúc nửa đêm. Hình như có tiếng động? Ở đâu? Có cái gì động
đậy dưới lưng hắn. Hắn ngồi dậy. Ánh trăng soi rõ cảnh không thể tin được. Con
chuột đào một lỗ trên mặt đất cách hắn vài tấc, đi ngầm dưới đất đến dưới lưng
hắn. Chỉ còn ba cái bánh! Như hóa điên, hắn đứng dậy nhìn quanh. Ánh trăng tuy
sáng nhưng không đủ để thấy nó, mà có lẽ nó cũng đã chạy mất rồi. Hắn không ngủ
được nữa. Hắn ngồi đến sáng.
Khi mặt trời đã lên cao, hắn ăn nửa cái bánh rồi không chịu nổi, hắn ăn
nốt nửa còn lại. Bây giờ chỉ còn hai cái. Hắn uống một ngụm nước rồi nghĩ ngợi
trong cơn nhức đầu chóng mặt. Sau hai ngày nữa, hắn sẽ ăn gì? Hắn không dám
nghĩ nữa. Nặng nhọc đứng dậy, hắn bước quanh, dõi mắt ra xa mong gặp bóng dáng
một con tàu. Vẫn trời nước mênh mông... tuyệt vọng, hoàn toàn tuyệt vọng.
Một ngày nữa trôi qua, hắn không thấy bóng dáng con chuột đâu cả. Đêm đó hắn ăn
một cái bánh, uống một ngụm nước rồi ngủ.
Hắn thức giấc trong cơn sốt hầm hập và cơn khát cháy cổ. Lại cái nắng cay nghiệt
đang hành hạ hắn. Có lẽ hắn ngủ mê vì cơn sốt và đói khát. Gượng ngồi dậy, hắn
với tay lấy can nước.
Can nước bổng lên, nhẹ tênh!
Ánh mắt ngây dại của hắn nhìn sững cái can nhựa. Chỉ còn một chút nước đọng
ở đáy can. Gần đáy can, có một lỗ thủng nhỏ, vết răng chuột gặm...
Hắn ngất đi. Khi hắn tỉnh lại thì mặt trời đã đứng bóng. Hắn không nghĩ ngợi được
gì nữa. Hắn ăn nốt cái bánh còn lại rồi tiếp tục ngồi hứng ánh nắng trừng phạt.
Đêm đó hắn nói sảng nhiều trong giấc ngủ.
Sáng hôm sau, hắn uống một ngụm nước khi vừa thức giấc. Chả còn gì để ăn. Gắng
gượng ngồi dậy, đi quanh nhưng đầu gối hắn cứ muốn khuỵu xuống. Lát sau, không
thể đi nổi nữa, hắn xách can nước còn lại một chút trở về chỗ cũ.
Con chuột đâu nhỉ? Một ý nghĩ chợt lóe trong đầu hắn.
“Tại sao mình không ăn nó? Nó là món thịt tươi duy nhất trên đảo này... ít ra
mình cũng sống được thêm vài ngày nữa...”.
Hắn đi tìm con chuột và thấy nó. Nó đứng lấp ló sau một tảng đá gần đó, đôi mắt
tròn xoe tinh quái như trêu chọc, thách thức hắn. Giả như hắn còn mạnh khỏe thì
cũng chưa chắc bắt được nó, giờ đây hắn quá yếu. Biết rằng không thể nào bắt được
nó, hắn chán nản ngồi xuống. Chợt hắn nghĩ ra một cái mẹo.
“Giả chết! Nó sẽ đến gần mình, bò lên người mình, có thể nó sẽ bò lên tay, ngay
bàn tay mình...”.
Thế là hắn nằm xuống trong ánh nắng hỏa ngục. Hắn không biết mình sẽ chịu đựng
được bao lâu. Mắt hắn nhức nhối tuy đã nhắm chặt. Đúng lúc hắn sắp bỏ cuộc thì
nó đến. Quả nhiên nó mắc bẫy hắn thật. Nó bò lên chân hắn, đến đùi, bụng rồi nhảy
xuống. Hắn tưởng nó bỏ đi nhưng không, nó lại nhảy lên, bò trên ngực hắn. Hắn
chờ mong nó bò xuống tay hắn nhưng nó đứng im. Hắn không thể chờ đợi lâu hơn nữa.
Thu hết sức lực, hắn chụp mạnh và ngồi bật dậy, mắt hắn hoa lên vì ánh nắng. Hắn
không nhanh bằng nó, nó chạy mất.
Đêm đó, cơn sốt vẫn hành hạ hắn.
Sáng hôm sau, hắn không còn sức lực để đứng dậy nữa. Hắn đã uống hết những
giọt nước cuối cùng.
Trưa hôm đó, hắn thấy các ngón tay bắt đầu tê dại. Hắn biết đó là triệu chứng đầu
tiên của sự thiếu nước trong cơ thể. Chiều hôm đó cảm giác tê dại lên dần trên
cánh tay.
Sáng hôm sau, cảm giác tê dại đã ở mặt. Hắn biết đã đến những giờ phút
cuối cùng của cuộc đời hắn. Không còn hy vọng gì nữa. Hắn cố gượng ngồi dậy
nhưng lại gục xuống. Hắn nằm nghiêng một bên và trông thấy con chuột. Nó đứng
cách hắn khoảng bốn, năm mét, đang nhìn hắn. Không có nước thì sao mà sống được
nhỉ? Không có nước thì sao cứ nhởn nhơ thế kia? Lại vẻ mập mạp nữa! Hắn chợt hiểu.
Trên đảo có những hốc đá giống như hang chuột mà tay hắn không thể cho vào lọt,
ban đêm rất lạnh, ban ngày nóng, quá nóng nên nước bốc hơi, hơi nước đó bám vào
bờ đá như một thứ nước cất không còn muối. Nó liếm lớp nước đó. Vậy là nó may mắn
hơn mình. Hắn thấy tức tối. Nó hại mình, nó sống lâu hơn mình. Hắn nhìn nó, nó
vẫn nhìn hắn. Nó bước tới vài bước, nghe ngóng. Thấy hắn nằm im, nó bước tới bước
nữa, nữa... hai thước, một thước, nửa thước. Hắn vung tay ra nhưng cánh tay hắn
run rẩy rồi rũ xuống. Con chuột chạy mất.
Đầu hắn nhức dữ dội, hắn ngất đi. Hắn tỉnh lại khi mặt trời đã hơi chếch bóng,
có lẽ khoảng một giờ trưa. Không phải tự nhiên hắn thức tỉnh mà có cái gì chạm
vào tay hắn.
Con chuột! Nó đang gặm tay hắn! Nó ăn hắn!
Hắn không ngờ đến chuyện này. Hắn định ăn nó và giờ đây nó ăn hắn! Hắn rụt
tay lại, con chuột chạy mất. Cái đói khát, mệt mỏi bỗng biến đâu mất. Không!
CANH BẠC này hắn phải thắng, con chuột sẽ không ăn được hắn, hắn không để nó được
toại nguyện. Hắn rùng mình giữa cái nắng ghê gớm khi nghĩ rằng con chuột sẽ ăn
dần thân thể hắn, mỗi ngày một chút: tay chân, ruột gan... xác hắn sẽ nuôi nó
trong nhiều ngày và hắn sẽ phải chết một cách đau đớn... Không, hắn phải thắng!
Ý nghĩ ghê gớm đã hình thành trong đầu hắn.
Hắn sẽ dùng cái kính lúp để đốt đống gỗ và hắn sẽ nằm trong đó, ngọn lửa sẽ
thiêu xác hắn ra tro, nó sẽ không ăn được tí gì của thân thể hắn. Nhưng chỗ củi
đó liệu có đủ để thiêu hắn ra tro không? Hắn chua chát nghĩ thầm, có lẽ không đủ.
Nhưng ít ra mình cũng đã chết để không thấy nó ăn thịt mình. Hắn không thể chịu
nổi ý nghĩ bị ăn sống. Gom hết tàn lực, hắn gượng ngồi dậy, lết đến đống gỗ. Chỉ
độ tám thước thôi sao mà hắn thấy xa quá. Cuối cùng, hắn cũng đến nơi. Nghĩ một
chút rồi hắn lấy cái kính lúp ra. Mặt trời hơi nghiêng, có lẽ khoảng hai giờ.
Tay hắn run quá, không cầm vững được cái kính. Hắn xoay xở và sau cùng đặt gác
nó lên một cục đá nhỏ. Ánh nắng gay gắt xuyên qua mặt kính hội tụ, chưa đầy một
phút sau, trên mặt một miếng ván đã nám đen, bốc khói. Đống ván đã quá khô vì
nhiều ngày phơi nắng... một đốm lửa đỏ xuất hiện trên mặt miếng ván, khói bốc
nhiều hơn, vết cháy đen loang rộng. Ngay lúc đó, hắn thấy con chuột bên kia đống
ván, lưng quay về phía hắn. Nó đang ngậm trong miệng một con cá nhỏ. Con cá chỉ
bằng hai ngón tay. Hắn chợt thấy đói cồn cào, quên cả việc đang làm, vừa bò vừa
lết lại chỗ con chuột. Nó vừa nhả con cá ra, có lẽ nó bị sóng đánh văng lên bờ.
Con chuột nghe tiếng hắn, nó ngoạm lấy con cá và chạy mất. Đầu óc hắn quay cuồng
vì cố gắng quá sức, hắn quỵ xuống. Rủi thay, đầu hắn va phải một cục đá, hắn
suýt ngất đi, nhưng không, hắn vẫn tỉnh, cảm thấy một luồng hơi nóng hắt tới từ
phía sau lưng. Chậm chạp quay đầu lại, hắn thấy ngọn lửa đã bùng lên, đống gỗ
khô nẻ bắt đầu cháy nhanh chóng. Hắn đang nằm cách đống lửa khoảng sáu, bảy thước.
Hắn cố lết lại. Cơ thể hắn không còn chút sức lực nào. Hắn ước sao mình được nằm
trong đống lửa đó. Hắn cố nữa, cố nữa nhưng chỉ được nửa thước. Hơi nóng hắt
vào mặt hắn, lên người hắn. Hắn chợt ân hận “sao lúc nãy mình không ráng lăn xuống
biển nhỉ!... Mà không biết có nổi không!...”. Hắn ngất
đi.
Khi tỉnh lại hắn thấy trời chưa tối hẳn, ánh nắng hoàng hôn còn trên đảo. Đống
gỗ đã cháy hết, chỉ còn đống than hồng đang tàn. Những cuộn khói trắng bốc cao
trên nền trời màu cam. Giờ thì hoàn toàn tuyệt vọng. Từng thớ thịt trong cơ thể
hắn đau nhức rã rời.
Màn đêm xuống dần.
Hắn vẫn thức, vẫn tỉnh và biết con chuột đã đến. Nó đang cắn ngón chân của hắn.
Hắn không thấy đau, chỉ thấy nhột vì cơ thể hắn giờ đã tê dại. Hắn không sợ,
không kinh hoảng vì sắp bị ăn sống nữa mà chỉ thấy chua chát.
Mình đã thua!
Hắn không thể cử động dù chỉ một đốt ngón tay. Hắn nhắm mắt lại. Con chuột vẫn
gặm ngón chân hắn. Hắn bỗng thấy ngứa ngáy khắp người và ngay sau đó hắn nghe
có tiếng động.
Tiếng xích sắt loảng xoảng và tiếng người lao xao.
- Đây rồi! Có một người ở đây!
- Tôi đã nói mà... rõ ràng có khói...
- Kìa, đống than đang tàn kìa...
- Anh ta còn sống không?
- Không biết, để tôi coi...
Họ đặt hắn lên một cái băng-ca, khiêng ra ca-nô để chuyển lên tàu. Lúc đến mép
hòn đảo, hắn sực nhớ, hắn mấp máy môi. Qua ánh đèn măng-sông sáng rực, một người
trông thấy, cúi xuống hỏi:
- Anh muốn nói gì?
Hắn thì thào yếu ớt:
- Trong túi... áo tôi... có năm mươi... đô-la... lấy ra...
Người đó làm theo lời hắn và hỏi:
- Để làm gì?
- Trên tàu... có bánh... bích-quy không?
- Có.
- Có nước... ngọt không?
- Có.
- Bán cho tôi... năm mươi đô-la... cả bánh và... nước... bỏ lên đảo cho tôi...
tôi đã thắng...
Người đó nói lại cho những người kia nghe. Họ nghĩ hắn mê sảng. Nhưng có một
người nói:
- Chắc có chuyện gì đấy, cứ làm theo lời anh ta và lấy tiền đi.
Hắn gắng gượng cho đến khi thấy họ mang hai thùng bánh rất to và hai thùng nước
bỏ lên đảo, lúc đó, một màn đen phủ chụp lấy người hắn.
Con tàu không nhổ neo cho đến sáng hôm sau. Họ tiếp nước biển và tiêm thuốc hồi
sức cho hắn. Họ muốn biết chuyện gì đã xảy ra với con tàu, với những hành
khách... Dù rất yếu, hắn vẫn đủ sức cho họ biết có lẽ hắn là người duy nhất sống
sót.
Hắn hỏi mượn một cái ống nhòm, nhìn về hòn đảo.
Hắn thấy con chuột đang đứng trên thùng bánh, hai chân trước cầm một cái bánh,
gặm ngon lành, cặp mắt dáo dác nhìn quanh...
Alfred Hitchcock
Hoàng Thịnh dịch
Theo https://vietmessenger.com/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét