Cái Dây Không Ðứt
Tựa
Những truyện này không có chi là truyện cả. Người ta không hiểu
nhau, thường thường chỉ vì không nói cho nhau biết trước dụng ý của mình: người
mua mất thì giờ tìm kiếm trong một chỗ chỉ bán hoa, và một kẻ thích những cái rộn
rịp dễ dàng của chiếu bóng lại lấy vé vào xem diễn kịch.
Xin đừng tìm trong “Phấn Thông Vàng” những truyện có đầu có
đuôi, có công việc, có sáng hôm trước và chiều hôm sau. Ở đây chỉ có một ít đời
và rất nhiều tâm hồn, hợp lại thành bao nhiêu nghĩ ngợi bâng khuâng, không cốt
để giải trí người ta, mà trái lại, để xui trí người ta thêm bận vẩn vơ lưởng vưởng.
Nếu có những tác giả trỏ cho ta thấynhững nhân vật có chân
tay, mặc quần áo, ở trong nhà cửa, giao thiệp với láng giềng, nếu có những tác
giả gợi chuyện thích tai ta, thì cũng có những người chỉ đưa ta vào lẫn trong một
thứ mù sương... Họ không có chuyện gì rõ rệt mách cho ta nghe, nhưng họ cũng rất
nhiều chuyện. Sắc màu của ngày tháng, bóng dáng của cuộc đời, những ý nghĩ làm
ta nghiêng đầu những tình tứ mênh mông những cái ngẩn ngơ, những niềm thương
xót, họ đều đem ra làm đầu đề kể chuyện. Mà đó nào phải chỉ là thơ trá hình ra
văn xuôi! Trong những bài văn ấy không phải là thơ tản văn, không phải là bút
ký; cũng không hẳn là truyện ngắn: ấy là tất cả các lối ấy hợp với nhau lại.
Vì cảnh ngoài cảm xúc tới, người viết văn đem ghi lại sự đã xảy
ra; nhưng viết xong, họ thấy rằng họ chỉ chép những âm điệu của lòng mình. Mà
câu chuyện vẫn còn đó để làm vì, để lấy cớ; câu chuyện cũng như một cái giá để
mắc áo, một cái giàn cho hoa. Cốt nhất không ở nơi cái giá hay cái giàn, mà ở
nơi gấm vóc lụa là, ở nơi chùm thiên lý và mấy con ong: Kể gì cái truyện! Chàng
này, nàng kia, hay ông nọ có hệ trọng đâu! Miễn là có những ý tưởng chảy thành
tràng giang, những tình cảm toả ra một bóng chiều ôm ấp một trái tim đương đập
theo nhịp đời... Truyện ư? Một tí truyện ở ngoài cũng đủ gợi trăm chuyện trong
cõi sống bên trong. Tâm hồn người có biết bao là chuyện!
Viết hẳn ra bút ký hay là thơ tản văn, như thế có lẽ rõ trắng
rõ đen hơn. Nhưng cuộc đời đem đến những bài thơ có truyện, và những câu truyện
có thơ, thì tất nhiên chúng ta cũng được ở lưng chừng trên hai biên giới.
Lối tiểu thuyết ý-tưởng vẫn là một lối văn phong phú, khác với
lối luận đề tiểu thuyết. Lối này dễ sinh ra miễn cưỡng, cố chấp, vì quyết hãm một
câu chuyện theo một chủ nghĩa: lối kia không tranh luận một vấn đề gì cả, vẫn
nơi những ý nghĩ, những tư tưởng, nhưng không ràng buộc cho thành một luận đề. Ở
lối truyện-ý-tưởng truyện là một cái cớ để cởi mở tấm lòng; ở lối luận đề, truyện
là một phương kế để chiến thắng. Truyện-ý-tưởng lo phải là truyện khô khan như
truyện triết lý: truyện ý tưởng thường gồm các lối: truyện tâm lý, truyện tượng
trưng, truyện hí lộng, truyện “kiểu cách” vừa làm duyên, vừa mỉm cười.
Với tập “Phấn Thông Vàng” tôi đã muốn làm một lãng tử không
theo phép cũ, bỏ nhà như bọn “chó mèo hoang”, đi theo sức xô đẩy của tâm hồn.
Trong phần nhiều “truyện” của tôi, vai chính không phải là một người, mà là một
nỗi lòng một tình ý, hay một con vật, một đồ dùng. Phấn Thông Vàng: nào có chuyện
gì đâu! đó chỉ là một cách gữi hương cho gió; Thương Vay: một buổi chiều len
vào tâm trí; Cái Giây, Cái Giây Không Ðứt: sự thực của lòng người và sự thực của
ái tình; Sợ: tình yêu lớn và người yêu nhỏ gặp nhau; Chó Mèo Hoang: một bọn bị
đời bỏ; Toả Nhị Kiều: Một nỗi buồn nhạt; Truyện Cái Giường: hai cuộc đời...
Truyện của tôi chỉ có thế. Tôi rất mong người xem sách không
phải là người đi xem án mạng: chỉ muốn biết sự việc thế nào. Bây giờ thì Phấn
Thông Vàng thoát rừng để bay đi; đến nơi đâu, “cái ấy tuỳ lòng gió”.
Hà Nội Février 1939
X.D.
( Trích trong tập truyện ngắn ( Phấn Thông Vàng ) của Xuân Diệu
Trong thành phố, 24 tháng 9 năm 1937
EM THU
Thế sao em? Em đã hết với anh? Thực chăng? Anh thấy như đã thực
lắm rồi, lời của em sao mà đoạn tuyệt! Nhưng Thu ơi, anh vẫn mong còn dư lại ít
nữa là một chút yêu thừa, để em còn chịu đọc những lời biện bạch sau đây, và để
em còn đoán nghe sự đầy tràn trong tiếng gọi “em”, trong bức thư này mà anh tin
không phải là bức cuối cùng, và vẫn gửi nhờ con chim xanh nhỏ.
Hứa không kinh ngạc đâu Thu ạ. Anh chỉ đau đớn thấy sự thực của
lòng người; ―nhưng mà anh cứ kể chuyện này cho em nghe, Thu nhé?
Ðời xưa có một nhạc sĩ (anh chắc là Bá Nha) có một giây đàn
quí báu, đẹp đẽ vô cùng. Một giây đàn xinh xắn như gồm bằng tơ bóng giăng, một
giây đàn bằng loại kim hiếm hoi, đáng giá không biết bao nhiêu vàng bạc. Vì ban
ngày thì chói lọi một trăm sắc, và ban đêm tự nhiên sáng có hào quang.
Nhạc sĩ biết rằng sợi tơ kia mỏng manh, chỉ nên để mà thờ, mà
ngắm. Nhưng chàng cần phải đàn một điệu nhạc mới, thần tiên, kỳ ảo, làm rung động
được mặt trời và xê xích được mặt trăng. Chàng thấy nhất quyết phải gảy lên Ðiệu
Ca-Lửa-Nồng mà chàng đã bỏ cả tâm hồn để sáng tác.
Thế rồi dây đàn lên tiếng dưới ngón tay mê, ngón tay cảm xúc
quá nên nóng như lên cơn, làm cho dây đàn cũng phải lây sự sống. Nhạc sĩ đang
lúc hăng hái vì thiên tài đẩy xô, cứ nhíu mày nắn những giọng cao, rất cao, quá
cao, quên cả rằng giây đàn của mình chỉ là sợi tơ bóng nguyệt.
Cho nên, cho nên dây đàn đứt, cũng như... cũng như dây của
lòng em Thu...
Thu mong manh của Hứa ơi! đáng lẽ anh cũng chỉ nên ngắm nghía
phụng thờ em, chứ đừng bắt em yêu mến. Giây đàn thì nhỏ mà điệu nhạc thì cao,
lòng em thì yếu mà tình anh thì mạnh, tránh sao cho khỏi chếch mếch! Anh đã khờ
quá! mê bản đàn nên làm đứt cả dây tơ. Nhưng em Thu ơi, em có hiểu anh chăng?
Em hiểu chăng sự thực của ái tình nó khác với sự thực của lòng người: lòng
chúng ta thì muốn yên, nhưng ái tình thì hiếu sự. Ta không phân biệt tình với
lòng, khi lòng ta đã biếng nhác, muốn nghỉ ngơi; ta nói: tình yêu đã hết; nhưng
chính tình yêu không thèm ở nữa trong một tấm lòng mệt mỏi, tình yêu bỏ mà đi đấy
thôi! Lòng người và tình yêu là hai sự thực khác nhau và đối nhau; một đằng chỉ
riêng ưa sự lỳ lợm, sự bình yên, một đằng muốn lay chuyển, sôi nổi, cử động.
Lòng người như vật chất luôn luôn sắt đá, chích chích, chi chi. Ái tình như sự
sống, làm việc luôn, nồng cháy luôn, và xây dựng cho vật chất. Phải, lòng người
như đất, chỉ cốt nằm ỳ, ái tình là ý xuân, bắt sự biếng lười phải hăng hái, bồng
bột lên, để sinh sắc hương, hoa quả.
Anh yêu dở, vì không hiểu lòng người; em cũng vụng yêu, vì
không thấu ái tình. Mà chúng ta đã cốt “yêu nhau”, thì chúng ta phải yêu nhau
theo ái tình chứ! Cái dở của anh rất đáng tha thứ, mà có lẽ lại là cái hay: anh
phải đi ngược lòng người để đi xuôi theo ái tình.
Thực vậy, chúng ta đều muốn êm đềm bình tĩnh, chẳng phải nhọc
nhằn. Nhưng khi đã yêu! Tình yêu có ngủ đâu!
Ðó là nỗi kiếm tìm, ngờ vực, đòi hỏi, van xin, đó là sự ghen
tuông, đó là cách chinh phục. Em cười anh chính vì muốn tìm sự vững bền mà lại
làm nên sự gãy đổ, nhưng anh tìm cái vững bền của tình yêu, thiết tha, đỏ thắm
kia, chứ cái lâu dài mà nhạt nhẽo, anh có tìm làm chi!
“Em thấy yêu anh thì nói yêu anh”, nhưng một lời nói không phải
là một cái gối ta cứ dựa đầu mãi. Em yêu anh, nhưng tình em cho có phải là một
gói bạc ta cất được vào rương, khoá kỹ niêm phong, bỏ vào buồng, rồi đóng cửa
ngủ yên sao? Tình em cho hôm, ngày mai chắc đâu như cũ? Bảo anh không phiền hà
em sao được; tình yêu mạnh hơn lễ độ, đã yêu nhau thì hoá làm rầy nhau. Em mất
tự do, nhưng kẻ lấy không phải là anh, mà chính là tình của chúng ta, và anh,
anh cũng mất tự do, và cũng không phải em lấy. Hai người đều vui lòng chịu sự
trói buộc của tình ái, để được cái thoát ly, thoát ly khỏi mọi điều cặn bã thấp
kém của đời thường.
Em Thu, em nỡ không hiểu anh đến thế ư? Em nỡ cho ra anh tra
nạ, dằn vặt em, nhưng khi người ta mặc kệ nhau, thì còn đâu là yêu nhau nữa? Êm
đềm, dịu dàng, ôi, nếu muốn được thế mà phải bằng phẳng như những vợ chồng ăn đời
ở kiếp với nhau thì còn gì đâu.
Thu ơi, sao em không hờn anh, giận anh, ghen nghi anh cho nhiều;
em không thấy cái thú giận nhau ư? Chỉ có anh quá biết thú ấy, nên mới bị em phạt
quá đáng: rời anh, đứt với anh. Nhưng đáng lẽ là một cái công mới phải! Luôn
luôn thắc mắc, lo toan không ngớt, xôn xao không ngừng, yêu như thế tức là đổ dầu
cho đèn sáng mãi, thêm củi cho lửa không tàn, là giữ màu tươi thắm, thêm bao
thú vị cho tình yêu, yêu như thế quả là xe thêm tơ chỉ cho sợi giây thêm bền,
chứ đâu có phải giằng kéo sợi dây cho mỏng?
Em còn nói tình yêu là những giây tơ treo vài đoá hoa mảnh khảnh;
vâng. Nhưng sự dịu dàng là mảnh khảnh hơn hay sự nồng nàn là mảnh khảnh hơn? Giữ
sự dịu dàng là trò chơi, chứ giữ sự nồng nàn là một điều khó, vậy thì “đoá hoa
mảnh khảnh” vốn là sự rạo rực của Hứa, chứ không phải sự bình tĩnh của Thu.
Thôi, Thu của Hứa chịu thua rồi. Anh biết lắm, em Thu chỉ nhọc
một chút đó thôi, em Thu đương nhức đầu đấy chứ gì. Chỉ một ngày sau hay một tuần
sau, anh lại thấy Thu nồng nàn gấp mấy khi trước, vì bấy giờ ta đã hiểu nhau.
Em Thu không phải một kẻ khác thường sao?
Em Thu không phải một linh hồn đắm say, mê mãi sao?
Có lẽ nào! Mắt em Thu lớn và sáng, và lộng lẫy thế kia mà!
Không, anh quyết sự này chỉ là một cuộc bất hoà nhỏ nhặt đấy thôi. Phải không
em, nếu động bất bình với nhau mà rẽ nhau ngay, hết với nhau ngay, thì ở trên đời,
chẳng có cặp đôi nào cả.
Thu cười đi, em thua rồi đấy nhé. Nhưng Hứa chẳng được đâu,
Thu ạ. Bao giờ cũng thắng cuộc, ấy chính là tình yêu của hai ta.
Người tha thiết.
HỨA.
Xuân Diệu
Theo http://vnthuquan.net/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét