TRƯỜNG CA
LỆNH
Tin vui vừa giục lên đường
Huy Cận
Lệnh đã truyền ra
Đất vâng trước nhất
Suốt một đêm trường, đất không sao ngủ được. Cả mình sóng
chuyển; cái ngực của đất phồng lên. Không muốn ngủ, mà ngủ làm chi! Đất cựa
mình vì xốn xang trong da thịt. Lệnh đã truyền. Ngày mai đây, tháng sau đây, biết
có xong công trình hay chăng? Thật tấm lòng của đất dạt dào, tính toan ngay từ
phút đông vừa bớt lạnh.
Đất mẹ đã nghe muôn con đòi nở, muốn vượt chồi lên trên đất,
thở ánh sáng trời. Hàng triệu mầm hé ra khép vào, đầu ngưởng lên, chân mạng
căng thẳng, ngửa cả mình đất. Vi trùng sáng tạo lên men dưới da. Từ đáy sâu,
đưa lên bao sức lực để đở nâng; đất mẹ sung sướng, đất mẹ lo âu, đất mẹ nằm
sinh và làm việc.
Mẹ bao la chạy chia nghìn ngả, này núi, này rừng, này đồng,
này ruộng, lại còn linh tinh muôn vạn núi đồi nữa, làm sao đủ sữa căng lên? Lệnh
đã truyền, đất lãnh lấy công đầu. Đất nghìn năm, đất triệu năm, đậm đà chắc chắn,
càng già dai.
Máu cũ biến mới, sục sục quang tuyến, mạch chạy đầm đìa. Máu
đen kề máu đỏ, nhựa nâu đến ngã ba cùng với nhựa xanh; những con đường xéo lẫn
nhau, chở chất chua, chất ngọt, chất mát, chất nồng, theo rễ muôn cây, lên cho
mặt trời hòa hợp.
Trên mặt đất vẫn chưa lộ gì cả, nhưng dưới nhà hầm, biết bao
là vội vàng! Thì giờ trể rồi! Thời gian tính từng phút một, ngón tay nghiêm nghị
không bao giờ đếm nhầm. Cho nên Đất mẹ làm việc không nghỉ. Không lẽ năm nay lại
trễ hơn mọi năm!
Ánh sáng vâng lệnh thứ hai, có cô em Sức Nóng đi kèm. Nàng
tiên quyền cao phép cả, chẳng ai dám đương! Khi hứng thú nồng nàn, ánh sáng lấn
át cả không gian, ôm chồm Vũ- trụ, đè bẹp bóng tối dưới triệu móng chân. Mi của
ánh sáng thật dài, tia của áng sáng thật đượm. Ánh sáng bắn tin truyền hịch,
đưa lệnh khắp hang cùng núi hẻm, báo rằng: " Sắp sửa tin vui!"
Áng sáng nhún nhẩy tươi cười, không chút lo lắng. Tài lực của
nàng nhiệm mầu nhanh chóng; nàng có thể dấu mình suốt tháng, vờ như không hay
gì cả; nhưng mánh khoé tinh anh sao! Nàng làm việc ngấm ngầm. Chỉ một ngày, chỉ
một sớm mai nàng đến, là cả bầu không đã treo ngọc, giăng tơ, cả mặt đất đã trải
vóc gấm, thêu thùa trong gió, lăng líu qua cây. Ánh sáng đứng một chỗ mà ở khắp
nơi, con mắt điền quang thấu suốt muôn trùng, chăm nom từng nụ mầm non, từng vỏ
sâu bọ. Nàng ôm những thân cây gía lạnh, sưởi những luống đất ẩm iu. Nàng lách
vào kẽ lá, cho mầu thanh non biến thành lục đậm. Cho đến những cội tùng già yếu,
nàng cũng gõ mãi ngoài võ, đến nỗi một ngày kia bật ra mầm xanh. Và Áng Sáng ngồi
kéo muôn triệu chỉ vàng, tiếp theo muôn triệu chỉ vàng, cuộn tròn vào bánh xe
hay mắc ngang khung cửi, dấu diếm khắp nơi. Để đến lúc cần dùng, sợi ngày vàng
sẽ lộ ra chi chít.
Công thứ ba, Nước nhận lấy phần. Nước đi theo Ánh Sáng, làm cặp
uyên ương kỳ dị. Rẽ nhau một lần, là đồng khô cỏ cháy. Nước mát êm cho nắng tựa
vào.
Nước cũng chảy chia nghìn ngả, chạy vào làm máu cho đất, chạy
ra làm lời cho suối, độn thổ, đằng vân. Ánh sáng loãng xõang trong mình. Âm điệu
róc rách giữa lòng. Nước lấy ôn nhu vổ về nuôi nấng cho muôn vật phát sinh. Mà
cái liếc mắt đưa dài nghìn lý.
Nàng chen vào búp hoa này, lẫn vào nhánh cây kia. Trái uống
nàng vào bụng mây giữ nàng trong mình. Nụ hút nàng vào tim; cây kiếm nàng làm
nhựa. Ôi nước ngọt ngào, mát mẻ, thảnh thơi!
Công thứ tư không ai tranh, nên về phần Gió. Phải xem dáng điệu
nàng thu gọn, mới biết nàng khéo dấu sức phá hoại của mình. Chỉ còn là một làn
nhẹ phớt qua. Áo nàng tha thuớt phiêu phiêu. Hồn nàng xuất trần. Nàng lên tinh
tú. Gió bay, gió lượn, gió phất phơ như hơi thở ân tình. Gió đưa duyên bướm,
gió làm mối lái cho hoa. Gió múa điệu lẳng lơ, nói lời cợt ghẹo. Vạn vật nghe
gió mà rợn tình.
Gió phẩy móng tay búng muôn đầu lá; gió rào rào rúng động
ngàn cây. Âm nhạc theo nàng mà vào không gian; nàng là những sợi dây sắt cầm lượn
bay; không khí tự say, vang tiếng tơ đồng.
Miền xa lại gần. Gió mới tỏ tình, hương đà theo hút. Gió có cần
vội vã đâu; chỉ thoảng lên xe đi thúc giục các chồi, các nụ. Đến hôm ấy, gió chỉ
có việc dịu dàng bay chơi, là cuốn theo muôn lòng đắm say.
Lệnh được vâng.
Tất cả đều làm việc. Tất cả giao hòa, giúp sức lẩn nhau. Tất
cả cũng đều một niềm yêu thương quảng đại; tất cả cũng đồng một ý trau chuốt điểm
trang.
Ngày ấy. Lệnh đốt tiếng pháo đầu. Muôn tiên đã nấp sau màn.
Chim chóc cũng lên dây cổ họng. Mặt trời xé làn sương mỏng, xé màng mơ mộng còn
ủ ấp non sông. Nhạc vàng reo, hương nồng tỏa: Công chúa Xuân Nương hiện hình!
Sương đeo một triệu hoa tai cho nàng; nàng cười một nghìn miệng
hoa, nàng mặc chín triệu lá non; má nàng điểm đôi chút sương hồng, tóc nàng gió
Xuân lỏa xỏa. Muôn lời của Vũ Trụ đồng tấm tắc khen nàng công chúa con chung.
Xuân Nương! Xuân Nương! Hội mừng nàng, hội của nàng sẽ lâu
chín mươi ngày, gấp thêm chín mươi đêm vui suốt sáng. Nàng ra đời! Nàng lại về!
Nàng không mỏi tái sinh!
Trời ơi, Xuân Nương cười. Trông thấy công chúa, Phụ Hoàng đôi
mắt sáng ngời, đáp lại bằng nụ cười thái dương.
Âm nhạc khởi lên. Chín mươi ngày đêm bắt đầu bằng một buổi sớm.
CHÚ LÁI KHỜ
Đời xưa có một chàng phú thương đi khắp thiên hạ. Nước Tàu cổ
giàu lắm; chàng đi buôn gấm vóc ngọc vàng. Dưới nước thì chở thuyền to; trên đất
thì dùng ngựa quí. Người ta gọi chàng là Chú Lái, và văn nhân đời sau, ghi câu
chuyện hào hoa mặc khác, riêng gọi chàng là Chú Lái Khờ.
Khờ, bởi vì không biết giữ của.
Chàng phú thương giàu không biết bao nhiêu mà kể. Ngọc vàng
sai khiến ở mười ngón tay. Một bước chân đi có thể bỏ rơi từng mớ châu báu.
Không cần mánh khóe; có cái số thiên kim như số Chú Lái thì cần gì quỷ quyệt
như mọi lái buôn! Trời đã chọn bàn tay kia mà gửi kho vàng, và chọn cái trán
kia gửi niềm tao nhã.
Của cải bốn phương chạy về chú Lái, nên Chú Lái cũng vung tay
hào phóng, cho sự giàu có được tản ra bốn phương. Chú Lái không tiếc với đời;
lượng rộng hải hà, Chú lái vờ làm dại dột....
Với tính phong lưu như vậy, một đêm kia khách ghé chơi ở Hồng
Lâu. Bụi đường đã trắng áo quàng. Bước chân hồ mòn sỏi đá. Nỗi buồn của sông
núi đã vào trong lòng khách: dạo xem thế giới, Chú Lái Khờ sầu chuyện cổ kim.
Khách muốn say sưa, để chìm trong lãng quên.
Chú lái vào trước, những hòm vàng ngọc vào sau. Âm nhạc đã nỗi
lên, phòng vui chơi hương thơm xực nức. Bọn con hát múa nhịp Nghệ Thường. Cánh
tay nở hoa, hình người hóa bướm. Sáo ngọc thổn thức, những cặp môi anh đào chúm
lại và run. Những ngón tay hồng đớn đau, vì nắn mạnh trên dây cầm sắt. Dần dần
không gian nức nở; không ai khóc cả, mà nước mắt nghẹn ngào trong thanh âm.
Chàng phú thương tựa gối lim dim, mê man trong sầu thảm; chàng khoan khoái thấy
lòng mình loãng ra từng phút, sắp tan... Sắc đẹp hiện hình: những đào nương trắng
như hoa lài nghiêng đầu thỏ thẻ. Không phải cuộc vui, đây là cuộc mê.
Nhạc này buồn như khúc sông cong, nơi khách gặp sương chiều bạc
xóa; tiếng sáo này hắt hiu như gió trên đường cái; tiếng nhị hồ này âm u như
đám mây đèo. Sao ở trong thanh âm, người khách thương lại gặp cái vô cùng của cảnh
vật; tưởng như ai manh tới bên chàng cả hơi thở của nước tràng giang, cả nét mặt
buồn của đồng nội vắng, cả dáng cô đơn của đỉnh núi gần trời. Giang sơn đang trải
trong hồn chàng, và hồn chàng có mù sương như một buổi hoàng hôn thu. Khách có
phải là lái buôn đâu; khách là một tấm lòng thơ, trời đem dạo giữa phong trần,
cho đầy thêm cái đáy sầu não...
Chú Lái nghe đàn mà càng thêm khờ; có ai chữa được cái hận vô
lý mà bọn đa tình truyền cho nhau mang tự cổ kim! Rượu đã dâng lên môi, Chú Lái
Khờ vơ lấy uống; môi mềm chết điếng trong nước bồ đào. Triều đàn dâng đến cổ,
khách mặc cho hồn dạt trôi bập bềnh trong sóng nhẹ của nhạc, rượu, trầm, hương.
Mỹ sắc nở nhiều trong khu vườn lạc: mấy mươi hoa diện lửng lơ. Giai nhân mềm dẻo
như những cánh hoa, thay đổi trong tay du khách. Ngón tay các em vuốt hộ tấm
lòng anh, em đàn đi trên phím người của ta cho điệu cảm giác vô cùng mơn trớn!
Khách không nhớ gì nữa; mấy hòm châu ngọc mang cẩn thận để bên góc phòng, khách
đều mặc kệ, không đoái trông nom. Rượu ấm và thơm, Chú lái Khờ uống hoài không
nghĩ; nhạc chầm chậm lại, nếu bỏ bớt đi, hương ngây ngất thêm, người lơi lã nữa...Chú
Lái Khờ đã say; Chú lái Khờ đã ngủ....
Nhưng mê ly của đàn địch không được ngừng lại; không khí vẫn ấp
êm quanh khách như một lớp nệm tiên. Chú Lái đã mê kia kìa; anh chàng này đi đường
hàng tháng, hàng năm, ngủ thật say như một chú lái. Áo thêu trệ biếng ở trên ngực,
hở cả túi trong ; sợi xích bạch kim lộ ra ngoài xiêm, ngơ ngác một chùm khóa
vàng. Bọn người hoa đang xúm quanh khách, thấy mà động tâm. Bộ khóa này sẽ mở
cánh cửa hào quang của phú quý.
Giai nhân lăn sát vào du khách, thử xem chú Lái thực say
chưa. Và chú Lái đang say khờ cả người, nằm rất im để tiện chìm vào tịch mịch.
Bọn hồng phấn đã sờ tay vào khóa vàng, mỗi người đã cầm một chìa khóa. Nhẹ
nhàng rón rén; nhưng tha hồ lấy, khi các kho đã mở ra. Đây là the, mỏng như ánh
sáng, đây là gấm, đẹp như vườn hoa, đây là trầm; đây là xạ. Đây là mã não, hổ
phách. Đây là ngọc, ngọc bích, bạch ngọc, ngọc huyền, ngọc trai. Và đây là
vàng, là vàng! và đây là bạch kim, và đây là vàng nữa. Biết bao là giàu, là đẹp!
Ngà trau chuốt ngọc giắt thêu, mời giai nhân chọn thứ quý nhất mà lấy..... Và
giai nhân thấy được dễ dàng quá, khúc khích cười. Chú Lái thực là một anh khờ,
không biết phòng ngừa, không chịu cẩn thận; ngọc trai đã mất, bao giờ về Hợp Phố
nữa đâu!
Chú Lái còn say, chú Lái tự say, chứ rượu làm say sao được
chú Lái! Chú vẩn tỉnh, nhưng chú muốn khờ. Ô, lòng khách vui cười biết mấy, khi
hé mắt vừa cho vài sợi ánh xanh lọt vào, và xem các em bé thơ ngây diễn trò hổn
độn! Khách sung sướng như có ai đánh, nhắm mắt rồi lại ghé xem, tiếc thầm:
" Giá họ lấy được hết! "
Người đẹp đã thu kỹ lưỡng, khóa vàng lại buộc vào bên xiêm.
Những đóa hoa hồng lại vuốt ve trang hoàng tử. Chú Lái bỗng bừng mắt và gọi rượu.
Chén thơm rốc cạn, môi đầy tê mê; rốc cạn chén thơm, hồn như oán thán; say,
điên, vui, dại, hòa lẫn trong lòng ngây ngất của người khờ. Chàng cười như một
bậc vua, đưa tay lên ngực, lần vào lớp áo sát da người, nơi chỗ trái tim, và
rút ra một bao gấm nhỏ, đây là kim cương! Chàng ra hiệu bỏ thêm rượu, thêm đàn,
thêm hương. Rồi lấy cho mỗi người một ngôi sao đọng. Của trân bảo ấp iu trên ngực,
Chú Lái Khờ, trong một cơn yêu dấu, đã thả cho lũ người.
Sớm mai, chú Lái Khờ đi, như không biết chuyện gì cả, mỉm cười
hân hoan như một vị Phật. Hòm rương tuy nhẹ, nhưng tài trí không vơi, thì Chú
Lái còn buồn nổi chi?
Người thi Sĩ cũng khờ như Chú Lái Không hề dấu kho vàng ngọc
với đời. Để mất trời xanh, nên người phải tìm uống trong mắt biếc. Người đời cười
là ngu dại: kẻ mất của có khôn bao giờ!
Thi sĩ ghé vào nhân gian, trọ một vài đêm, tìm đôi an ủi.
Lòng để ở ngoài ngực, tay thờ ơ hay là tay ham hố, tay nào đến cũng lấy được ít
nhiều ngọc châu. Và họ lấy chưa vừa ư, thì người thi sĩ tự tay lấy vào cái lõi
sống còn của mình, để mà phân phát.
ĐẸP TRAI
Không gì đẹp cho bằng đẹp trai!
Người con gái đẹp như hoa, người con trai đẹp như lá. Hoa thì
yếu, lá thì mạnh. Người con gái đẹp như bướm lườn, có uyển chuyển mà không có
reo ca; người con trai đẹp như chim kêu, có mặt trời xúc tích ở trong cửa sổ.
Con trai đẹp mà mạnh, như núi xanh đẳng chân trời! Con gái đẹp uốn éo thuớt
tha, như dòng sông Xuân. Con gái đẹp mềm, con trai đẹp giòn; núi khẳng khái,
không lả lướt cho bằng sông, nhưng hùng dũng dường bao!
Người con gái đẹp là đẹp, người con trai đẹp là sống. Này hãy
xem một người con trai mười chín tuổi. Đó là tuổi rất con trai. Các bộ phận của
thân hình đều có một vẻ lạ lùng; vừa mởn mơ, vừa mạnh mẽ. Đó là tuổi diệu huyền,
kỳ bí; người trai qua thời măng nụ, trải qua tuổi mười sáu, mười bảy, mười tám,
bấy giờ người con trai đẹp như bình minh, lúc mặt trời đã lên được một sào. Đêm
còn phảng phất nơi rặng núi tây; áng sáng chưa chói chang, cái gì cũng tươi
sáng, mạnh mẽ mà vẫn mầm non, không gì đẹp cho bằng!
Kìa xem đôi mày to mạnh, chưa cứng rắn như mày đàn ông, còn
sót lại chút óng tơ của mi tuổi nhỏ. Kìa xem cái mũi thẳng, hai cánh thường phồng;
kìa xem cái miệng đẹp đẽ tươi cười, dưới cằm đã lộ chiều quả quyết. Trên môi
loáng thoáng như bóng hình râu mép nhưng không, đó chỉ là lông tơ. Trán phẳng
như thạch bàn, tóc ngắn, chải vừa phải, cái gáy xanh mạnh như bật chồi.
Còn ngực thì bắt đầu nở nang, tay còn nở nang vừa; bụng thóp,
đùi tuy chắc chắn nhưng vẫn tơ măng; ống chân cao, vút lên một cái như sắp nhảy.
Khi người con trai đi, có phải gót giầy kêu hay lắm không? Gót sang sảng, rực rỡ
dường nào! Chân chắc mạnh, đi vững vàng; ngực kiêu hãnh, cổ thẳng đứng, mặt
quang đãng, như mặt trời đã mọc ở nơi trán, như chim chóc đã kêu ở trên vai.
Nhưng không cần phải phân tích như thế; ta cứ tự nhiên mà
lĩnh hội cái đẹp trai. Cái đẹp trai quí hóa vô cùng! Vì nó càng dễ tắt hơn cái
đẹp gái. Người con gái có phấn son, áo quần màu mẽ; cho đến lúc thành đàn bà,
thành mẹ thì cũng " gái một con trông mòn con mắt" ; chứ người con
trai; cái đẹp mau biến hóa lắm thay! Đã thành đàn ông mà còn đẹp, thì cái đẹp
cũng không còn phải là đẹp trai nữa. Nó khó khăn như vậy, nên người đời mới định
cho một chữ " đẹp trai ".
Hãy nghiệm chữ đẹp trai mà xem. Chữ ấy phải để cho bọn con
trai; có vợ rồi, chữ dùng sẽ kém đẹp. Mà người đời vô tâm mà tinh xảo lắm nhỉ!
Đã nói đẹp trai, lại còn nói " trai tơ" ; trai tơ nghe lại còn hiếm
hoi hơn gái tơ nữa.
Mười bốn tuổi, chỉ là một thằng con nít; mười sáu tuổi, còn rụt
rè như con gái; mười bảy rồi mười tám, lúc ấy hơi dương mới ấm áp như xuân ướm
về. Bước sang mười chín: đêm tan rõ ràng là một buổi rạng ngày. Tuổi mười tám
đã dương tráng, nhưng chưa được dòn dã; đến mười chín tuổi; thì thực dòn dã mà
đang còn nụ hoa; cái tuổi đó là tuổi đẹp nhất. Rồi sang hai mươi, cũng còn như
thế; hăm hai, rực rỡ hoàn toàn; hăm bốn: cái đẹp hóa thành cái mạnh; hăm sáu:
đó là tuổi một người đàn ông. Ngắm lại tuổi xuân thật chẳng dài, tuổi đẹp trai
chẳng lâu gì lắm; nên sắc đẹp trai thật là một hạt ngọc trong đời!
Cứ mỗi mùa xuân, gái tơ đến lứa, thì trai tơ cũng lồ lộ một vừng.
Mặt trời trai trẻ mọc ở đôi khuôn mặt hùng anh. Đó là cái đẹp của khí dương,
nhưng lại một vài năm, trước khi hòan tòan thành sức mạnh. Trước khi thành cái
sức tranh đấu, cái sức chinh phục, khí dương còn ngừng lại làm duyên, tự ngắm
nghía mình, say mộng hoa hương.
Ngày mai, vào giữa đời, không biết một cái nhíu mày của Chúa
Xuân sẽ làm rụng rời bao nhiêu lòng thiếu nữ?
HOA HỌC TRÒ
Phượng không thơm, phượng chưa hẳn đã là đẹp, nhưng phượng đỏ
và phượng nhiều, phượng có một linh hồn sắc sảo mênh mang.
Phượng không phải là một đóa, không phải vài cành; phượng đây
là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực. Mỗi hoa chỉ là một phần tử
của cái xã hội thắm tươi; người ta quên đóa hoa, chỉ ngó đến cây, đến hàng, đến
những tàn lớn xòe ra, trên dậu khít nhau bằng muôn ngàn con bướm thắm. Mầu hoa
phượng chói lói, sinh sống như sắc máu người.
Ấy là lời kêu kỳ bí của mùa hè; trong nắng chói chang, mùa hè
thét lên những tiếng lửa.
Nhưng hoa càng đỏ, lá lại càng xanh. Vừa buồn mà lại vừa vui,
mới thực là nỗi niềm bông phượng. Một làn gió hẩy tới; từng đợt sóng rào rào
trên biển hoa....
Người ta hay trồng phượng ngoài thành và trong thành; và người
ta hay trồng phượng trong các sân trường. Vì sao? Nhưng dù trồng ở đâu, cũng chỉ
có bọn học sinh yêu và hiểu hoa phượng nhất. Hoa phượng là hoa học trò. Còn ai
quen với phượng cho bằng bọn cắp sách đến trường một ngày hai buổi! Còn ai có
linh hồn tươi thăm để quan hòai cùng với phượng thắm tươi?
Mùa xuân, phượng ra lá. Lá xanh um, mát rượi, ngon lành như
lá me non. Lá ban đầu xếp lại, còn e; dần dần xòe ra cho gió đưa đẩy. Lòng học
trò phơi phới làm sao! Cậu chăm lo học hành, rồi lâu cũng vô tâm quên màu lá
phượng.
Một hôm, bỗng đâu trên những cành cây báo ra một tin thắm:
mùa hoa phượng bắt đầu! Đến giờ chơi, học trò ngạc nhiên nhìn trông: hoa nở lúc
nào mà bất ngờ dữ vậy!
Bình minh cùa hoa phượng là một màu đỏ còn non, nếu có mưa, lại
càng tươi dịu. ngày xuân dần đến, số hoa tăng, màu cũng đạm dần. Rồi hòa nhịp với
mặt trời chói lói, maù phượng mạnh mẽ kêu vang; hè đến rồi!
Khắp thành phố bỗng rực lên, như đến tết nhà nhà đều dán câu
đối đỏ.
Sớm mai thức dậy, cậu học trò vào hẳn trong mùa phượng; thôi,
nghĩ hè sắp đến đây!
Mùa thi cử sắp đến!
Thi cử cho các anh sắp ra trường, lười biếng cho các em còn ở
nhiều năm.
Sự học một bên căng, một bên chùng, đều ghi dấu hoa phượng.
Các em ngồi trong lớp làm bài, tay không muốn chạy nhanh. Vì gần nghỉ, nên các
em nghỉ ngay từ lúc còn chưa nghỉ. Phượng đỏ thế kia mà! Khắp các cành đều có
hoa; hoa nở, hoa rơi, hoa bay, đến cả ngoài vườn xa không có cây mà cũng có hoa
phượng.
Các chàng trẻ vui tay nhặt cánh phượng trên cỏ xanh, lẩn thẩn
như bùi ngùi. Có người bỏ vào sách ép, có người bỏ cả vào thư gửi đi. Hoa phượng
tươi, tươi nhưng mà tươi quá quắt; hoa phượng đẹp, nhưng mà đẹp não nùng. Ai
xui hoa phượngt nhiều như vậy? Ai dạy cho hoa phượng cái màu xa xăm? Phượng
vui; cái vui tươi như là làm cho thái quá để che cái sầu uất.
Cái sầu nghỉ hè, vâng, nhất là đối với những chàng sắp ra trường,
mà trước khi ra, phải trải một cuộc thi. Những chàng ấy chăm ngay từ đầu năm; đến
lúc hoa phượng đậm màu, lại càng gấp gáp. Vài chàng bấy lâu nhác biếng, nay
cũng bị màu hoa phượng đẩy cho ở sau lưng.
Phượng hồng, phượng đỏ, phượng xác pháo, phượng máu người,
phượng cứ nở, các anh cứ cố học; sắc phượng mệt mỏi lắm sao! Thật đúng với lòng
các anh, gắng sức nhưng mà buồn bã. Các anh đã nghĩ đến hè, đến lúc ra trường,
đến ngã ba đường phải chọn hướng đi, đến cuộc đời đang rình các anh mà chụp bắt.
Rồi một hôm, trống đánh: các anh ngồi thi. Ôi, bài văn bí
quá, bài tính nghĩ mãi không ra, các anh toát mồ hôi, ngó quanh quẩn như cầu cứu;
nhìn ra cửa sổ, thấy bóng phượng ở ngoài sân! Rồi kẻ đậu thì bỏ mặc bông phượng
mà vui vầy ; kẻ hỏng buồn riêng một mình, bạn bè cũng không, chỉ biết thở than
cùng bông phượng.
Họ đi giữa đường, dẫm xác bông phượng; họ ngồi thơ thẩn, bông
phượng cũng rụng bên mình. Bàn tay mân mê bông phượng, cái sắc đỏ ám ảnh, đỏ một
cách tức tối, đỏ một cách tuyệt vọng.
Phượng cứ nở. Phượng cứ tơi. Bao giờ cũng có hoa phượng nở.
Nghỉ hè đã đến. Học sinh sửa soạn về nhà. Nhà chưa về, cái vui gia đình đâu chửa
thấy, chỉ thấy xa trường, rời bạn; buồn xiết bao! Những cuộc tình duyên giữa bạn
bè, đến lúc rẽ chia, cũng rẽ chia dưới màu phượng; dù hữu tâm, dù vô tình, người
nào cũng có sắc hoa phượng nằm ở trong hồn. Phượng xui ta nhớ cái gì đâu. Nhớ
người sắp xa, còn đứng trước mặt....Nhớ một bãi biển sóng chấp chóa...
Nhớ một trưa hè gà gáy khan...Nhớ một thành xưa son uể oải.......Thôi
học trò đã về Huế, hoa phượng ở lại một mình. Phượng đứng canh gác nhà trường,
sân trường. Hè đang thịnh, mọi nơi đều buồn bã, trường ngủ, cây cối cũng ngủ.
Chỉ có hoa phượng thức để làm vui cho cảnh trường. Hoa phượng thức, nhưng thỉnh
thoảng cũng mệt nhọc, muốn lim dim. Gió qua, hoa giật mình, một cơn hoa rụng.
Cứ như thế, hoa học trò thả những cánh son xuống cỏ, đếm từng
giây phút xa bọn học sinh! Hoa phượng rơi, rơi......Hoa phượng mưa. Hoa phượng
khóc. Trường tẻ ngắt, không tiếng trống, không tiếng người. Hoa phượng mơ, hoa
phượng nhớ. Ba tháng trời đằng đẵng. Hoa phượng đẹp với ai, khi học sinh đã đi
cả rồi.
Thế là ba tháng qua. Hoa phượng gần xong cái bổn phận của
mình. Từng trận, từng cơn, hay từng đóa, từng cánh, phượng đã trải hết mùa hè,
thu sang như trút cả gánh hoa, học sinh về đây! Hoa phượng chỉ, còn lưa thưa, lẻ
tẻ; ôi các anh em, chúng tôi đã nở đẹp lắm, các anh không đến sớm mà xem, chúng
tôi nhớ các anh mà rụng hết rồi, bây giờ còn mấy bông hoa là để dành chờ các
anh, chứ đáng lẽ đã rụng tiệt cả.
Anh em học trò nhìn lên cành phượng: lúc đi phượng nở, lúc về,
phượng rơi lại, cánh sẫm mục nát. Trên cành, cái vui bông phượng tuy cuối mùa
mà đằm thắm biết bao! Hết cái gắt gỏng bề bộn mùa hè, bây giờ hoa phượng lưa
thưa, cuộc tình duyên đã dời sang thu, có lẽ vì vậy mà hoa phượng ấm lên gấp bội.
Vài hôm nữa, hoa phượng sẽ nghỉ, sẽ yên lặng để cho anh em học,
anh em cố học đi, tìm hái bông lài, bông lý, kiếm ngửi hoa ngâu, hoa hồng; anh
em học cho hay, hoa phượng sẽ gặp các anh lúc cuối năm, trong lời chia ly, rẽ rời,
và lại nói cùng các anh cái tâm sự thiết tha của mùa hè.
GIÃ TỪ TUỔi NHỎ
Không biết anh em tôi bỏ đi lúc nào, nhưng bây giờ thì em đã
đi rồi.
Tội nghiệp cho em tôi! Thỉnh thoảng em còn về thăm, nhưng
chúng tôi không dám ở lâu cùng nhau; và dường như tôi có đôi ý xua đuổi. Bây giờ
thì em còn thương tình mà trở lại thăm viếng, chứ mười năm, hai mươi năm nữa!
Tôi có gọi có van rát cổ, vỡ tiếng, em tôi cũng chẳng trở về.
Ồ! Em Tuổi nhỏ của tôi, ta nhớ mường tượng như một lần nào
đây, ta đẩy em lên đường; mắt em hôm ấy xanh quá, miệng em cười gượng, môi thắm
hơi buồn; em ráng đẹp một lần cuối cùng, để ta nhìn em mà sau này mãi mãi nhớ
thương. Ta thì nghẹn ngào, lệ phồng cả mắt, khẽ lắc đầu; trán ta ưu tư, lòng ta
bị cuộc đời dày xéo, ta còn gan ruột nào để giữ em lại! Ta yêu em nhưng muốn
cho em đi, vì đã tới giờ rồi!
Trái sắp đậu thì hoa phải tàn, nếu hạt thóc không chết đi,
thì cây lúa cũng không sống, em cũng biết rằng ta muốn ôm em lại mãi, nhưng có
thể như thế được đâu. Thế là em đi, còn ta thui thủi về một mình, con đường thơ
mộng đã trở thành con đường đời, ta bước đau thương, vì lòng ta trống cả em! Ta
không muốn quay đầu lại nhìn; em đi rồi, ta phải thành một người lớn, phải
siêng năng chứ, nào là công việc, nào là cuộc sống, nào là cái đời.....
Còn em, Tuổi Nhỏ ơi, ta không cần thì em cũng không ở; em đi
chầm chậm, lưng quay lại cho ta. Em mang theo mặt đẹp của em, hai má trai tơ, đậm
như mặt trời sắp mọc; trán em tinh khiết, chưa hề oán hận; lòng em ngây thơ, chỉ
thích đùa cười. Từ bấy đến nay, em vào trong Thời Gian, con đường mờ mịt không
em?
Thôi, đường của em về chỉ là khói sương thôi, chẳng bao lâu
em sẽ lẫn với chân trời, anh chỉ nhìn đằng xa, tưởng em là mộng. Anh không dám
dơ tay đón bắt; bắt sao được mà dám bắt em sao? Em sẽ không đến với một khuôn mặt
tạc trong thịt đời khắc khổ, gập ghềnh, chín khô như một trái mùa hạ.
Có phải đêm nay em tôi về đó không? Ngày nghỉ, đêm thanh, chiếc
hoa sao tạt bay qua cửa, trăng lành, gió dịu, ta soi trộm vào gương, thoáng thấy
hình ta, thoáng thấy hình em. Tuổi Nhỏ đấy ư? Hai ta còn một đêm dài, ngồi đây
em, nằm đây em, dựa đây em; ở lại đây, em đừng đi nữa nhé!
Tội nghiệp cho em tôi, một tiếng động cũng làm em sợ; em mỏng
manh, em đẹp đẽ quá, nên xe chạy ồn, đời làm dữ, là em muốn biến đi ngay.
Ngựa xe chạy làm chi mà ồn ào! Cuộc trùng phùng nào chắc gì
đâu, sao đường phố còn rộn tiếng đời, không cho tôi tha hồ tâm sự? Cửa trước đã
đóng, còn cửa sổ sau, mặt trăng từ mẫu cho mượn bóng xanh, hiện tại đã xa xa,
quá khứ đã gần gần; gió thổi mà về, gió đưa thơ lại....
Thôi, chính em là tôi, chính là tôi xưa, nét măng thụy, vẻ
huy hoàng, chiều duyên dáng, cách thơ ngây, tâm này và hồn này là của tuổi nhỏ.
Hồn Xuân phất phới ở đầu lá, cây cỏ đơm ra một làn hơi biếc,
trời đát triền miên.....
- Em đó ư? Anh nhìn rõ quá.
- Anh đây ư? Em nhận không ra......
Em của tôi đã bỡ ngỡ với tôi rồi. Tuổi Nhỏ ơi, ngày trước đây
chúng ta là một đó. Em đi, giữ lấy tinh túy, ta ở, cuộc thế khinh mạn, thời
gian lần lựa; xa em rồi, thì còn gì cuộc vui, còn gì thực đẹp nữa đâu! Chỉ có mắt
em, đặt màu sắc lên cuộc đời; chỉ có mặt em, lông tơ bao bọc, chỉ ở tuổi em, cuộc
đời bông hoa.
Nói làm chi, phải không em? Nằm trên ngực anh đây, con chim
êm ái; đưa tôi bồng ru chút nào, cậu măng trai tơ; em của tôi đây, tôi đây, thực
là yêu quá. Mới đi độ chừng một năm, mà bây giờ đã bỡ ngỡ nhau. Em có biết nhiều
khi em thổi về như một làn gió, nỗi bận bịu của anh bỗng mát thơm như rừng núi
xuống gần; ta vội vàng tươi nở mau mau, nhưng Tuổi Nhỏ ơi, em đến không nhằm giờ,
lắm khi lại hóa phiền nhiễu. Ta than thầm: " Xứ ấy đẹp sao!", rồi ta
phải đuổi em và chim bướm của em ngay. Mắt lại nhìn cái cuộc đời cho thật kỹ,
tay lại nắm những sự đời cho thực chặt, để mà sống chứ, nực cười thay! Và trong
lúc làm người lớn, ta thừa biết rằng chiều nay, ta sẽ khóc em, hỏi em ở đâu,
đòi em cho được; nhưng than ôi, trẻ con làm nũng với mẹ, chứ ai đâu làm nũng với
đời!
Kể chi những cái bụi đó, em nhỉ! Đêm đã khuya, trăng thêm
ngà, Tuổi Nhỏ mỉm cười đi, cho ta được vui. Ôm em trong lòng; trái tim quá khứ
của em nhịp nhàng với lòng ta chạy chậm, ta rửa linh hồn cho sạch, để em đừng
chê...
Tôi từ em nhỏ của tôi, tưởng tôi còn nhỏ. Bóng trăng phập phồng
trên ngực. Năm canh lờ mờ quanh mình. Tôi nằm giữa tuổi xưa, thấy mình mười
sáu, mười tám, đôi mươi, tay chân bằng mầm, mắt bằng hồ, lòng bằng lửa, miệng
như hoa....
Đêm thanh suốt đêm, ai có ngờ đâu trời cũng sáng!
Mặt trời sắp mọc, đất thành thị sắp chuyển tiếng chân, xe tầu
sắp rúng cả cửa nhà, cái máy đời sắp mở toàn tốc độ. Dậy, dậy, tôi ơi! Kỷ niệm
chực biến! Hình bóng em nhỏ sắp tan! Thôi, em đi, ta ở, ta dậy, em về; thà xa
nhau trong chút bóng trăng tàn, để phút ly biệt còn đượm phấn xanh, chứ không
chịu chia phôi giữa bụi bặm ồn ào, làm mất cả thiêng liêng của nỗi luyến tiếc.
Hỡi em Tuổi Nhỏ, giã từ, từ giã! Ly biệt, biệt ly! Níu em nói chưa dứt lời, em
đã đi mất!
Mặt trời đỏ rực, đời chiếm cả mọi nơi rồi. Tôi sắp vào cho
cái máy cuốn lôi, chân bước đi, lòng còn ngoảnh lại. Em Tuổi Nhỏ! Xa nhau rồi,
giờ lại gặp nhau; gặp nhau thêm lần này, lần sau có gặp nhau chăng nữa? Bao giờ
mới đến lần sau? Em chịu về thăm anh chăng? Ngày mai soi gương, có tình cờ thấy
hai ta chung một bóng?
Ta ở lại một mình. Thời gian đẩy sau lưng, cuộc đời kéo trước
mặt, chân trái rời xa thời nhỏ, chân trước bước vào thời nào đây? Ta nuốt đắng
cay, cười gượng mà để cho hoa tàn, mà mong có trái đậu; hôm nay ta xua tuổi nhỏ
để khỏi chậm chân trong cuộc thế; một mai sự dời dẫu dãi, lúa gặt, việc xong,
chạy đi tìm em, em tan mất rồi!
Thời gian lạnh lắm, cái gì vào đó mà còn được đâu! Hôm nay
còn gặp tuổi nhỏ năm ngoái, năm sau tuổi nhỏ chắc đã mờ bóng; vài năm sau nữa,
ôi thôi, em chết thực rồ! Nhớ mà thỉnh thoảng về thăm anh, em nghe; chớ vội tan
trong thời giờ, mà để anh già cỗi. Giã từ!
Ly biệt! Quá nữa lòng ta đã mất với em! Bệnh tê liệt sẽ chiếm
dần trái tim; ta đứng đây, nặng nề,vững chãi, chen chúc, tị ganh, để sống với đời....
Giã từ! Từ giã! Ly biệt! Biệt ly! Các bạn ơi, có gặp tuổi nhỏ
của tôi ở trên đường cái???
GIAO LẠI
Người tướng xông pha trăm trận không buồn vì da ngựa bộc thây
mà đau vì sau mình, không ai đi dẹp giặc. Giang sơn tuổi nhỏ, tôi buông ra mà
không muốn buông hẳn; lòng băn khoăn không biết những vưu vật của tọa hóa, bạn
sau tôi có biết giữ gìn chăng? Ta đi rồi, ai đến đây? Ai đến có phụ phàng những
ngày biếc?
Này gã trai tơ, sách chật năm ngăn, mộng ứ rương hòm, tôi xin
giao lại cái giang sơn thơ mộng cho người. Mà gọi làm chi khác tình vậy nhỉ! Ở
trong tuổi đẹp, chúng ta để là bầu bạn: giang sơn tuổi nhỏ, này anh giao lại
cho em.
Hai tay em đang đầy hoa lộc của đời, những hoa lộc phong một
lớp sương mờ, như một trái quà phong màng giấy xanh. Em mở ra cho trân trọng!
Em có mười sáu tuổi chỉ một lần, em không có đến hai lần cái tuổi hai mươi, em
chẳng bao giờ có lại tuổi mười tám. Em chỉ có một tuổi vui, em sẽ có một trăm
năm buồn; tất cả đều tùy em đó, xấu đẹp ở tại lòng em.
Buổi sáng hái hoa, buổi trưa chăm cây, buổi chiều gặt trái.
Em chẳng sớm liệu, để qua mất cái thời độc nhất để vui sướng, thì khi trời nắng
chang chang, mồ hôi nhỏ giọt, cái lúc phải tay làm hàm nhai, đang kiếm cơm giật
gạo, em có thể trở lại mà hái hoa được sao? Tội thay cho bao nhiêu đàn ông, con
đeo trước mặt, vợ bám bên lưng, suốt kiếp làm một ngừoi đời, mà chưa hề làm gã
con trai. Họ đã qua cái tuổi nụ hoa mà không biết hưởng. Chỉ có một tuổi đó tha
hồ vui đẹp, họ đã lững lơ quên mất, thành ra suốt đời chẳng được biết một làn
sương xanh!
Ở tuổi giác quan mới mẻ, rất hèn ngu là một buổi mai, đâu có
lẽ lấy con mắt vô tình mà ngó. Thiên đường không biết ở đâu cả; họa chăng thiên
đường ở trong tuổi nhỏ, đó em. Ở tuổi em, vườn trần mà biết ngắm thì là vườn trời;
lòng còn nguyên cả vốn, trải lên cảnh sắc, là tự nhiên tất cả đều lộng lẫy, mắt
xanh trong vắt, cứ nhìn muôn vật rực rỡ hào quang.
Mỗi sớm mai, tung chăn đã nghe rạo rực tiếng mùa, chim hót
trên cành gần cửa, máu reo khắp cả tứ chi. Bừng mắt dậy, mà cả trời đất cũng bừng
mắt dậy; lòng bắt đầu, nên thấy như thượng đế cũng vừa mới khai thiên lập địa
đâu đây!
Thiên đường ở khắp mọi nơi, giữa đồng hái hoa hay trên đường
đi học, thiên đường luôn luôn, khi nắng hạ đốt người một cách cực lạc, khi rét
đông khía vào da thịt, làm dậy cả máu xương!
Em mười lăm tuổi, em tuổi hai mươi! đừng để mất một cái gì mà
không hưởng. Em tưởng sau này em lớn, đi chơi bời mà là hưởng sao? Những cái ấy
để cho bọn giác quan què quặt, tâm trí ngu đần, ta, thiếu niên, có thể không mất
một xu mà hưởng hết của trời. " Say là say nghĩa, say nhơn, say chung Lý Bạch,
say đờn Bá Nha chứ há có say cái thứ rượu tồi mạt của Lưu Linh! Gấp đi em, mau
đi em, hoa ở tuổi em mới thật là hoa, để nâng niu hôn hít; thêm dăm tuổi nữa,
thì hoa chỉ trồng cho đẹp nhà, hãnh diện với khách qua đường. Sông ở tuổi em
thì óng ả như cô gái xuân, chảy đầy cái lòng dồi dào của tạo vật; thêm dăm tuổi
nữa, sông chỉ để cho thuyền bè qua lại, hay là nơi tải kỵ tùy ba. Núi ở tuổi em
hùng vĩ tận chân trời, như mộng kiêu kỳ của tuổi trẻ, thêm dăm tuổi nữa, thì đó
chỉ là một mớ đá chồng chất với nhau. Mau đi em, gấp đi em, cái vốn ngây thơ,
trời cho chỉ mấy năm trời; cái suối mơ mộng, chẳng mấy lúc mà nguồn khô cạn. Thế
nào rồi việc đời cũng đến, muốn không lo cũng chẳng được nào. Gấp đi em, hãy
chuyện trò cùng tạo hóa; mau đi em, vơ vẩn cho nhiều!
Giang sơn tuổi nhỏ, kể làm sao xiết ái ân! Anh giao cho anh
trường học thân yêu, cái tổ ấm cho hồn ta lấy sức; anh giao cho em phòng học
sáng sủa, hiên trường có tiếng quốc vang, nhà chơi đầm ấm những chiều mưa, mảnh
sân rộn ràng khi ong vỡ tổ. Anh giao cho em phòng ngủ trên lầu, cửa sổ mở trong
khung xanh; anh giao cho em cái giường riêng chiếc như tấm thân trai, cái màn
tâm sự bịt bùng, ngọn đèn canh đêm thâu, ánh vàng thao thức. Anh giao cho em những
đêm xuân trăng mọc, muốn ngủ không đành ; những đêm đông lạnh lùng, giấc ngon ấm
áp. Anh giao cho em hai hàng cây xanh, bóng rót mát như tóc chảy; anh giao cho
em khỏang vườn hoang dại, để những chiều hờn bạn, ra ngồi đó mà tủi thương.
Này là đóa hoa, thơm như tình ái; này là hạt sương, này là
con bướm, này nữa đàn chim. Anh giao cho em bụi chuối sau trường, hạt trăng
vàng rơi lách tách; khóm dừa trước cổng, tóc gió chải qua những chiếc lược
xanh. Anh giao cho em mây sớm an lành; anh giao cho em nắng vàng thương nhớ. Và
giao cho em cả gió, cả trăng.....
Yêu đi em, hưởng đi em! Đó là tất cả cái kho của tuổi xuân; mở
ra mà thưởng thức.
Biết bao nhiêu là của cải, bỏ đi chẳng phụ lòng trời!
Chúa Xuân, chính là vị thần hiển hiện trong phấn dương vàng,
cái đầu cao, cái mũi thẳng, ngực nở, vai ngang, và cánh tay chỉ có hai mà sức
muốn, sức mạnh thì nhiều như vị thần trăm tay của tôn giáo. Chúa Xuân sẽ chính
là em, là tất cả những chàng trai, đem sức yêu dấu mà trị muôn loài, ánh sáng
chỉ đẹp vì ta biết đẹp, cuộc đời chỉ vui nhờ ta không thèm buồn; hồng nhan có
quý chi, nếu Chúa Xuân không đoái tới! Giang sơn tuổi nhỏ, chính là tấm lòng thắm
đỏ ở giữa ngực em...
Và đây, anh bước qua, nhường chỗ cho em đi đến, khỏi sao bịn
rịn bùi ngùi. Của riêng thêm tặng, ấy là một mảnh lòng anh...
Anh yêu tất cả các em, hiện thân của anh xưa qua muôn đời
nghìn kiếp; cái măng nụ của lòng anh khi tuổi nhỏ, chính nó đã thành lông tơ
trên má các em.
Thôi, anh bước qua, giao lại cho các em, giao lại cho các em;
chúc các em muôn nghìn tươi đẹp!
THU
Lá không vàng, lá không rụng, lá lại thêm xanh; ấy là mùa thu
đã về,mùa thu mới về, yểu điệu thục nữ. Trời bớt nóng và thêm mát. Có ai thổi
cơm mà khói nhẹ mơ hồ đâu đây...
Chưa có sương mù, chưa có hẳn sương mờ, chỉ là đôi thoáng
sương mơ, mỏng như chiêm bao. Mặt trời nhạt vừa khuất mây, thì khối lá biếc hơi
nhòa; mặt trời vừa ló lại ánh vàng, thì khối lá lại hiện nguyên sắc biếc; không
biết có phải sương thu mới nhóm, hay đó chỉ là sự huyền ảo của chính hồn tôi?
Mùa thu đến với cõi đời như một cô gái xưa đi về nhà chồng;
nàng thu bước rất khoan thai, tà áo thướt tha, chân không có tiếng. Thân hình
nàng uốn éo rất thân quý, mặt ngọc của nàng che sau cánh quạt mở, thỉnh thoảng
cánh quạt khẽ chệch, để lộ đôi mắt êm như trời xanh buổi chiều.
Mặc dù bên Tây cũng có mùa thu, thiên hạ vẫn cứ thấy mùa thu
là ở bên Tàu. Mùa thu cũng đồng một quê quán với Tây Thi, với nàng Tây Thi quá
xưa cho nên quá đẹp, và cũng vì quá xưa cho nên không ai nhớ hình ảnh. Không ai
nở tưởng tượng nàng Tây Thi với má hồng môi son, mà chỉ cảm nàng Tây Thi chứa
ánh mơ không màu sắc, chỉ có êm đềm tuyệt diệu mơ màng, cũng như mùa thu.
Mùa thu là cái gì xa xôi, cái gì kín đáo, và thanh tao bình dị,
và xa xôi mênh mang. Nên thu bao giờ cũng xưa, ta thấy như thuở thời xưa mà về;
và ta cũng thấy như rất thong thả, bình yên, thu ở trên trời mà xuống.
Và cả nước tàu cổ là một mùa thu bát ngát, bằng và rộng như một
cảnh hồ không có bờ bến, " thu thủy cộng tràng thiên nhất sắc, lạc hà dữ
cô lộ tề phi ".
Trái lại, mùa cũng là một nước Tàu cổ mênh mông, làm ta nghĩ
những cảnh xa vắng ngàn đời, ở sông Tiêu Tương cũng như ở bến Hà Nội.
Nhưng tôi còn thấy thu là mùa yêu. Với lòng tôi, trời đất chỉ
có hai mùa: Xuân với Thu, hai mùa đặc biệt ý nhị, hai mùa có bình minh. Từ xuân
sang hè, là từ ấm sang nóng, từ thu sang đông, là từ mát sang lạnh, sự thay đổi
làm ta bực tức mà lại không có gì thực mới cả; đông với hè chỉ là sự thái quá của
thu với xuân. Chứ còn từ đông sang xuân, sao mà sung sướng thế! Linh chuyển ngược
sang ấm, từ một điều rất khó chịu chuyển ngược sang một điều rất dễ chịu. Theo
lẽ ấy, hè sang thu là bao nhiêu khoái trá cho giác quan; được rời bỏ lửa chói
chang, mà vào trong nước hiền hòa, mát mẻ. Xuân với thu là hai bình minh trong
một năm, sự đổi thay hệ trọng nhất cho tâm hồn. Và bởi vậy, thu cũng là một mùa
xuân...
Thu cũng là một mùa xuân! Tôi tìm thấy cái khóai lạc đó. Tôi
nghe rất đúng.
Đầu xuân là bình minh ấm của lòng tôi; đầu thu là bình minh
mát của lòng tôi. Và ấm hay mát, thu hay xuân, lòng tôi cũng rạo rực những tiếng
thu, ái tình ghé môi gọi lời trong gió...
Mỗi lần thu sang, mắt tôi chưa thấy mờ chân trời, chưa trông
cây lá thêm xanh, mà da tôi đã nghe trước những mũi kim dịu dàng của không khí.
Hơi mát kích thích, thoảng nghe lành lạnh, máu tôi vội vàng cưỡng lại, chạy
hăng và khỏa lên.
Sự sống trong mùa xuân tưng bừng ra ngoài, thì giữa mùa thu,
sự sống lại tìm tàng lặn vào bên trong,,sắp sẵn lò sưỡi ở giữa ngực. Tôi hơi buồn
mơ hồ, nhưng tôi cũng sống rất phơi phới. Ôi, xuân ý của mùa thu, sao mà đầy một
vị mặn nồng kỳ dị, có hơi quợng gạo trong niềm sung sướng, và trong nỗi tràn đầy,
phải chăng có lẫn một màu đắng cay...
Thu không phải là mùa sầu. Ấy chính là mùa yêu, mùa yêu nhau
bằng linh hồn, mùa những linh hồn yêu mến nhau. Tiếng nói thành ra nhỏ hơn, cổ
họng hơi chùng giây, âm nhạc của lời tình đàn theo một bậc thấp. Sự ngông cuồng
bớt rất nhiều, người ta ngoan hơn, để mười hay hai mươi ngón tay đan với nhau,
và lắng nghe sắc trời xanh xuống ôm lấy đứa đôi như một tấm áo che sương. Ấy là
những giờ thân mật dạo qua hai hàng cây; ấy là chiếc thuyền trễ trên hồ tàn
sen, bị cảm buổi chiều tím.
Trời muốn lạnh, nên người ta cần nhau hơn. Và người nào chỉ
có một thân, thì cần một người khác. Xuân, người ta vì ấm mà cần tình.
Thu, người ta vì lạnh sắp đến mà cũng rất cần đôi.
Cho nên không gian đầy những lời nhớ nhung, những linh hồn cô
đơn thả ra những tiếng thở dài để gọi nhau, và lòng tôi nghe tất cả du dương của
thứ vô tuyến điện ấy.
TRONG VƯỜN MƠN TRỚN
đóa hồng nhung
Có những cặp môi đáp hẳn vào mặt ta, không để ta kịp đề
phòng; hai cánh thắm mà không tô son, mềm mà lại dòn, hai cánh thịt tươi nhuần,
dầy mà nhẹ, đầy nhựa mà không thô; hai khóe môi rất mạnh, rồi hai lúm đồng tiền
như hai ngôi sao; và hai hàm răng trắng nõn, làm cái nhụy kinh hồn!
Đoá hôn ngan ngát màu hơn hớn,
Là đóa hồng nhung vườn mơn trớn
Đóa hồng trêu ngươi, ong chết vì mật, bướm chết vì màu; đóa hồng
say sưa, lòng nắm mà ngây! Vườn mơn bát ngát không biết đâu là bờ, chỉ có đóa
hôn là hoa nở.
Gió trong vườn mơn rợp ngợp, nước trong vườn mơn mát rượi như
ngâm, nhưng hoa trong vườn mơn thì hoa ghen thua đượm, rượu hờn kém men, yến
diên là vị, xạ lan ấy mùi.
Trong đêm nhung, hoa trống cách rời hoa mái, gọi nhau bằng
chút niềm bối rối trong không khí, chỉ gần nhau bằng mảnh phấn hương. Còn những
đóa hoa của mặt người, ứng nhau thì được đến tầm nhau, gắn thành đoá hoa cảm
giác. Thời gian đương đi qua, đôi cặp môi người đóng dấu vào nhau để lấy một
phút giây cực lạc, cùng khắn ép một quãng nhỏ không gian; và từ ấy, trong kỷ niệm
trăm năm, còn mãi một điểm hồng.
Điểm hồng trong trí nhớ, làn điện tê buốt ở đầu môi.
Đóa hôn như hoa lan, thích tỏa hương nơi im lặng; đóa hôn như
hoa Quỳnh, thích nở vừa lúc đêm thanh. Phải cho đất ngủ dưới lời ru của muôn trời,
sao xanh nhấp nháy cầm canh, vũ trụ mơ màng như lại sơ khai, bấy giờ đóa hôn đẹp
nhất mới mở.
Đóa hôn đẹp nở, thì người lặng, máu ngừng, hồn điếng vì yêu;
chứ đâu có phải như những cái hôn ngày, nở trưa, nở xó chợ đầu đường, là cái thứ
hoa tạp nham vật dục!
Hồn không đẹp đẽ, thì ngửi được đoá hồng của tâm, nhưng còn
là vẻ nhung của hồn, có dễ bạ ai cũng hái được bất kỳ ở đâu! Mà khi được hái
đáo hoa hôn, thì đất trời cũng sẽ ngừng lại cho ta sung sướng, chúa đời như bà
mẹ thương mến các con, hương rừng qua mũi, suối ngọt vào lòng, tình ái nghìn
muôn năm, lấy môi đóng triện!
Là đóa hồng nhung vườn mơn trớn... Là đóa hồng nhung, vườn
mơn trớn....Đóa hồng gớm ghê, thiêng liêng, mê mẩn, nở sắc từ màu hồng đậm đến
màu tím nhạt, trải qua màu xanh xạ, màu vàng buồn!
Người con trai mới lớn lên, không phân biệt cặn kẽ. Có ai hôn
ấm, thơm, và dòn, nhai được thành tiếng; ấm như vừa dang nắng, thơm như cây mới
ra hương. Có cái hôn nhẹ, nhẹ quá, lâng lâng đi như chỉ đụng vào bóng trăng, vừa
động tới đã tan đường tuyết đọng. Có cái hôn ngọt ngào, như êm cái khát ngàn
năm; có cái hôn mê ly, như đã chết một kiếp. Có cái hôn mơ màng: để môi nghỉ tê
tái trên môi, và hồn tự nhiên vơ vẩn ở đâu trong những truyện thần tiên. Có cái
hôn chờ đợi lâu hàng năm, đến khi được thì sức ào đến quá mạnh, tưởng hồn văng
ra ngòai đầu. Có cái hôn tủi tủi, nước mắt sắp rơi, môi có thể ra òa khóc được:
hôn mà bận nhớ cái sầu người yêu dấu đã chất nặng vào lòng ta.
Nhưng hồn tê điếng hay hôn quặn cong, những cái hôn khoái lạc
không bao giờ bì được cái hôn yêu đương: cái hôn khi thân thể đã nỗi dậy rồi
sao bằng cái hôn trăm vị lẫn chen, nửa ta ngậm ngùi, nửa ta sướng vui, nửa ta
óan thán!...
Cái hôn thiêng liêng làm vậy, sao xưa người Á Đông ta không
biết tới? Lẽ nào!
Nghe nói có Đắc Kỷ, nghe nói có Tây Thi. Những môi đời xưa
không nối nhau ư? Vô tình mà bỏ quên ư? Cớ sao cái hôn lại thất truyền? Đến nỗi
sau này chúng ta mới khám phá ra cái của quí thất lạc giữa lỡ làng, cái kho
vàng chìm mất trong biển tháng ngày.
Tiếc cho những môi nhỏ xinh xinh, tô màu cánh sen, nói ra những
tiếng uốn éo thanh tao; tiếc cho những môi xưa, chết đi mà chưa được dùng! Những
đóa môi nghìn đời ấy đã như hoa lan trong rừng, không ai biết rằng chúng thơm;
vô lý thực! Lẽ nào người tình nhân đời xưa lại bỏ sót đóa hồng nhung to nhất
trong vườn mơn trớn?
Các em môi xưa, muôn nghìn ức triệu cánh môi, bé bỏng đáng
yêu, dịu dàng, mảnh khảnh! hôn các em, khác nào hôn các hoa. Cánh môi chắc là
nhẹ nhàng, vừa động tới đã run rẩy như tan; song le thỉnh thoảng hoa cũng biết
cắn....Khách tầm xuân ngụ gì mà không thấy các em hơ hớ, khiến cho các em chỉ
có thể đẹp mà không thể ngon; chỉ có sắc màu mà không được có hương vị. Bao
nhiêu môi hồng đã mất đi như thế! Phí mất bao nhiêu miệng thắm, uổng công trình
tạo hóa lắm thay! Khác nào mặc trai dưới biển, quên ngọc trên rừng, làm nhụy
môi chưa ai hút ra, mật răng không người nếm tới! Thế rồi tàn héo; rã rời ở
trong tấm sáng!
Người con trai lòng rạo những thèm thuồng, chắc đã hơn một lần
nghĩ đến những trăm triệu môi non bỏ phí dưới đáy thời giờ, và như vậy trong mấy
mươi thế kỷ. Ta muốn có một đạo bùa phục sinh những đóa môi xưa, sống lại đây,
với màu tươi sắc ướt, vẻ ngọt, mùi thơm, cho con trai đời xúm lại mà hôn, rồi bấy
giờ sẽ tan tành, như thế cho khỏi ân hận!
ĐÔI BƯỚM
Xem cho kỹ mà coi, hai cánh tay thực là hai cái dây, hai sợi
thừng, hai nhánh đa, hai con rắn; tình yêu quấn chặt lấy người!
Nhưng hai bàn tay mới thực là tinh hoa của hai cánh tay; cái
cành thiên nhiên kia nở ra một đóa linh động. Đóa hoa thần diệu! biết xòe ra
khép vào, và cầm nắm, mơn man. Đóa hoa thần diệu! Đóa hoa đẹp xinh; đập như
cánh chim, thon như ngòi bút, nõn như búp măng ngà.
Bàn tay không phải là vật quá hiếm hoi, vật bất khả xâm phạm,
bàn tay hẳn không sánh được với làn môi. Nhưng tình yêu sẽ thế nào, nếu không
có bàn tay đưa dây, dẫn mối? Bàn tay là vật đầu tiên ta được của người yêu. Cho
nên nó vẫn cho ta một hạnh phúc không bờ vì là hạnh phúc thứ nhất. Là bước đầu
của sự gần gũi; là những hoa cỏ lơ thơ mà đằm thắm báo tin sẽ tới xứ Thiên
Thai....
Từ lúc gặp nhau trên đường, xa nhau một vực một trời, không
biết làm sao nhắn nhe cho được; đến lúc nắm bàn tay nhau, thực là tiến bộ bao
nhiêu! Từ cái hoàn toàn không, đến cái có một chút; từ cái cạn giòng lá thắm, dứt
đường chim xanh đến cái bén tiếng quen hơi; thật là kỳ ảo! Lạ lùng! Như cành
trơ vơ mà nảy chiếc mầm xanh phơ phất. Trong tay ta hồi hộp, này đây búp ngọc
như mỡ đông; rõ ràng mở mắt mà ngỡ hạnh phúc rớt tự trên trời!
Những cơn điên dại của hình vóc chưa chắc đã ban hạnh phúc thấm
thía cho người bằng hai tay nắm nhau lần đầu. Cái bánh con con, nên ta hưởng tận
cùng cả mùi vị.
Niềm vui tình ái thật là mênh mông! Ta nghe cái ấm nóng hay
cái mát mẻ, ta cân cái nhẹ nặng; một chút nhíu da, một làn ép nhỏ cũng cho ta bồi
hồi đo độ tình yêu. Ta nhìn kỹ những đường nét, những ngón thon thon, những
hình trăng khuyết, một sắc ửng hồng...
Hồng hạnh chi đầu xuân náo ý..... Đầu cành hồng hạnh nức xuân
tâm....Câu thơ vịnh ý xuân náo nức ở đầu cành, cũng có thể vịnh ý người rẩy run
ở đầu ngón....
Nhưng qua cái thời bỡ ngỡ, bàn tay còn đến cái độ thông thạo.
Bấy giờ là hai nghệ sĩ có mười kẻ tùy tùng; là một cặp hổ lùa
xuống đồng bằng, là hai chiếc cánh bay đậu khắp nơi; ngón tay nắn vào thịt da
như để đàn lên cung bậc.
Những bàn tay! Ôi lướt qua bóng thoáng; những bàn tay, ôi ve
vuốt mơn man! Những bàn tay, ôi say đắm dầy vò, những bàn tay, đôi bướm đa tình
trong vườn mơn trớn!.
Xuân Diệu
Theo http://vnthuquan.net/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét