Say bờ
Anh nhìn thấy cô lần đầu trên giảng đường lớn hồi năm thứ nhất
đại học. Thời đó sinh viên của mấy ngành khoa học xã hội hay học chung một số
môn khi có các thầy thỉnh giảng từ Hà Nội vô. Giảng đường mênh mông nhưng hầu
như không còn một chỗ trống. Nhìn lên những bậc ghế cao dần anh thất vọng vì
không thấy thằng bạn thân ngồi đâu cả, nó hay giành chỗ giùm khi anh đến trễ.
Vội vã đi theo những bậc thang, anh vừa đưa mắt tìm xem may
ra còn dãy ghế nào có thể ngồi ké. Chợt thoáng qua trong những hàng ghế đông chật
chội, một đôi mắt to với hàng mi thiệt dài, cong vút làm anh sững sờ. Sao chưa
bao giờ anh nhìn thấy đôi mắt này nhỉ?
Tan học, anh tìm cô trong đám sinh viên ào ra như ong vỡ tổ
nhưng không thấy. Những buổi học sau anh luôn đến sớm ngồi trên hàng ghế cao nhất,
phóng mắt tìm kiếm trong vô vọng vì anh không biết gì về người có đôi mắt biết
nói ấy, thậm chí gương mặt cô, dáng người cô thế nào anh cũng không hình dung
được. Anh không biết rằng cô mới chuyển về trường này nên có một số môn không
phải học lại.
Khi anh đã thật sự thất vọng nghĩ rằng đôi mắt ấy là điều
không có thật thì anh gặp lại cô trong cuộc họp nhóm sinh viên giỏi nhất trường.
Vẫn đôi mắt buồn nhưng lần này anh nhận ra cô còn có một nụ cười tươi tắn. Trái
tim anh nghẹn lại, anh biết mình đã tìm thấy điều quý giá nhất.
Và họ đến với nhau, trai tài gái sắc, mối tình đầu đẹp như
trong cổ tích.
Tốt nghiệp đại học anh có học bổng nước ngoài. Ngày anh đi,
cô đến nhà anh và mang theo một bụi thạch thảo cánh mong manh tim tím. Trồng nó
lên cái bồn nhỏ ở hiên nhà, cô gọi nó là hoa cúc kim: coi vậy mà cứng cỏi lắm
anh à, chịu nắng, chịu mưa mà hoa lại lâu tàn. Anh dặn ở nhà nhớ sang chăm sóc
nhé, đừng để hoa tàn, bên kia anh sẽ... quên cô đấy. Cô cười nhẹ nhàng, biết
anh đùa sao ánh mắt cô bỗng thoáng cô đơn?
Những ngày đầu nơi xứ lạnh trái tim anh luôn ấm áp màu tím
bông cúc kim nhỏ nhoi. Những năm anh đi xa, mỗi khi đến nhà trò chuyện với mẹ
anh, nhìn bụi cúc kim tươi tắn ngoài hiên, nỗi nhớ anh trong cô lại trào lên da
diết.
Một năm, hai năm. Cô đón anh về nghỉ hè mà lòng không bình
yên. Trái tim nhạy cảm nói với cô rằng anh không còn là anh như ngày trước nữa.
Anh lảng tránh, lúng túng, gượng gạo mỗi khi bên cô. Họ ít gặp nhau dù thời
gian anh về phép không nhiều. Rồi anh vội vã ra đi khi ngày hè chưa hết.
Đêm cuối cùng đứng bên nhau ngoài hiên nhà, trăng mười bốn dịu
dàng dát bạc lên bờ vai cô, anh nghe tiếng cô nhẹ như hơi thở: Mai anh đi vui
nhé... Dường như giọng cô trĩu đầy nước mắt, nhưng anh không thấy cô khóc, chỉ
thấy những bông cúc tím rung lên nhè nhẹ. Rồi bóng cô nhòe dần trong đêm. Anh
chợt nhận ra mình vừa buông tay làm vỡ tan tành viên ngọc quý.
Mấy năm học xa với những cuộc tình nóng bỏng nhưng ngắn ngủi
rồi cũng chấm dứt. Một trong số các cô người yêu đã ràng buộc được anh bằng sự
“lỗi lầm” cố ý. Một đám cưới, rồi hai đứa con. Cuộc sống thành đạt và khá giả
nhưng nhàm chán. Anh đã cố quên chuyện cũ, cho đến chiều nay.
Ánh mắt cô ngỡ ngàng khi thấy anh. Chưa kịp chào nhau thì đèn
xanh. Tiếng còi giục giã, dòng người và xe hối hả lao lên. Anh bỗng hốt hoảng
vì cảm giác sẽ lại mất cô một lần nữa! Nhưng không, cô đang đi bên anh, vẫn nụ
cười tươi và đôi mắt hàng mi rợp buồn. Đã bao lâu rồi họ không gặp lại nhưng
hai người nói chuyện với nhau bình thản như thể vẫn gặp hằng ngày.
Hỏi thăm về ba mẹ, về những người bạn cũ, về gia đình và công
việc của nhau, anh và cô đều tỏ ra cuộc sống của mình luôn yên ổn. Ừ, vậy anh mừng
cho em. Dạ, anh đừng làm việc quá sức nhé. Quãng đường về nhà cô phía ngoại ô
thật ngắn ngủi vì đã đến lúc cô dừng xe trước một ngôi nhà nhỏ xinh xắn, ngoài
hàng hiên vẫn những bụi thạch thảo tím đến nao lòng.
Nhìn anh quay xe đi, dáng người đã chậm chạp theo năm tháng,
cảm giác nhói đau ngày cũ trong cô lại trở về.
Thời gian trôi qua, từ lâu cô đã hiểu ngày ấy anh không muốn
làm cô tổn thương. Nhưng anh là thế, luôn dễ dãi với chính mình, anh không biết
và cũng không muốn rũ bỏ những gì tạm bợ mà cứ chấp nhận nó như “một phần tất yếu
của cuộc sống”. Ngày ấy cô rời xa anh vì không muốn nhìn thấy người thân yêu nhất
của mình vụng về trong vai một người xa lạ, vậy mà đến giờ cô vẫn day dứt, nếu
tuổi đôi mươi của mình đừng nhiều tự ái thế...
Nghe cô chào bằng câu nói ngày xưa anh đi vui nhé, anh bỗng
thèm khát đến cháy lòng được một lần ôm siết bờ vai dịu dàng kia như bao lần cô
về với anh trong mơ... Có lẽ hi vọng mình có một góc nhỏ trong trái tim cô là
điều không tưởng, nhưng giá cô biết anh đã đặt tên con gái mình là Thạch Thảo...
Cuộc sống của anh và cô lâu nay giống như người đã quen đi trên biển, không còn say sóng nữa. Nhưng sao chiều nay cập bến họ lại say bờ...
Nguyễn Thị Hậu
Theo http://vnthuquan.net/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét