Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

"Tình xuân" của Đỗ Thị Minh Thúy: Chưng cất chữ với tâm hồn tinh khiết

"Tình xuân" của Đỗ Thị Minh Thúy:
Chưng cất chữ với tâm hồn tinh khiết

Với ba thập niên lặng lẽ làm mẹ, làm cô giáo dạy văn, Đỗ Thị Minh Thúy là một cái tên khá lạ lẫm trong làng thi ca, nhưng khi đọc Tập thơ “Tình xuân“ của chị, mới thấy rằng tác giả này đã nén thật chặt cảm xúc cũng như ý tưởng, để chọn thời điểm phù hợp cho những vần thơ khẽ khàng nở bừng lên như những đóa quỳnh.
Trong thi tập “Tình xuân“, Đỗ Thị Minh Thúy mở ra một không gian nghệ thuật đầy chất nữ tính, nơi từng vần thơ nhẹ nhàng như giọt sương mai, lấp lánh trên những chiếc lá non. Thúy không chỉ chắt chiu cảm xúc để viết từng dòng lắng đọng, mà còn chưng cất từng chữ một bằng tâm hồn tinh khiết và nhạy cảm của người phụ nữ. Qua những trang thơ, chúng ta như được lạc vào một cõi mộng, nơi cái đẹp và sự chân thực hòa quyện, tạo nên một cảm xúc mơ màng nhưng rất gần gũi.
Thơ của Thúy đâu có đơn thuần là những câu chữ; đó là những cảm xúc, những khoảnh khắc mà chị nâng niu, gìn giữ và truyền tải một cách khéo léo, xiết bao dịu dàng. Như trong bài thơ “Đêm trăng“, không gian thơ mộng được mở ra qua hình ảnh vầng trăng sáng tỏ, cùng với những cánh hoa đêm, tạo nên một bức tranh thiên nhiên lãng mạn, phiêu bồng. “Nghiêng mình dịu dàng/ trăng làm gương trong giữa trời xanh êm” – câu thơ gợi lên hình ảnh của ánh trăng và khắc họa một tâm hồn nhạy cảm, luôn hướng về cái đẹp.
Bài thơ còn chứa đựng những hình ảnh thân quen, gần gũi. Hình dáng ai “in bóng bên thềm” như một sự hoài niệm, một tâm trạng đầy tình cảm. Đỗ Thị Minh Thúy khéo léo dẫn dắt người đọc vào từng khoảnh khắc, giúp ta cảm nhận được sự tĩnh lặng và bình yên của đêm trăng, nơi mà mọi nỗi niềm, khát vọng đều được hòa quyện vào nhau.
Âm nhạc cũng là một yếu tố quan trọng trong thơ Thúy. “Trên xanh diều đẫm trăng/ Bay xa nhạc thiết tha” – những âm điệu ngọt ngào ấy như lời mời gọi chúng ta tham gia vào một buổi tiệc của cảm xúc. Đó là một bầu không khí của thiên nhiên, một không gian của tâm hồn, nơi mà những rung động tinh tế nhất được ghi lại, lưu giữ lại cho thế gian.
Bên cạnh sự nhẹ nhàng, thơ Thúy cũng có những phút giây yếu đuối, khiến ta cảm động và muốn vỗ về, che chở. Những khoảnh khắc đó như một lời nhắc nhở về sự mong manh của cuộc sống. “Và dưới kia bên khung cửa sổ/ thi sĩ ngả đầu trên trang thơ bỏ ngỏ” – hình ảnh của một thi sĩ đang trầm tư suy nghĩ, trong sự bình yên nhưng cũng đầy nỗi niềm, thật đáng để chúng ta dừng lại và chiêm nghiệm. Cảm giác ấy khiến ta nhớ rằng, đằng sau vẻ đẹp của thiên nhiên luôn có những tâm hồn đang thao thức, trăn trở, băn khoăn về những ẩn số trong đời, về sự đỏng đảnh của nắng mưa…
Đỗ Thị Minh Thúy không chỉ mang đến những hình ảnh lãng mạn, mà còn rất sâu sắc khi thể hiện những nỗi niềm của người phụ nữ, những gánh nặng và trách nhiệm trong vai trò của một người vợ, người yêu. Trong bài thơ “Chờ Anh về“, nỗi cô đơn và trăn trở của một người phụ nữ đang chờ đợi người mình yêu được thể hiện một cách chân thực và xúc động. Mở đầu bài thơ, chị phác họa: “Một mình em trong căn phòng nhỏ / Mặt trời đã đi ngủ từ lâu”, câu thơ đã vẽ lên hình ảnh âm trầm, tĩnh lặng của căn phòng, nơi tâm hồn đang thổn thức và dự cảm có chút buồn tủi.
Cảm giác trống trải và nỗi nhớ thương rõ nét qua những câu thơ tiếp theo: “Nghe bước chân bên hè, choàng ngồi dậy / Một chiếc lá vừa rơi!” Cảm xúc ấy như một giai điệu buồn, phản ánh rõ nét những lo âu, mong đợi và nỗi đau khắc khoải. “Mưa gõ mãi tiếng sầu vào mái ngói” mang đến âm hưởng của nỗi buồn, như những giọt mưa lặng lẽ thấm vào tâm hồn.
Đỗ Thị Minh Thúy khéo léo đưa người đọc vào thế giới nội tâm phong phú, nơi mà những nỗi niềm của người phụ nữ không chỉ dừng lại ở tình yêu mà còn là sự chịu đựng, hy vọng. “Anh trở về chập chờn trong giấc mộng / Hôn lên bờ mi ướt đẫm của em” – câu kết như một lời hứa, một khát khao cháy bỏng, vừa ngọt ngào vừa đau thương, thể hiện sức mạnh và sự kiên nhẫn của tình yêu.
Sự lãng mạn và sức tưởng tượng của Thúy thật đáng yêu, tinh tế mà sâu lắng đến sững sờ. Trong bài thơ “Cảm xúc“, Thúy chỉ ra rằng cảm xúc chính là tài sản vô giá của thi sĩ, của tâm hồn giàu có cái tình với đời sống, với muôn loài: “Một tiếng chim trong vắt / Đậu lên những cánh hoa thắm đỏ / Lọ hoa nghiêng.” Hình ảnh giản dị nhưng tinh tế này đã vẽ nên bức tranh thiên nhiên đầy sức sống, nơi mỗi chi tiết đều trở thành một phần của cảm xúc trọn vẹn.
“Thiếu nữ ngừng đọc sách / Một bóng chim vút ra ô cửa nhỏ / Ánh cười in trời xanh.” Cảm xúc và vẻ đẹp đời sống giao hòa qua từng câu chữ, cho thấy tâm hồn của người thi sĩ là một kho tàng náu bao nhịp đập sống động với thiên nhiên. Những khoảnh khắc giản dị nhưng lại mang trong mình sức mạnh và giá trị vô hình, đó chính là điều mà Thúy muốn gửi gắm.
Minh Thúy đã chưng cất suốt ba thập niên để có một tập thơ này dâng tặng bạn đọc và tặng cho chính mình. Cuộc đời người đàn bà với lo toan bề bộn, chỉ có thể dành ra những phút giây tinh khiết hiếm hoi dâng tặng cõi thơ. Viết thơ là trở lại với bản gốc của chính mình, là cách để tìm lại những mảnh ghép đẹp đẽ đã bị thời gian và nỗi lo toan che khuất. Qua thơ, Thúy không chỉ ghi lại những cảm xúc của bản thân mà còn gợi nhắc cho chúng ta về giá trị của những khoảnh khắc đơn giản, tươi sáng giữa bộn bề cuộc sống.
Với tập thơ “Tình xuân“ Minh Thúy dâng tặng cuộc đời một bài ca về vẻ đẹp của tình yêu và thiên nhiên, cũng như tiếng lòng của những người phụ nữ nặng trĩu tâm tư. Đỗ Thị Minh Thúy đã khéo léo tạo dựng nên những bức tranh sinh động, vừa thực tế vừa mơ mộng, vừa nhẹ nhàng vừa sâu lắng. Qua những trang thơ, người đọc cùng chị lặng lẽ cảm nhận vẻ đẹp của tình yêu, của thiên nhiên và chiêm nghiệm một phần rất riêng của tâm hồn người phụ nữ – mong manh nhưng mạnh mẽ, nhạy cảm nhưng kiên cường.
“Tình xuân“ sẽ mãi là một bức tranh đẹp trong lòng những người yêu thơ, nơi mà nỗi đau và hạnh phúc, cái đẹp và chân lý hòa quyện trong một dòng chảy nghệ thuật đầy cảm xúc.
11/5/2025
Kiều Bích Hậu
Theo https://vanvn.vn/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cánh hoa chùm gửi XXXXXXX

Cánh hoa chùm gửi Chương 1 Những năm dài trôi qua, tôi là của mẹ, mẹ là của tôi, gian phòng này là của hai người. Thế mà bây giờ, chỉ mộ...