Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2025
Ngẩng đầu thấy trăng
1. Ánh trăng vò võ chiếu xuống mặt nước. Dưới đáy nước không còn là đá sỏi tầm thường mà là một trăng kiêu kỳ, thoát tục. Ta thật không nỡ chuyển động thân xác phàm trần này khiến cho bóng trăng kia vỡ tan thành trăm nghìn làn sóng nhấp nhô. Trăng sáng trong như ngọc bích, trọn vẹn tốt đẹp. Còn ta, một kẻ dại dột, tình yêu của ta dành cho Lý Phàn lẽ ra phải nên như ánh trăng diệu kỳ kia, lặng lẽ tỏ rạng. Nhưng không, ta lại gửi gắm nó vào tiếng kèn lá.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cuồng yêu và đau trong những giấc ru tình của tác giả Đoàn Thị Diễm Thuyên
Cuồng yêu và đau trong những giấc ru tình của tác giả Đoàn Thị Diễm Thuyên Đến gần cuối tập thơ tôi đã bị cuốn theo dòng chảy yêu thương t...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét