Nhớ Về Tết Năm Xưa Ở Hà Nội
Sau hơn bốn mươi năm dừng chân ở đất tạm dung, phần nhiều
chúng ta đã hơn hai màu tóc trên đầu, nhưng vẫn còn nhớ sao Chợ Tết! Cây tre
nêu, tràng pháo chuột nổ lép bép ngoài sân hiện ra trong tâm hồn chúng ta đậm đặc
từng nét trong những ngày cuói tháng Chạp. Nhớ khói hương ngày Tết như nhớ mùi
sữa mẹ thuở còn nằm nôi. Dù cho có hay không ăn Tết đi nữa, không ai chối cãi
được: "đi chợ Tết", "sắm Tết,"ăn Tết", "chúc Tết"...đã
là một góc văn hóa của dân tộc, một phần của quá khứ thân thiết của đời mình.
nhất là cho những ai vừa ngoài bảy mươi, tám mươi như chúng tôi.
Nhớ Vũ Bằng, sau khi di cư vào Saigon năm 1954, chỉ cách Hà Nội
không đầy hai ngàn cây số, cùng trên quê hương đất nước. Đến những năm sáu mươi
trong tâp truyện ngắn "Thương Nhớ Mười Hai" của ông, Vũ Bằng cũng ra
riết nhớ Tết ở ngoài Bắc, nhất là chợ Tết trong làng quê. Vũ Bằng minh họa nỗi
nhớ Tết bằng cách nhắc lại bài thơ "Chợ Tết" của Đoàn Văn Cừ, một nhà
thơ mộc mạc chân quê của đất Bắc:
"...Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon
Vài cụ già chống gậy lom khom
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau
...Anh hàng tranh kẽo kịt quẩy đôi bồ
Tìm đến chỗ đông người ngồi giở bán
Một thầy khóa gò lưng trên cánh phản
Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ
...Những mẹt cam đỏ chói tựa son pha
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết
Con gà trống màu thâm như cục tiết
Một người mua cầm cẳng dốc lên xem
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm..."
Đó là hương sắc Tết, bức tranh Tết, bức tranh Chợ Tết ở làng
quê miền Bắc hay của Thăng Long, Hà Nội tại các chợ Bằng, chơ Mơ, chợ Ô cầu Dền,
chơ Đồng Xuân, chợ Ngầm, chợ Đệp...đã thành những hoài niệm Tết của Vũ Bằng.
Những gì khiến Vũ Bằng nhớ Tết, những gì khiến Đoàn Văn Cừ
miêu tả Tết, chỉ là những hương sắc, những bức tranh tuy mộc mạc nhưng rất ấn
tượng về ngày Tết. Nhưng chính nhà thơ Thê Húc-Phạm Văn Hạnh-trong một đoạn phiếm
du "Một Cái Tết ở Hà Nội"- lại là người chỉ cho ta thấy cái phần hồn
của bức tranh Tết của Đoàn Văn Cừ, những thầm kín tiềm ẩn phía sau những hoài
niêm về Tết của Vũ Bằng...
" Tết năm nay tôi ở Hà Nội. Và cũng phần nhiều năm kể từ
hồi nhỏ. Vì Hà Nội là quê tôi, tuy ông bà tôi ở mãi xa kia, bên bờ sông Bassac,
cuồn cuộn ánh sáng quanh năm.
Ăn Tết với tôi là "sắm Tết". Trong con mắt tôi, Tết
chỉ có mấy ngày trước. Đến, là hết rồi. Xuân qua cho tôi cái cảm giác là lúc nở
với lúc tàn cùng trong một phút mà tiếng pháo đầu năm khua động trong lòng tôi
những đường tơ đau đớn lạ lùng.
Nên mấy ngày trước Tết tôi sống mãnh liệt, sống trong chờ đợi...cái
phút đương qua.
Tôi đi lên, đi xuống mấy phố Hàng Ngang, Hàng Đào, rồi vào chợ,
rồi đứng tần ngần trước cửa hiệu các chú khách. Người ta đi lại sắm Tết. Tôi
cũng vậy. Và cùng nhiều bạn thiếu niên như tôi (kể cả các bạn gái). Chúng tôi
nhiệt thành lặn lội trời mưa phùn lấm láp, vui sướng nhìn cả một vườn đào cử động
trên các ngả đường. Hình như được chen lấn trong đám đông, vội vàng hớn hở,
lòng tôi cũng hớn hở vội vàng?
Máy bức tranh tàu xanh đỏ giữ tôi lại hàng giờ. Chú khách Vân
Nam bán hàng, áo bông trứng sáo dài quét gót, vòng tay dấu trong tay áo như một
phép thuật lạ. Tôi ngỡ một tiên ông ở phương xa đến thử khách trần,-và bức họa
mỹ nhân cặp trên tường nhìn tôi, hũu ý...
Quay lại, những bức họa lòe loẹt con gà, con cóc, như ở các
truyện cổ tích chun ra, làm sống lại cả một thời xưa. Tôi thấy tôi đi
"khám phá cuộc đời", cái gì cũng đượm vẻ huyền bí, cái gì cũng nhuộm
một mầu tươi.
Pháo, câu đối, cam, hoa đào, cho đến môi người thiếu nữ, cảnh
vật là bản nhạc theo điệu hồng.
Nhưng sao lòng tôi chưa lên tiếng tiếng họa, hay còn đơi khúc
Bạch Tuyết Đương Xuân?
Vì lòng tôi vốn dĩ như vậy, ở giữa cảnh xanh tươi còn khao
khát cảnh xanh tươi, và vẻ đẹp bên mình chỉ khêu nỗi nhớ nhung một vẻ xa vời,
báu lạ. Tôi nhớ đến một người đàn bà gặp một buổi chiều chợ Tết năm kia,
"Nàng" bận tang phục bằng hàng đen, tóc vấn dối, phấn đánh qua loa. Một
mùi thơm đầy sắc dục theo nàng như từ trong phòng ra. Lách trong đám muôn hoa,
nàng chỉ mua mấy bó hoa Violettes còn ở chợ. Rồi đi...Tối hôm ấy, khi về nhà,
tôi không còn ngửi thấy mùi đào, mùi cúc nữa, và nằm mơ như một trận mưa tím
bay tỏa khắp bên mình.
Tôi lần lần đi ngược những năm về trước, mỗi năm đều để lại
cho tôi một hình ảnh đẹp, hình ảnh của một người đàn bà. Cũng bận đồ đen và con
mắt còn đen hơn nữa...
" Nàng" ngồi xe điện, nàng vào các cửa hàng, mua một
cành hoa. Rồi đi...không bao giờ gặp lại...
Năm nay tôi lại gặp một hình ảnh đẹp
Trước cửa một hiệu thuốc Bắc, một chàng Cao Ly đứng bán hoa lạ.
Trên biển giấy đỏ cắm ngay bên cạnh đề mấy chữ " Hợp Thời Mẫu Đơn Hoa
Vương". Hỏi giá, không hơn hai chục bạc; còn hoa, chơi đến tháng ba chưa
tàn. Đành là chưa mua được, nhưng tự nhủ là cũng chưa ai mua, tôi đứng lại ngắm
những buổi bình minh hé trên mấy hoa hồng phớt, và lặng chờ một Giáng Tiên sắp
sửa qua, vô ý vướng gẫy một cành...
"Nàng Giáng Tiên không bao giờ qua" (*)
Dù "nàng Giáng Tiên không bao giờ qua", nàng Giáng Tiên không trở lại chùa Phật Tích ở Kinh Bắc để vướng gẫy một cành "Hợp Thời Mẫu Đơn Hoa Vương" một lần nữa...Dù cho chúng ta có ăn Tết hay không ăn Tết nữa, văn hóa Tết đã là một phần văn hóa của dân tộc, là nguồn cảm hứng bất tận của thi ca và âm nhạc. Ăn Tết, hoài niệm Tết vẫn là mạch sống rạo rực khơi động tâm hồn chúng ta mỗi độ Xuân về...
Chú thích:
(*) Trích từ "Giọt Sương Hoa" - tác giả Phạm Văn Hạnh-Hà Nội-1941.
Đào Như
Theo http://vnthuquan.net/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét